"Dạ vâng." Tần Hoài cúp máy, tiếp tục bấm điện thoại.
Ở đầu dây bên kia, trong gian bếp sau của Hoàng Kí, Hoàng Thắng Lợi cầm điện thoại, nhìn Trịnh Đạt đứng đối diện vẫn đang vểnh tai lên nghe ngóng mà bất lực nói: "Cúp máy rồi."
"Sư huynh, cái chuyện em bảo anh hỏi sao anh không hỏi hả!" Trịnh Đạt sốt sắng nói, "Thiên phú của Tiểu Tần đúng là tốt, nhưng tuyệt đối không thể tốt đến mức này được. Làm sao cậu ấy có thể tự mình làm ra được phần nhân thịt như thế trong thời gian ngắn như vậy chứ."
"Chắc chắn là có người chỉ điểm cho cậu ấy rồi. Phần nhân thịt này, em vừa nhìn là biết ngay nó đã được xử lý đặc biệt bằng bí phương độc quyền."
"Hơn nữa anh có để ý không, từ mùng sáu Tết tới giờ, Tiểu Tần chưa từng nhắn tin WeChat hỏi chúng ta vấn đề gì về nấu nướng nữa, đến cả chia sẻ cũng chẳng thấy đâu."
"Không khéo cậu ấy lại quen biết sư phụ nào khác trong dịp Tết này rồi cũng nên?”
"Việt Tỉnh còn có đầu bếp nổi tiếng nào cùng quê với Tần Hoài sao? Không được, em phải đi tra lại quê quán của bọn họ mới được. Ai cơ chứ, đợt Tết nhất không ở lại tửu lâu đi làm đàng hoàng mà lại chạy về quê ăn Tết, em phải đi nghe ngóng xem có ai về quê dịp này không."
Trịnh Đạt sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.
Hoàng Thắng Lợi cạn lời: "Lúc Tiểu Tần còn ở đây cũng chẳng thấy cậu nỗ lực, cố gắng là bao. Hăng hái được chưa tới hai ngày đã nhịn không được bắt đầu trốn việc, bây giờ cậu sốt sắng cái nỗi gì?"
"Với cái thiên phú của Tiểu Tần, việc được một vị đại sư nào đó đi ngang qua nhìn trúng chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?"
"Không phải, vấn đề bây giờ là..."
Hoàng Thắng Lợi ngắt lời Trịnh Đạt: "Cậu cứ bảo phần nhân thịt hôm nay cậu ấy gửi tới có đẹp hay không đi?"
"Đẹp, quá đẹp luôn. Nếu như lần đầu tiên gặp Tiểu Tần ở Sơn Thị mà cậu ấy đã làm ra được phần nhân thịt đẹp mắt thế này, thì em đã chẳng nảy sinh cái ý nghĩ muốn làm sư phụ của cậu ấy rồi." Trịnh Đạt tự xưng là thiên tài Bạch Án, đối mặt với thiên tài thì nảy sinh ý muốn nhận làm đồ đệ, nhưng đối mặt với thiên tài của thiên tài thì hắn chỉ còn lại sự tự biết mình biết ta mà thôi.
"Cậu thấy nếu Tiểu Tần tiếp tục ở lại Hoàng Kí giao lưu, thì mất bao lâu mới có thể làm ra được phần nhân thịt đẹp mắt như vậy?" Hoàng Thắng Lợi lại hỏi.
Câu hỏi này khiến Trịnh Đạt câm nín.
Trịnh Đạt rất khó để đưa ra câu trả lời.
Hồi lâu sau, Trịnh Đạt mới thành thật đáp: "Không làm được."
"Phần nhân thịt này quá rõ ràng là có bí phương độc quyền, em không có bí phương đó nên không dạy nổi. Nếu chỉ dựa vào việc Tiểu Tần tự ngộ ra, thì có khi mười năm, hai mươi năm, thậm chí ba mươi năm cũng chưa chắc đã ngộ ra được."
"Cậu xem." Hoàng Thắng Lợi dịu giọng lại, "Tôi là bếp món mặn, cậu là Bạch Án, đáng lẽ cậu phải nhìn thấu hơn tôi chứ. Phần nhân thịt trong bức ảnh Tiểu Tần gửi tới đẹp như vậy, ngoài việc trình độ pha trộn nhân bánh của cậu ấy tiến bộ vượt bậc ra, thì chủ yếu là nhờ vào bí phương mới học được."
"Cái loại bí phương này mà nằm ở mấy quán vỉa hè, người ta sẽ gọi là gia truyền trăm năm."
"Nếu rơi vào tay một đầu bếp bình thường, nó sẽ được gọi là tuyệt chiêu sở trường."
"Còn ở trong tay các đầu bếp danh tiếng, thì nó chính là bí phương độc quyền. Cậu tự vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem, một cái bí phương chỉ cần nhìn qua ảnh chụp đã thấy tác dụng nâng cấp nhân thịt khủng khiếp đến vậy, cậu có chịu dạy cho ai khác ngoài đệ tử chân truyền của mình không?"
"Giả sử Trịnh Đạt cậu không đi làm kinh doanh, mấy năm nay vẫn chuyên tâm làm đầu bếp, dành cả đời mới ngộ ra được một bí phương như thế, cậu có sẵn sàng truyền lại cho Tiểu Tần ngay từ lúc mới quen biết cậu ấy không?"
Trịnh Đạt bị chuỗi câu hỏi liên tiếp của Hoàng Thắng Lợi làm cho á khẩu, và sự im lặng đó chính là câu trả lời của hắn.
"Cho nên Tiểu Tần quen biết một sư phụ mới thì đã sao? Vị sư phụ này vừa có tài nấu nướng, lại vừa khảng khái rộng rãi. Cậu với tư cách là Trịnh sư phụ của Tiểu Tần, chẳng phải nên cảm thấy vui mừng vì Tiểu Tần quen được người sư phụ mới này sao?" Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt hỏi.
Trịnh Đạt thở dài thườn thượt: "Sư huynh, có phải em hết hy vọng rồi không?”
"Cậu hết hy vọng từ tám hoảnh rồi." Hoàng Thắng Lợi huỵch toẹt không kiêng nể, dùng nhát dao ngôn từ đâm thẳng vào tim sư đệ.
"Cậu nên thấy may mắn vì mình là người quen biết Tiểu Tần sớm nhất mới đúng, cậu vĩnh viễn là vị Trịnh sư phụ đầu tiên phát hiện ra tài năng của cậu ấy."
"Cho dù sau này cậu ấy có thêm Vương sư phụ, Trương sư phụ, Triệu sư phụ hay Lý sư phụ đi chăng nữa, thì Trịnh sư phụ như cậu và Hoàng sư phụ là tôi vẫn được xếp ở hàng đầu."
"Có tạp chí 《Tri Vị》 làm chứng cơ mà."
Được Hoàng Thắng Lợi khai sáng như vậy, Trịnh Đạt liền tươi tỉnh trở lại, móc điện thoại ra xem vé máy bay.
Hoàng Thắng Lợi ngó sang, thấy hắn đang xem vé bay đi Tam Á.
"Haizz, dạo này vất vả quá rồi, đúng lúc chuyện làm ăn kinh doanh cũng chẳng có gì cần em xử lý, đi biển xả hơi một thời gian vậy."
Sau đó Trịnh Đạt bắt đầu gọi điện cho vợ: "Alo vợ à, hai ngày nữa nhà mình đưa con gái với Nhất Nhất đi Tam Á nghỉ dưỡng một thời gian nhé, chẳng phải hôm nọ em còn bảo với con là lâu lắm rồi nhà mình chưa đi du lịch sao?"
"Xưởng ấy á? Xưởng dạo này chẳng có việc gì đâu, nếu có bề gì thì anh bay về xử lý là được."
LVQ8371