An Du Dư và Trần Án coi như còn từng được nếm thử tay nghề của Tần Hoài, chứ có rất nhiều phụ bếp đừng nói là nếm thử, thậm chí bọn họ còn chưa từng gặp mặt hắn cơ.
Một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn trôi tuột xuống bụng, hình tượng của Tần Hoài trong lòng bọn họ đã không đơn thuần chỉ là Ông Chủ nữa.
Là Ông Chủ tỏa ánh hào quang chói lọi!
Là Ông Chủ khiến người ta muốn ôm chân khóc lóc gào thét: Ông Chủ ơi, sau này suất cơm nhân viên của chúng ta chỉ ăn món này thôi đúng không? Ông Chủ, em cầu xin sếp đấy, sau này cơm nhân viên em chỉ muốn ăn món này thôi!
Ăn đến cuối cùng, trong bếp đã chẳng còn nghe thấy tiếng "vãi chưởng" nào nữa.
Bếp sau im ắng đến mức ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không có, chỉ còn lại tiếng nhai tóp tép say sưa.
An Du Du húp sạch sành sanh cả nước luộc, nếu không phải nước luộc bánh thực sự nhạt nhẽo vô vị, cô thậm chí còn muốn liếm luôn cả cái bát.
"Tiểu Tần sư phụ, bây giờ vẫn chưa đến 5 giờ 50 phút, em nên làm gì tiếp theo đây?" An Du Du tràn trề năng lượng hỏi.
Tần Hoài liếc nhìn đống củ cải An Du Du vừa thái, vốn dĩ hắn chỉ định mượn cơ hội này múa rìu qua mắt thợ, tiện thể hướng dẫn cô cách cầm dao, bảo cô thái thử vài củ cho quen tay thôi, chứ chẳng hề có ý định bắt cô thầu hết chỗ củ cải này.
Đống củ cải này phải do chính tay hắn thái mới được.
Ngờ đâu hiệu suất làm việc của An Du Du lại cao ngất ngưởng, Tần Hoài không dặn cô phải thái bao nhiêu thế là cô cứ cắm cúi thái không ngừng nghị, thái sạch sành sanh số củ cải mà hắn dự định dùng để làm La Bốc Cao sáng nay.
"Em qua phụ Trần An một tay đi, khoan đã, em biết pha trà không?" Tần Hoài nhìn An Du Du hỏi.
An Du Du: ...?
"Tôi biết, tôi biết, Tiểu Tần sư phụ, tôi biết pha trà!" Một giọng nói không mấy quen thuộc từ ngoài bếp vọng vào, mỗi lúc một gần hơn.
Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, Tần Hoài bắt gặp Bùi Hành đang vẫy tay điên cuồng ở cửa bếp.
Tần Hoài: ?
Sư phụ Điểm Tâm đi làm vào giờ này cơ à?
Mới hơn 5 giờ sáng... Vân Trung Thực Đường bọn họ đâu có bóc lột sư phụ Điểm Tâm đến mức này chứ?
"Tiểu Tần sư phụ, tôi biết pha trà! Anh muốn uống loại nào? Thiết Quan Âm, Long Tỉnh, Phổ Nhĩ, Lục An Qua Phiến, Phượng Hoàng Đơn Tùng hay là..."
"Loại nào cũng được, cậu xem có sẵn loại gì thì pha." Tần Hoài đáp lời.
"Rõ thưa sếp!" Bùi Hành kích động reo lên, cảm thấy bản thân vừa ghi được một bàn thắng đẹp mắt.
Ha ha ha ha, may mà hắn thuê nhà gần nên có lợi thế hơn hẳn Lý Hoa, có thể ung dung đặt báo thức lúc 5 giờ rồi phóng xe đạp điện hỏa tốc phi đến nhà ăn.
Nhìn bóng dáng Bùi Hành tất bật pha trà, trong đầu mọi người có mặt trong bếp lúc này chỉ hiện lên đúng một câu:
Bắt đầu cuốn rồi đấy.
Giây tiếp theo, tất cả mọi người đều hối hả xắn tay vào việc.
Người có việc thì cắm mặt làm việc, người không có việc thì phải tự tạo ra việc mà làm.
Thấy mọi người đều hăng hái chủ động làm việc như vậy, Tần Hoài bỗng thấy tìm lại được chút cảm giác làm Tần sư phụ ở bếp sau Hoàng Ký. Nếu ấm trà Bùi Hành pha mà hợp khẩu vị nữa thì cảm giác ấy càng trọn vẹn hơn.
Tần Hoài quay trở lại bàn bếp, tiếp tục làm Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Hôm nay tuy phải làm rất nhiều Điểm Tâm, nhưng Tứ Hỉ Thang Đoàn mới là nhân vật chính.
Đây chính là màn debut của Tứ Hỉ Thang Đoàn tại Vân Trung Thực Đường, hắn nhất định phải mang đến cho tất cả thực khách một sự bất ngờ, để mọi người biết rằng mấy tháng qua Tiểu Tần sư phụ đi tu nghiệp không hề uổng phí.
Như vậy thì đợi đến nửa cuối năm nay khi hắn quay lại Hoàng Ký tu nghiệp tiếp, mọi người có lẽ sẽ bớt đau lòng hơn một chút.
.
"Tần sư phụ, đây là bột tôi vừa nhào, anh xem thử có vấn đề gì không."
5 giờ 57 phút, Tần Hoài đã hoàn toàn tìm lại được cảm giác làm Tần sư phụ tại Vân Trung Thực Đường.
Khối bột của Bùi Hành vừa mới nhào xong, với tư cách là một đầu bếp bạch án am hiểu các loại Điểm Tâm vỏ xốp và ngàn lớp, kỹ năng nhào bột của hắn thực sự rất khá.
Hắn xuất thân trường lớp bài bản, lại được ông chú họ xa Bùi Thịnh Hoa dẫn dắt chỉ đường, nên nền tảng cơ bản vô cùng vững chắc. Chỉ nhìn vào khối bột này, Tần Hoài cảm thấy Bùi Hành nhinh hơn Cổ Lực một chút, nhưng vẫn kém Đàm Duy An.
Có thể dạy được.
Tần Hoài đứng trước mặt Đàm Duy An còn dám xưng là Tần sư phụ cơ mà.
Trước mặt các vị đại sư, Tần Hoài chỉ là Tiểu Tần, là học đồ Tiểu Tần. Nhưng trước mặt những người cùng trang lứa, Tần Hoài hoàn toàn xứng danh là Tần sư phụ.
"Đây là bột dùng làm bánh Đào Tô." Tần Hoài liếc mắt một cái là nhìn ra ngay.
Hắn thực chất không quá rành về các loại Điểm Tâm vỏ xốp và ngàn lớp, nhưng Đào Tô và Tô Bính là món Điểm Tâm Trịnh Tư Nguyên thường xuyên làm, hắn từng xem Trịnh Tư Nguyên làm qua rồi.
"Đúng vậy." Bùi Hành gật đầu.
"Hôm qua tôi có ăn thử bánh Đào Tô cậu làm rồi, dạo này bán không được chạy cho lắm đúng không?" Tần Hoài cười hỏi.
Bùi Hành hơi xấu hổ cúi gầm mặt: "Đúng... đúng là có hơi ế ạ. Trong số những món Điểm Tâm tôi rành thì Đào Tô và Tô Bính bình thường là dễ làm số lượng lớn nhất. Làm nhiều, bán lại rẻ, nên bình thường làm ra nhiều mà ế cũng nhiều."
"Tôi cũng muốn luyện tập thêm một chút cho nên mới..."
Tần Hoài xua tay: "Tôi không có ý trách cậu đâu, hôm qua lúc ăn thử tôi đã nhận ra một chút vấn đề rồi."
LVQ8371