Tần Hoài nghĩ mãi không thông, La Quân đã 92 tuổi đầu rồi, giờ giấc sinh hoạt ngày thường vốn đã thất thường, thế mà còn bày đặt uống cà phê, lại còn là loại cà phê 9 tệ 9.
Chỉ có thể giải thích rằng việc gọi đủ loại đồ ăn ngoài rồi lên mạng bão 1 sao chính là sở thích tao nhã của La đại gia.
Trong quán Trà Chanh Giã Tay không có nhân viên nào, do chưa khai trương nên Âu Dương cũng chẳng muốn tốn thêm tiền trả lương. Đào tạo cơ bản xong xuôi, hắn liền cho nhân viên về nhà hoặc về trường chờ thông báo.
Có thể thấy, lần khởi nghiệp này Âu Dương cực kỳ cẩn thận để tránh bị lỗ vốn.
Tần Hoài đảo mắt đánh giá cách bài trí một lượt, phát hiện làm cũng khá ổn. Mặt bằng quán vốn dĩ không lớn, ngoài quầy pha chế ra thì bên trong chỉ kê đúng hai chiếc bàn nhỏ và bốn cái ghế.
Thoạt nhìn quầy pha chế rất sạch sẽ, máy móc thiết bị được bày biện ngăn nắp, đúng chuẩn cấu hình của một quán trà sữa bình thường.
Âu Dương đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tào Quế Hương viết cho Tần Hoài bốn công thức trà trái cây, dựa theo nguyên liệu để đặt tên lần lượt là: Trà Dâu Tây, Trà Việt Quất, Trà Xoài và Đồ Uống Dừa.
Trong đó nguyên liệu chính của Đồ Uống Dừa là cốt dừa và nước dừa của một thương hiệu nổi tiếng. Theo lời Tào Quế Hương, do có một dạo Trương Chi Uẩn rất thích uống nước dừa của hãng này, bà vì muốn cháu trai được uống ngon hơn nên đã mày mò ra món Đồ Uống Dừa này.
Âu Dương nhìn công thức mà đực cả mặt ra, chỉ vào công thức Đồ Uống Dừa hỏi: "Cái này... thật sự... mang ra bán được sao?"
Sao hắn có cảm giác đây chăng qua là lấy đồ uống pha trộn với đồ uống vậy?
"Cậu đừng quan tâm, cứ làm đi." Tần Hoài bình thản đáp, bắt tay vào làm Trà Dâu Tây.
Dâu tây tươi giã nát, thêm đá xay nhuyễn, thêm đường, thêm nước, rồi đổ thêm loại trà xanh của thương hiệu nổi tiếng nào đó vào.
Bên phía Âu Dương thì cứ pha cái này, trộn cái kia, đổ cái này rồi lại thêm cái nọ.
Pha chế món Đồ Uống Dừa mà cứ như đang chơi đồ hàng nấu ăn hồi bé vậy.
Âu Dương lại cẩn thận nghiên cứu công thức mà Tào Quế Hương đưa cho, phát hiện ngoại trừ Trà Xoài rất bình thường, dùng toàn nguyên liệu xịn, đòi hỏi thịt quả tươi, nước ép tươi, đường hảo hạng, nước trà phải pha từ loại trà chỉ định, thì ba công thức còn lại đều không được bình thường cho lắm.
Toàn là lấy cái này pha với cái nọ, trộn cái kia rồi lại đổ cái này vào.
Trông chẳng giống công thức do một bậc thầy ẩm thực viết ra chút nào, mà giống công thức của một "thánh" nghiện đồ uống sành sỏi viết ra thì đúng hơn.
"Lão Tần, cái này mà cũng gọi là công thức á?" Âu Dương hoang mang.
Hắn cảm thấy nếu mấy cái công thức trà trái cây này được coi là đồ xịn, vậy thì mấy công thức Trà Chanh Giã Tay phá cách của hắn cũng đỉnh chẳng kém.
Nguyên liệu cũng phong phú, cũng pha trộn cái này với cái nọ, quan trọng nhất là, hắn còn có mục giã chanh bằng tay nữa cơ mài
"Cậu bớt tò mò đi, cứ làm là được." Tần Hoài không thèm ngẩng đầu lên, "Cậu cứ nói xem chi phí có cao hay không đi."
Thịt trái cây tươi cộng thêm đủ loại đồ uống đắt tiền pha trộn điên cuồng thế này, chi phí làm sao mà thấp cho được.
Lúc Tần Hoài và Âu Dương đang làm trà trái cây, cửa quán mở toang. Hứa Đồ Cường ngồi bên cửa sổ Vân Trung Thực Đường nhìn ra đường, tay cầm điện thoại đang do dự không biết có nên nhắn tin cho Tần Hoài hay không, vẻ mặt vô cùng sầu thảm nhìn sang phía đối diện.
Sao Tiểu Tần sư phụ vẫn chưa về nhỉ?
Trước đó chăng phải nói ra giêng là về sao? Giờ đã sang tháng 3 rồi, người đâu mất tăm?
Cô Tô cũng không đi, thế này thì bảo hội mua nhà Cô Tô của bọn ông biết tính sao đây.
Hứa Đồ Cường sầu thảm nhìn sang đối diện, tự nhủ chắc mình buồn bực sinh ra ảo giác rồi, sao ông lại thấy trong quán Trà Chanh Giã Tay chưa khai trương của Âu Dương, cậu thanh niên đứng ở quầy pha chế trông cứ như Tiểu Tần sư phụ thế nhỉ.
Khoan đã, Tiểu Tần sư phụ!
Hứa Đồ Cường điềm nhiên nhìn ngó xung quanh, phát hiện không ai để ý đến mình thì lặng lẽ đứng dậy, lầm bầm: "Thuốc lá của mình đâu rồi nhỉ?"
Sau đó diễn xuất y như thật mà linh đi mất.
Trong quán Trà Chanh Giã Tay, ba loại trà trái cây hảo hạng đã được pha xong.
Âu Dương bưng ly Đồ Uống Dừa lên, chuẩn bị uống, nhưng trước khi uống hắn phải hỏi xem cái thứ này gọi là gì đã.
Còn chưa đợi Âu Dương mở miệng, Hứa Đồ Cường đã "tốc biến" vào trong quán.
"Tiểu Tần sư phụ!" Giọng nói mừng rỡ của Hứa Đồ Cường vang vọng cả bầu trời, "Cậu về rồi sao không hú một tiếng trong nhóm, tôi đã viết một đống cảm nhận khi ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn, chỉ chực chờ cậu về là đưa cho cậu xem đây này!"
"Hứa đại gia, buổi chiều tốt lành ạ." Tần Hoài cười tửm tim đưa ly Trà Dâu Tây trong tay cho Hứa Đồ Cường, "Cháu vừa xuống máy bay, ngày mai quán Trà Chanh Giã Tay của Âu Dương khai trương rồi, cháu qua giúp cậu ấy làm thử công thức."
"Ông cũng uống thử xem sao."
Hứa Đồ Cường đón lấy ly Trà Dâu Tây đá lạnh toát. Giữa cái tiết trời đầu tháng Ba vẫn còn phải mặc áo bông này, ông vô cùng dứt khoát làm ngay một ngụm lớn.
"Ngon... ủa, ngon thật đấy." Hứa Đồ Cường sững sờ. Vốn dĩ ông đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhắm mắt nhắm mũi khen bừa để nể mặt, ai dè ly trà này chẳng cần khen lấy lệ, nó ngon thật sự.
Hứa Đồ Cường chép miệng, tạm thời nuốt lại toàn bộ những lời khen ngợi bay bướm đã cất công luyện tập suốt mấy ngày Tết, tu thêm một ngụm nhỏ: "Tiểu Âu, khá lắm, đi Cô Tô học được tay nghề xịn đấy."
Âu Dương: ?
Hứa đại gia, rốt cuộc là ông đang diễn hay khen thật lòng vậy, ông diễn sâu quá rồi đấy.
LVQ8371