"Bình thường Hàn tổng vẫn rất chú trọng việc dưỡng sinh, cơ bản là chia ra ăn thành nhiều bữa nhỏ, đựng phải đồ ăn ngon mới ăn nhiều hơn một chút." Trần Công cực kỳ điềm tĩnh vớt vát lại chút thể diện cho Ông Chủ: "Hơn nữa Hàn tổng đi lên từ hai bàn tay trắng, từng nếm trải những ngày tháng cơ cực, nên ông ấy không hề ra vẻ bề trên, đối xử với cấp dưới cũng rất tốt."
"Được dốc sức vì Hàn tổng là vinh hạnh của tôi."
Tần Hoài: ... Được rồi, biết anh là fan cuồng của Hàn Quý Sơn rồi.
Tần Hoài tuân theo nguyên tắc đằng nào cũng đang rảnh rỗi, chỉ cần mình không ngại thì người ngại sẽ là người khác, thay vì vòng vo tam quốc chi bằng cứ đi thẳng vào vấn đề, muốn moi thông tin từ Tinh Quái thì sự chân thành chính là tuyệt chiêu tất sát. Sau ba giây suy nghĩ cẩn trọng, hắn bèn mở miệng hỏi:
"Trợ lý Trần này, anh đã đi theo Hàn tổng từ cái thuở mới bắt đầu lập nghiệp, cũng coi như là nguyên lão của công ty rồi. Tôi rất tò mò nhé, chỉ là tò mò đơn thuần thôi, nếu cứ theo kịch bản phim truyền hình thì bây giờ bét nhất anh cũng phải là giám đốc cấp cao rồi chứ, sao lại chọn làm trợ lý?"
Hỏi xong câu này, chính Tần Hoài cũng cảm thấy mình hơi mạo muội.
Hắn không nên mang họ Tần nữa, hắn nên đổi sang họ Trần luôn cho rồi. Giờ phút này đây, linh hồn hóng chuyện của Trần Huệ Hồng như đang nhập vào người hắn vậy.
Ở đằng xa, chẳng hiểu sao Đồng Đức Yến lại suýt chút nữa bị cái Tam Đinh Bao nghẹn chết, đang cuống cuồng đi tìm nước uống khắp nơi.
Trần Công mỉm cười, vô cùng thản nhiên đáp: "Bởi vì Hàn tổng cần một trợ lý là tôi."
"Tôi theo Hàn tổng từ những ngày đầu tiên, công việc đảm nhận cũng là làm trợ lý. Thú thực với cậu, tuy hồi đó bằng cấp của tôi cũng khá khẩm, tốt nghiệp đại học chính quy đàng hoàng, nhưng tôi lại học chuyên ngành mỹ thuật. Làm trợ lý chạy vặt thì không vấn đề gì, chứ nếu thật sự điều tôi sang các bộ phận khác, tôi cũng chẳng có năng lực mà làm."
"Quan trọng nhất là, làm trợ lý lương cao.”
Tần Hoài lập tức nổi hứng thú, hạ giọng hỏi nhỏ: "Đại khái là khoảng bao nhiêu?"
Đồng Đức Yến ở đằng xa lại bị sặc thêm phát nữa, ho sù sụ điên cuồng.
Trần Công cũng chẳng giấu giếm, giơ tay ra hiệu số bảy: "Mỗi năm đại khái là con số 7 với 6 số 0 đằng sau."
Tần Hoài: !
II
!!!
Hàn tổng!
Anh còn thiếu trợ lý không? Cái loại chuyên phụ trách mảng Điểm Tâm ấy, trợ lý Điểm Tâm kề cận bên người luôn!
Có lẽ là Trần Công thực sự rất rảnh, cũng có thể là do cách nói chuyện đi thẳng vào vấn đề của Tần Hoài khiến anh ta cảm thấy đầu óc Tần Hoài có chút vấn đề, nên muốn trò chuyện nhiều hơn để xem rốt cuộc hắn có vấn đề ở đâu. Tóm lại là trước khi mấy món của Tang Mục ra lò, Tần Hoài vẫn luôn mải miết buôn chuyện với Trần Công.
Trần Công thực chất chăng có cuộc sống cá nhân gì cả. Làm một trợ lý sinh hoạt với mức lương năm lên tới 7 triệu tệ, cho dù phía Hàn Quý Sơn không có việc gì sai bảo, anh ta cũng phải túc trực chờ lệnh 24/24.
Cường độ công việc khủng khiếp khiến cuộc sống cá nhân của anh ta vô cùng đơn điệu. Ngoài ba mươi tuổi mà đến nay vẫn ế chỏng chơ, mỗi ngày mở mắt ra ngoài công việc thì chỉ có công việc, rất ít khi tự xách balo lên đi du lịch, cơ bản toàn là đi du lịch ké bằng tiền công quỹ cùng gia đình Hàn Quý Sơn.
So với anh ta, Trịnh Tư Nguyên ế đúng là oan uổng thật.
Trịnh Tư Nguyên chỉ đơn thuần là chê tay nghề nấu nướng của nhà gái kém nên mới xem mắt thất bại, ít ra bản thân anh ta vẫn chịu khó đi xem mắt, không đến mức quá bài xích chuyện này.
Còn Trần Công thì chưa từng đi xem mắt bao giờ, anh ta không có thời gian, lại thấy việc xem mắt làm lỡ dở công việc, ảnh hưởng đến tinh thần cúc cung tận tụy, chết mới thôi vì Hàn tổng của mình. Hai năm trước, Hàn Quý Sơn vì lo cho chuyện chung thân đại sự của Trần Công mà đặc biệt tổ chức một buổi giao lưu kết bạn nội bộ ở Hảo Vị Đạo. Buổi giao lưu đó thành công rực rỡ, ghép đôi thành công hơn chục cặp trong công ty, một nửa trong số đó đã dắt tay nhau vào lễ đường, kết quả là nhân vật chính Trần Công lại lặn mất tăm, căn bản không thèm ló mặt.
Anh ta ở nhà cắm cúi viết báo cáo công việc.
Sau đó, Trần Công biết được buổi giao lưu kia là do Hàn tổng cất công tổ chức riêng cho mình thì vô cùng cảm động, nhưng anh ta cũng bày tỏ bản thân không có hứng thú với phương diện này. Hàn Quý Sơn tỏ vẻ thấu hiểu, chỉ nghĩ là do Trần Công chưa gặp được người phù hợp, bèn quay sang nhờ vợ mình là Vương Tĩnh hỗ trợ mai mối giúp.
Sự thật chứng minh, Vương Tĩnh quả thực không mát tay trong khoản mai mối, nếu không thì Trần Công cũng chẳng đến nỗi ế chỏng ế chơ cho đến tận bây giờ.
Dù vậy, truyền thống giao lưu kết bạn của Hảo Vị Đạo vẫn được giữ lại. Mỗi năm công ty đều tổ chức cho nhân viên nội bộ giao lưu một lần, mấy năm nay cũng lần lượt se duyên được cho vài cặp, thậm chí còn có mấy thanh niên độc thân vừa mới tốt nghiệp nghe danh mà nườm nượp kéo đến nộp CV.
Giang hồ vẫn luôn đồn đại rằng vào Hảo Vị Đạo làm việc sẽ được công ty phát người yêu cho.
Trần Công bảo cái lời đồn này là do chính anh ta tung ra đấy, làm thế lúc tuyển dụng nhân sự trẻ tuổi sẽ có lợi thế hơn hẳn.
Buôn chuyện đến đoạn sau, Tần Hoài cảm thấy dường như mình đã ngộ ra được chân lý rồi.
Hắn đã biết chấp niệm của Trần Công thuộc thể loại gì, cũng đại khái đoán được cơ duyên Giác Tỉnh của anh ta nằm ở đâu rồi.
Tần Hoài rút điện thoại ra, nhắn một cái tin vào group Wechat "Gia Đình Xem Mắt Yêu Thương Nhau".
LVQ8371