"Tang" không phải là một họ phổ biến. Nghe thấy Tang Lương và Tang Mục cùng họ, Tần Hoài bất giác đánh giá Tang Lương một phen. Hắn phát hiện hai người bọn họ quả thật có vài nét hao hao nhau, nhưng chênh lệch tuổi tác hơi lớn, Tang Lương chắc hắn là cháu trai hay người thân gì đó của Tang Mục.
Chuyện các đại sư giới ẩm thực nhận con cháu trong nhà làm đồ đệ là cực kỳ phổ biến, kiểu phù sa không chảy ruộng ngoài ấy mà. Việc truyền nghề cho học đồ vốn dĩ đã vô cùng tốn công tốn sức, lắm lúc lại còn rước bực vào thân, thế nên trong cùng một điều kiện, chắc chắn người ta sẽ ưu tiên chọn người nhà.
Lấy Bùi Hành làm ví dụ, trong CV của hắn thậm chí còn ghi chễm chệ cái mác họ hàng xa của Bùi Thịnh Hoa. Thế mới thấy, có một bậc tiền bối máu mặt chống lưng trong giới ẩm thực quả thực vô cùng có lợi.
Thấy Tần Hoài liếc nhìn Tang Lương thêm vài bận, Tang Mục bèn lên tiếng giải thích: "Tang Lương là cháu trai tôi."
Tang Lương nở một nụ cười rạng rỡ chuẩn mác "con ông cháu cha".
Mọi người yên vị, Trần Công gọi phục vụ lên món. Có Trần Công - một vị trợ lý tổng tài bá đạo kim bài cực kỳ khéo léo, giỏi xã giao ở đây, bữa cơm diễn ra trong bầu không khí chủ khách đều vô cùng hoan hi.
Cơm nước xong xuôi, Tần Hoài phần nào hiểu được tại sao rõ ràng ngay tại thành phố A đã có một tửu lâu cao cấp như Ngự Thiện Phường, mà Hàn Quý Sơn vẫn phải vung một mớ tiền lớn mời đầu bếp từ nơi khác đến nấu tiệc sinh nhật cho con trai.
Tửu lâu cao cấp với nhau cũng có sự chênh lệch.
Xét về độ hoành tráng của không gian, Hoàng Ký xách dép cũng không đuổi kịp Ngự Thiện Phường.
Nhưng xét về hương vị món ăn, Ngự Thiện Phường lại hít khói cho Hoàng Ký.
Nếu xếp hạng các tửu lâu cao cấp, Hoàng Ký bét nhất cũng phải được cấp A, còn Ngự Thiện Phường thì căng đét chỉ được C-, thậm chí cấp C còn chẳng với tới.
Một Bếp Trưởng tài ba quả thực là quá đỗi quan trọng.
Ăn xong, Trần Công bảo nhóm Tần Hoài cứ ngồi nghỉ ngơi trong phòng bao một lát, còn hắn thì đi liên hệ với người phụ trách Ngự Thiện Phường để sắp xếp việc tham quan và làm quen với bếp sau.
Trần Công vừa ra khỏi cửa, Tang Mục cũng nhận được một cuộc điện thoại rồi nối gót bước ra ngoài. Trong phòng bao lúc này chỉ còn lại Tang Lương và Tần Hoài.
Tang Lương có vẻ sắp hết nhịn nổi rồi.
Tần Hoài dư sức nhìn ra Tang Lương đang cuồng chân cuồng tay muốn nói lắm rồi.
Từ lúc dọn món lên, mắt Tang Lương đã dán chặt vào Tần Hoài chứ chẳng thèm ngó ngàng gì đến đồ ăn. Trực giác mách bảo hắn, Tang Lương nhất định có chuyện muốn nói với mình, và sẽ tuôn ra ngay trong vòng ba giây tới.
Ba.
Hai.
Một.
"Vãi chưởng, người anh em, anh quá đinh!” Tang Lương vừa mở miệng đã tuôn ra câu cửa miệng kinh điển trên Wechat của Đàm Duy An: "Kết bạn Wechat đi anh! Đàm Duy An cũng là anh em nối khố của tôi đấy. Từ cuối tháng mười hai cậu ta đã bắt đầu lải nhải với tôi xem anh đỉnh đến mức nào rồi, lải nhải ròng rã mấy tháng trời luôn.”
"Trước nay tôi toàn chỉ nghe danh chứ chưa từng được diện kiến, hôm nay cuối cùng cũng gặp được người thật rồi."
"Mấy hôm trước cái nhân bánh đó anh làm kiểu gì thế? Cái nhân bánh bao ấy, vãi chưởng, đúng là đỉnh của chóp! Nếu tôi mà có cái trình độ nêm nếm đó, tôi đi ngang như cua trong bếp luôn. Bức ảnh đó tôi cho sư phụ xem, một người kiệm lời như sư phụ tôi mà cũng phải thốt lên khen mấy câu đấy."
"Tuần trước nghe phong phanh người phụ trách mảng bạch án cho bữa tiệc sinh nhật này là anh, tôi liền lèo nhèo xin sư phụ cho đi theo bằng được. Ỷ ôi cầu xin ròng rã bốn năm ngày trời sư phụ tôi mới chịu gật đầu đấy."
"Đàm Duy An từng kể với tôi là anh đang cần một thợ phụ có đao công xịn. Tôi đây, giang hồ mệnh danh là 'Tiểu vương tử đao công bếp món mặn', đao công đỉnh cao, chuyên gia thái đồ, chiến tích rành rành có thể tra cứu."
"Người anh em, chọn tôi làm thợ phụ cho anh đi, đảm bảo không hối hận đâu!”
Tần Hoài: ...
Một người sư phụ trầm mặc ít nói như Tang Mục rốt cuộc làm cách nào mà đào tạo ra được một đứa đồ đệ tăng động như cậu vậy? Những lời sư phụ không nói, đồ đệ giành nói hết rồi sao?
"Nhưng... chẳng phải cậu đến đây để phụ việc cho Tang sư phụ sao?" Tần Hoài ngập ngừng hỏi.
"Cái đó chỉ là lý do ngoài mặt thôi, mục đích chính tôi đến đây là muốn tận mắt chứng kiến xem Đàm Duy An có chém gió với tôi không. Chọn tôi không thiệt đâu, đao công của tôi xịn hơn Đàm Duy An nhiều!"
Tần Hoài: ...
Tần Hoài phát hiện, tuy mình và Đàm Duy An đã quen biết nhau mấy tháng trời, thậm chí có dạo ngày nào cũng sát cánh trong bếp buôn đủ thứ dưa lê, nhưng thực chất hắn lại chẳng biết cái mô tê gì về Đàm Duy An cả.
Mỗi lần hắn gửi cho Đàm Duy An ảnh chụp nhân bánh, Đàm Duy An thoạt nhìn chỉ rep lại một câu "vãi chưởng đỉnh thật", nhưng thực tế lại âm thầm đem đi rêu rao khắp nơi.
Cái sở thích này quả thực khiến người ta cạn lời.
"Được, chiều nay làm thử xem sao." Tần Hoài gật đầu đồng ý.
Hắn thực sự đang cần một thợ phụ có đao công tốt để giúp băm nguyên liệu làm nhân Tứ Hi Thang Đoàn.
Tần Hoài không mong mỏi đao công của Tang Lương đạt tới cái cảnh giới như Tào Quế Hương, chỉ cần dựa vào mỗi nhân bánh đã có thể kéo Tứ Hỉ Thang Đoàn lên thẳng cấp A. Hắn chỉ cần đao công của Tang Lương xịn hơn Lý Hoa, tốt nhất là có thể đẩy Tứ Hỉ Thang Đoàn từ nền tảng cấp A vốn có lên mức A+.
Lại cộng thêm cái buff đặc biệt của tiệc sinh nhật nữa.
Tứ Hỉ Thang Đoàn của ngày mai nhất định sẽ là tâm điểm chói lọi nhất trong bữa tiệc sinh nhật!
LVQ8371