Xin lỗi nhé Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay, Âu Dương tôi từ hôm nay trở đi sẽ không làm Trà Chanh Giã Tay nữa đâu.
Ôm tâm lý đó, sau khi đến quán lúc 6 rưỡi sáng, Âu Dương cứ lẳng lặng chuẩn bị trái cây và các loại đồ uống, chờ đợi vị khách chính thức đầu tiên gõ cửa.
Vị khách này chính là Tiểu Trương.
Tiểu Trương đã xơi hai bát Tứ Hỉ Thang Đoàn ở Vân Trung Thực Đường, gói theo Tam Đinh Bao và Trà Diệp Đản để dành trưa ăn. Sau đó cậu ngồi lì trong quán đến tận 7 giờ, trong lúc đó buôn dưa lê với mấy ông bác bà thím cực kỳ rôm rả. Khi cậu nhắc tới quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay ở đối diện, các ông bác bà thím cũng nhiệt tình giới thiệu cho chàng thanh niên này.
Quán trà sữa này uống ngon lắm, Gia Tử Số 1, Lam Môi Số 1, Thảo Môi Số 1 với Mang Quả Số 1 bên trong đều cực kỳ xuất sắc!
Tuy không hiểu tại sao món tủ của một quán Trà Chanh Giã Tay lại không phải là Trà Chanh Giã Tay, nhưng Tiểu Trương chọn cách tin tưởng các ông bác bà thím, và cũng tin tưởng luôn Tiểu Tần sư phụ.
Thế nên đúng 7 giờ sáng cái khoảnh khắc quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay chính thức mở cửa, Tiểu Trương vừa vặn bước tới trước tiệm liền đẩy thẳng cửa vào, dõng dạc nói: "Ông Chủ, Lam Môi Số 1 của quán các anh bao nhiêu tiền một ly?"
"30." Âu Dương đáp.
Tiểu Trương: ?
30? Một ly trà sữa cái tên vớ va vớ vẩn mà dám bán tận 30 tệ á? Quán chặt chém à!
Tiểu Trương rất muốn quay gót bỏ đi, nhưng lại sực nhớ đến lời đặn dò đặc biệt của Tiểu Tần sư phụ chiều hôm qua. Suy nghĩ đúng hai giây, cậu quyết định chơi lớn một bữa, bữa sáng hơn trăm tệ còn xơi được, ly trà sữa 30 tệ thì xá gì chút tiền lẻ này.
"Cho một ly đi." Tiểu Trương móc điện thoại ra quét mã thanh toán.
Nếu nói Âu Dương có thiên phú gì trong việc pha trà sữa, thì đó chắc chắn là do sức hắn trâu, làm nhanh, tốc độ ra món đỉnh của chóp.
Chẳng mấy chốc, một ly Lam Môi Số 1 thể tích vỏn vẹn 350ml tươi mới ra lò đã yên vị trên tay Tiểu Trương.
Tiểu Trương làm một ngụm to.
|
Cái hương vị này, cái vị việt quất đậm đà này, cái độ mượt mà trôi tuột vào cổ họng này, cái độ mát lạnh mà không hề khiến người ta rùng mình này, cả cái độ ngọt vừa vặn đến hoàn hảo này nữa!
Ôi mẹ ơi, hèn gì Tiểu Tần sư phụ lại tiến cử cái quán Trà Chanh Giã Tay này cho mình, hóa ra cái quán Trà Chanh Giã Tay này với Tứ Hỉ Thang Đoàn đúng là một cặp bài trùng!
Lúc xơi xong bát Tứ Hỉ Thang Đoàn thứ nhất, Tiểu Trương đã thèm uống thứ gì đó rồi, nhưng khổ nỗi cậu chẳng ưng cả sữa đậu nành lẫn chè đậu xanh, nước luộc bánh thì lại nhạt toẹt chẳng có vị gì, khiến cậu quyết định nhịn khát đến công ty uống cà phê hòa tan miễn phí.
Cái cảm giác thèm nước này đã lên đến đỉnh điểm sau khi cậu húp sạch bát Thang Đoàn thứ hai, đó cũng chính là lý do vì sao Tiểu Trương lại khao khát phi sang đường mua một ly trà sữa đến vậy.
Ngay cái giây phút ly Lam Môi Số 1 trôi tuột vào miệng, Tiểu Trương cảm thấy mình đã tìm ra thứ đồ uống thấu hiểu Tứ Hi Thang Đoàn nhất trên thế giới này rồi.
Gần như chẳng mảy may do dự, Tiểu Trương lại móc điện thoại ra lớn tiếng dõng dạc: "Ông Chủ, cho thêm một ly Thảo Môi Số 1 nữa!"
Cậu nhớ cô nàng họ Hà ở chỗ làm thích ăn dâu tây nhất, chắc chắn cũng sẽ ghiền trà dâu tây cho xem.
Tiểu Trương gửi tin nhắn nhắc cô Hà đến Vân Trung Thực Đường ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn sớm một chút, rồi đợi lúc cô ấy đến bàn làm việc sẽ tặng ly Thảo Môi Số 1, cho cô ấy một bất ngờ.
Ôi, Tiểu Tần sư phụ đúng là quá chu đáo, không những làm Thang Đoàn ngon nhức nách, mà còn tiến cử luôn cả đồ uống hợp cạ nhất với Thang Đoàn cho khách nữa chứ.
Người phát hiện ra Tứ Hỉ Thang Đoàn và trà trái cây là một cặp trời sinh không chỉ có mỗi mình Tiểu Trương.
Có vô số nhân viên văn phòng chiều qua đã được nếm thử trà trái cây, sáng nay xơi xong Tứ Hỉ Thang Đoàn thấy vẫn còn rảnh rang, mà quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay ở đối diện lại vừa vặn mở cửa, thế là tiện chân tạt sang mua thêm một ly.
Vừa uống thử một hớp đã thấy ngon chấn động tâm can.
Mấy dân văn phòng nghiện sống ảo lập tức đăng trạng thái chia sẻ lên mạng xã hội, và thế là cách ăn này nhanh chóng lan truyền với tốc độ chóng mặt trong nhóm gom đơn, nhóm hẹn đi ăn của Vân Trung Thực Đường và các group công ty quanh đó.
Quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay cũng bắt đầu xuất hiện hàng rồng rắn.
Âu Dương lắc trà mỏi tay đến mức muốn xẹt cả lửa, để không làm lỡ giờ chấm công của đám dân văn phòng, hắn đành phải bật chế độ hoạt động hết công suất. Mấy nhân viên trong quán hoàn toàn bị giáng cấp xuống làm thợ phụ thái trái cây, Âu Dương cũng coi như được trải nghiệm qua cái đãi ngộ của Tần sư phụ trong bếp sau rồi.
9 giờ 12 phút sáng, tình hình buôn bán của Vân Trung Thực Đường mới dần dần hạ nhiệt.
Giờ làm việc của các công ty trong những tòa nhà văn phòng lân cận không cố định, thường dao động từ 9:00 đến 9:30, 10 giờ cũng có nhưng rất hiếm.
Tần Hoài cũng chẳng nhớ nổi sáng nay mình đã nặn bao nhiêu bát Tứ Hỉ Thang Đoàn nữa, chỉ thấy trận chiến này còn khốc liệt hơn cả hồi ăn Tết ở dưới quê. Dù sao đám họ hàng dưới quê đến nhà họ Tần chúc Tết cũng chẳng có ai vội, chứ đám dân văn phòng lóc cóc đến Vân Trung Thực Đường ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn buổi sáng thì lại vội vàng cuống cuồng thực sự.
LVQ8371