Trong tưởng tượng của Tần Hoài, khoảnh khắc kỹ năng pha trộn nhân bánh đột phá từ cao cấp lên cấp Đại Sư, hắn hắn sẽ cảm thấy ngực mình như có thứ gì đó vỡ vụn. Sau đó, một đòng nước ấm từ tim bắt đầu chảy khắp toàn thân, xông thắng lên định đầu, cả người giống như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, toàn thân sảng khoái, như có thần phật phù trợ.
Bét nhất thì cũng phải giống như lúc các nhân vật chính trong phim truyền hình ngộ đạo, linh quang chợt lóe, sau một luồng ánh sáng trắng mang kỹ xảo rẻ tiền 3 xu, nhân vật chính vốn đang nhắm nghiền hai mắt bỗng mãnh liệt mở bừng mắt ra, ánh mắt kiên định. Từng màn ký ức lướt qua trong đầu, dưới sự buff sức mạnh của hồi ức rốt cuộc cũng đốn ngộ.
Kết quả sự thật là ——
Chẳng có bất kỳ cảm giác gì sất.
Hoàn toàn không có tí cảm giác nào, trước khi Tần Hoài mở bảng trò chơi lên, hắn thậm chí còn chẳng biết kỹ năng pha trộn nhân bánh của mình đã lên cấp Đại Sư.
Dựa theo thanh kinh nghiệm mà suy đoán, khoảnh khắc kỹ năng pha trộn nhân bánh thăng lên cấp Đại Sư, Tần Hoài chắc hắn đang ôm chậu ra sức khuấy nhân thịt.
Tần Hoài nhìn chỗ nhân thịt trước mặt.
Nếu hắn thăng cấp kỹ năng ngay lúc đang khuấy nhân thịt, vậy thì chậu nhân thịt trước mắt này là nhân thịt được pha trộn bằng kỹ năng cấp Đại Sư, hay là kỹ năng cao cấp đây?
Tần Hoài có thể cảm nhận được dạo gần đây kỹ năng pha trộn nhân bánh của hắn tiến bộ rất nhiều, không chỉ pha trộn nhân bánh tốt hơn, mà hắn còn có cảm ngộ sâu sắc hơn về việc ngâm nước tinh bột, nhưng hắn không biết kỹ năng cấp Đại Sư sẽ buff thêm bao nhiêu cho việc pha trộn nhân bánh.
Kỹ năng cấp Đại Sư không đi kèm cảm giác đốn ngộ thì liệu có mang lại nhiều hiệu quả buff thêm không nhỉ?
Thử phát là biết ngay.
Tần Hoài bắt đầu pha trộn một chậu nhân thịt hoàn toàn mới.
Các bước giống hệt như trước đó.
Ngâm nước tinh bột.
Pha trộn nhân bánh.
Dường như quả thực có cảm giác khác bọt hắn, mỗi một bước đều cảm thấy trơn tru, thuận tay hơn một chút.
Tự tin hơn, cực kỳ tự tin rằng bản thân tuyệt đối sẽ không tạch. Cái kiểu tự tin mà dù có vừa pha trộn nhân bánh vừa buôn dưa lê với người bên cạnh về cái Bát Quái gay cấn như việc con trai nhà ai đó đột nhiên nghỉ việc về quê làm ruộng là do bị sếp cũ quấy rối, mà sếp cũ lại còn là đàn ông, thì cũng không thể nào tạch được ấy.
Mùng hai Tết, lúc ông Chi Thư cũ đứng cạnh Tần Hoài kể cái Bát Quái này, hắn nghe nhập tâm quá, lúc rắc muối tay lỡ run một cái, thế là chỗ nhân thịt đó đành gửi sang cho Tần Nãi Nãi nấu canh thịt viên luôn.
Hiện tại Tần Hoài rất tự tin chuyện này sẽ không lặp lại nữa.
Bát Quái có giật gân đến mấy thì cũng không thể nghe đến mức tạch món ăn được.
Pha trộn nhân bánh xong xuôi.
Tần Hoài nặn mấy viên bánh trôi, thả vào nồi luộc.
Sau 8 ngày ròng rã, Tần Hoài lại luộc ra được Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp A!
Khoảnh khắc này, Tần Hoài chỉ thấy toàn thân nhẹ nhõm, không còn bị cái ảo giác nhìn đâu cũng ra bánh trôi nữa.
Đồng thời hắn cũng chẳng muốn nặn bánh trôi thêm chút nào nữa.
Tầm này rồi thì còn làm bánh trôi gì nữa, đĩ nhiên là phải gọi điện thoại báo ngay tin vưi này cho Tào sư phụ kính mến rồi!
Tần Hoài chụp tách một kiểu ảnh chỗ nhân thịt vừa trộn xong rồi gửi cho Tào Quế Hương, đính kèm dòng tin nhắn: Tào sư phụ, cô xem nhân thịt hôm nay con pha trộn thế nào ạ?
Nằm im chờ phản hồi.
Trường Thọ Diện dẹp không nặn, Tứ Hỉ Thang Đoàn dẹp không làm nữa, Tần Hoài cầm điện thoại bước ra khỏi bếp, tìm chỗ có nắng đẹp nhất trong sân rồi kéo một cái ghế ra ngồi xuống phơi nắng.
Vừa phơi nắng vừa lướt vòng bạn bè, chờ đợi Tào Quế Hương trả lời.
Cùng lúc đó, Tào Quế Hương đang buôn chuyện với mấy bà bạn già ở công viên, bà ấy đang đeo kính lão, dán mắt vào bức ảnh được phóng to trên màn hình điện thoại.
Trong suốt 8 ngày qua, Tần Hoài và Tào Quế Hương giao lưu không nhiều lắm.
Dù sao hai người cũng chưa thân thiết, Tần Hoài cũng chẳng có vấn đề gì cần hỏi. Hắn chỉ đơn thuần điên cuồng cày độ thuần thục, thỉnh thoảng ngộ ra được chút bí quyết ngâm nước tinh bột thì mới nhắn tin trò chuyện vài câu với Tào Quế Hương.
Tào Quế Hương biết Tần Hoài rất có thiên phú.
Làm đầu bếp, chịu được khổ là một chuyện, có ngộ tính là một chuyện, còn có thiên phú lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Rất nhiều lúc, thiên phú của đầu bếp thực chất nằm ở vị giác. Một chiếc lưỡi nhạy bén có thể giúp đầu bếp đạt được hiệu quả gấp đôi với một nửa công sức trên con đường học nghề. Những tin đồn lưu truyền trên giang hồ từ nhiều năm trước về việc một đầu bếp hàng đầu chỉ nếm một miếng là bóc tách được công thức độc quyền của nhà người ta, thực ra cũng chẳng hoàn toàn là đồn thổi.
Còn ngộ tính, đa phần dùng để chỉ sự bứt phá khi gặp bình cảnh.
Người qua đường bình thường thì làm gì có hệ thống như nhân vật chính, chẳng nhìn thấy cấp độ cũng chẳng soi được độ thuần thục, họ chỉ có thể ngày qua ngày, khắc khổ luyện tập một cách khô khan vô vị để nâng cao bản thân.
Sự nâng cao này có lúc rất nhanh, có lúc lại vô cùng chậm chạp, có lúc thì hoàn toàn chẳng thấy hiệu quả gì sất.
Cứ như tu tiên vậy, tiểu cấp bậc thì có thể nỗ lực tu luyện, chứ đại cảnh giới thì phải dựa vào ngộ đạo mới bứt phá được.
Kẻ ngộ tính kém thì kẹt ở một cấp bậc cả đời cũng chưa chắc đột phá nổi. Người ngộ tính cao thì căn bản chăng có khái niệm cấp bậc gì, cứ thế mà liên tục bứt phá thôi.
Trong mắt Tào Quế Hương, Tần Hoài là một đầu bếp hội tụ đủ cả thiên phú, ngộ tính lẫn tinh thần chịu thương chịu khó.
LVQ8371