Đoạn nhạc nền Vạn Lý Trường Thành kinh điển đã vang vọng trong tâm trí Tần Hoài, sâu thắm trong lòng hắn như có cả một đàn nhạc giao hưởng đang tấu lên khúc ca hùng tráng.
Khựng lại trọn vẹn mấy chục giây, Tần Hoài mới khôi phục lại nhận thức, lúc này hắn mới phản ứng lại chậm chạp rằng hóa ra ban nãy mình có nghe thấy Tào Quế Hương nói gì.
Tần Hoài cố gắng dứt tầm mắt khỏi món Hoàng Muộn Ngư Sí, ngước nhìn Tào Quế Hương. Nhớ lại cái điệu bộ hệt như nhà quê mới lên tỉnh của mình ban nãy, hắn ngượng ngùng khẽ cúi đầu.
Tần Hoài vừa thấy xấu hổ, lại vừa không kiềm được lén liếc nhìn món Hoàng Muộn Ngư Sí trong nồi thêm hai cái. Hắn hít sâu một hơi để tận hưởng mùi thơm, rồi mới bắt đầu sắp xếp lại câu chữ trong đầu.
Lại im lặng thêm trọn vẹn ba mươi mấy giây nữa, Tần Hoài mới cất lời với vẻ không chắc chắn lắm: "Tào... Tào sư phụ, cô... cô muốn con theo cô luyện bếp món mặn ạ?"
Tần Hoài quả thật khá mù tịt về những kiến thức cơ bản trong ngành, nhưng dù sao hắn cũng đã tu nghiệp ở Hoàng Kí được vài tháng rồi, thế nên hắn thừa biết Đàm Gia Thái trâu bò cỡ nào.
Dù cho trước đó trong đầu hắn chẳng có chút khái niệm nào, thì bây giờ đứng trong căn bếp này, chứng kiến nồi Hoàng Muộn Ngư Sí trước mặt, hắn cũng phải có khái niệm rồi.
Cấp S.
Đây là đánh giá của Tần Hoài dành cho món Hoàng Muộn Ngư Sí này.
Chắc chắn là cấp S. Mặc dù hắn chưa được nếm thử, nhưng chỉ ngửi mùi hương thôi cũng đủ nhận ra đây tuyệt đối là hương vị của một món ăn đẳng cấp S.
Nếu siêu phẩm cỡ này mà còn không được xếp hạng S, thì Tần Hoài thật khó lòng tưởng tượng nổi phải là sơn hào hải vị, quỳnh tương ngọc lộ đỉnh cao đến mức nào mới đủ tư cách chạm tới đắng cấp S.
Công thức nấu ăn chuẩn cấp S duy nhất mà Tần Hoài từng mò mẫm ra được, chính là của Giang Thừa Đức.
Vị đại sư kia hắn không nhìn thấy, không sờ được, xem video dạy học thậm chí còn chẳng hiểu mô tê gì. Nhưng Tào Quế Hương trước mặt hắn lúc này là một người bằng xương bằng thịt, chỉ cần hắn muốn hiểu thì chắc chắn sẽ hỏi cho ra nhẽ.
Lúc Tần Hoài thốt ra câu hỏi này, trong thâm tâm hắn thậm chí còn nghĩ rằng, nếu theo Tào Quế Hương học bếp món mặn thì cũng không phải là ý tồi.
Chắc chắn là không thể về Vân Trung Thực Đường ở Sơn Thị được rồi. Trước đó Tần Hoài từng hỏi Đổng Sĩ lúc mới bắt đầu học nghề bếp ra sao, đúng là mồ hôi đổ mùa hè, sôi nước mắt mùa đông. Nhân vật chính trong phim truyền hình võ hiệp từ nhỏ chăm chỉ khổ luyện thế nào, Đổng Sĩ luyện y hệt thế, thậm chí cường độ còn gấp đôi, ngày đêm cặm cụi luyện đao công, luyện canh chỉnh lửa.
Chi nội việc học thái rau thái thịt cũng mất ba bốn năm mới có tư cách chạm vào nồi, học đến tận bây giờ, ở trong bếp sau của Hoàng Kí cậu ta cũng vẫn chỉ là một đầu bếp phụ trách thớt.
Tào Quế Hương nở nụ cười, cười đến mức lông mày cũng cong lên: "Đương nhiên là không phải rồi, con đã là một đầu bếp Bạch Án vô cùng điêu luyện. Nếu lúc này cô lại kéo con bắt đầu luyện lại từ đầu, nhốt con trong bếp luyện vài năm bếp món mặn như đám học việc, dẫn đến tay nghề Bạch Án bị mai một, vậy chẳng phải cô thành tội nhân sao."
"Ý của cô là, cho dù làm một đầu bếp Bạch Án, thì nền tảng đao công của con cũng thật sự quá kém."
"Bạch Án và bếp món mặn tuy không đến mức giống nhau hoàn toàn, nhưng về phương hướng chung là tương thông, nhất là những kỹ năng cơ bản."
"Con chưa từng trải qua quá trình học tập bài bản thực sự, không có sư phụ kèm cặp luyện kỹ năng cơ bản từ nhỏ. Mấy ngày nay lúc chúng ta trò chuyện trên WeChat, Tiểu Tần à, con kể với cô rất nhiều chuyện lúc giao lưu ở Hoàng Kí, cũng kể chuyện Hoàng sư phụ và Trịnh sư phụ đều rất dốc lòng dạy dỗ con, cô tin là bản thân con chắc hẳn cũng nhận ra rồi."
"Khi con chỉ đơn thuần bán bữa sáng, kỹ năng cơ bản cỡ đó là hoàn toàn đủ đừng. Nhưng khi con theo Trịnh sư phụ bắt đầu học làm những món Điểm Tâm có độ khó cao thực sự, thì chừng đó kỹ năng cơ bản là không đủ nữa.”
"Đây cũng là lý do vì sao bất kỳ người sư phụ giỏi nào cũng sẽ ép đồ đệ luyện kỹ năng cơ bản ròng rã nhiều năm trời, cố gắng hết sức để nền tảng của họ thật vững chắc."
"Nó trông có vẻ vô dụng, nhưng lại là nền móng vững chắc nhất trong sự nghiệp nấu nướng của con. Đao công, hỏa công, nêm nếm gia vị, quá trình luyện tập ba kỹ năng cơ bản quan trọng nhất của bếp món mặn này vừa đằng đẵng lại vừa khô khan, dường như chẳng thấy có tác dụng gì to tát, nhưng lại là viên đá tảng quan trọng nhất trên con đường của mỗi vị đầu bếp."
"Nền móng của con xây chưa vững, nhưng lầu lại xây quá nhanh."
"Cô không có ý bảo con bỏ Bạch Án chuyển sang bếp món mặn. Đương nhiên, nếu con thực sự có hứng thú với bếp món mặn, sẵn sàng học cả hai thì cô cũng rất vui và sẵn lòng chỉ dạy."
"Cô chỉ đơn thuần cảm thấy một hạt giống tốt đầy thiên phú như con, nếu trên bước đường thăng tiến lại vấp ngã ngay ở nền móng thì quá oan uổng. Nấu ăn thực ra cũng giống như nguyên lý thùng gỗ, thanh gỗ dài nhất chưa chắc đã giúp con chứa được nhiều nước, nhưng thanh gỗ ngắn nhất chắc chắn sẽ khiến con không chứa nổi nước."
"Cô biết lúc con ở bếp sau Hoàng Kí, có rất nhiều đầu bếp phụ việc cho con, không cần phải bận tâm đến vấn đề đao công. Nhưng với trình độ hiện tại của con thì có thể tìm được đầu bếp phụ việc, chứ đợi sau này trình độ của con cao hơn nữa, làm những món Điểm Tâm khó hơn, yêu cầu về đao công cao hơn, liệu con còn tìm được người phụ nữa không?"
LVQ8371