"Đại Cữu, ông tới đúng lúc lắm. Hiện tại đông người, khâu xử lý rất nhiều nguyên liệu đang không khớp nhau, ông có mang theo sổ không? Không mang thì tìm Nãi Nãi bảo bà lấy cho ông một cuốn.”
"Lát nữa mẻ Tứ Hỉ Thang Đoàn mới nặn xong, ông cứ đứng cạnh hỗ trợ đếm số lượng, tính xem cần bao nhiêu cái bát nhé. Bảo bên rửa bát căn chỉnh thời gian rửa và đưa bát cho chuẩn, đừng để lộn xộn, vừa nãy loạn cào cào lên, có một cô bé lúc đưa bát vì vội quá nên vấp ngã, làm vỡ sạch đống bát rồi."
Những năm trước Triệu Tứ Cường từng làm công việc thống kê số lượng nông cụ ở đội sản xuất, nên ông làm việc này rất chuyên nghiệp.
Nghe Tần Hoài nói vậy, Triệu Tứ Cường phút chốc tìm lại được cảm giác của thời trai trẻ, liền vỗ ngực nói: "Hoài Hoài cháu cứ yên tâm, dăm ba chuyện này cứ giao hết cho Đại Cữu, tuyệt đối sẽ không để xảy ra tình trạng đưa sai, đưa lộn xộn hay làm vỡ bát nữa đâu."
"Đại Cữu, Trừng Trừng đến chưa ạ?" Tần Hoài lại hỏi.
Trừng Trừng chính là cô bé nhóm lửa cực kỳ siêu kia.
"Vừa mới xuất phát, giờ chắc vẫn đang đi trên đường."
"Trừng Trừng đến thì ông bảo cháu một tiếng nhé, vốn dĩ có người nhóm lửa rồi, hôm qua chị Hà nhóm lửa rất tốt. Kết quả vừa rồi chẳng phải bị loạn một trận rồi vỡ bát sao? Chị Hà nghe thấy vỡ bát thì xót ruột, lúc chạy ra xem lỡ vấp một cái ngã xước cả chân, giờ đang ra trạm xá băng bó rồi."
"Hà Thành, em nhớ giúp anh nhé, lát nữa phần riêng cho chị Hà mười túi bánh trôi. Đợi tối rảnh anh làm thêm ít Tam Đinh Bao và Tứ Hỉ Giảo, đến lúc đó em với Lạc Lạc mang sang cho chị ấy giúp anh." Tần Hoài dặn dò.
Cuốn sổ nhỏ trên tay Hà Thành đã ghi kín chữ, nghe Tần Hoài nói vậy hắn vội vàng cắm cúi ghi chép, viết xong mới tò mò huých nhẹ người bên cạnh hỏi nhỏ:
"Sao chị Hà nghe thấy vỡ bát lại cuống quýt lên thế ạ?”
Thím bên cạnh thì thầm đáp: "Chả cuống thì sao, đống bát vỡ đấy toàn là mượn của nhà chị ấy mà."
Triệu Tứ Cường lập tức ý thức được tầm quan trọng trong công việc của mình, ông vội vàng chạy ra ngoài tìm Tần Nãi Nãi xin một cuốn sổ.
Tần Hoài tiếp tục quay lại khuấy nồi nhân đậu đỏ.
Ông Chi Thư cũ thấy Tần Hoài bắt tay vào làm việc, liền thong thả nhấp một ngụm trà, ngồi vắt vẻo trên ghế tiếp tục câu chuyện:
"Vừa nãy kể đến đoạn nào rồi nhỉ?”
"Đoạn thanh niên trí thức về thành phố, rất nhiều thanh niên trí thức có cơ ô đều về thành phố cả rồi, ông Trương Mộc Tượng và vợ không chạy chọt được nên cứ kẹt lại ở trong làng mãi." Hà Thành nhanh nhảu đáp.
"À đúng rồi, thực ra thằng nhóc Tiểu Trương này cũng rất khá. Tay nghề mộc của nó cực kỳ tốt, tài nấu nướng của vợ nó lại càng tuyệt đỉnh, cứ ru rú ở cái chốn nhà quê này thì phí phạm quá. Dạo đó hai vợ chồng nó không về được thành phố, thân là người trong cuộc thì chẳng vội vàng gì, mà lại làm cho ông Chi Thư với trưởng thôn của đội sản xuất lo sốt vó."
"Bọn họ chạy vạy khắp nơi nhờ vả quan hệ, sau đó nhờ thằng cháu trai tôi làm ở xưởng gỗ trên huyện, tôi nghe nó nói xưởng gỗ đang muốn tuyển thợ mộc có kinh nghiệm. Tôi liền đem tin này báo cho đội trưởng đội sản xuất bên chỗ Tiểu Trương, thế là Tiểu Trương đi thi tuyển, trúng tuyển luôn, lúc bấy giờ cả nhà nó mới chuyển lên Cầu Huyền."
"Tại sao tôi lại bảo Tiểu Trương sống biết điều? Thực ra chuyện tuyển thợ năm xưa tôi cũng chỉ tiện miệng hỏi thăm giúp chứ chẳng mất tí công sức nào, người chạy vạy ngược xuôi lo liệu chủ yếu vẫn là đội trưởng đội sản xuất và Chi Thư của bọn họ."
"Nhưng mà năm nào Tết đến, Tiểu Trương cũng cất công dẫn con trai đến tận nhà chúc Tết tôi. Năm nào cũng đúng mùng sáu là tới, năm nay nó gọi điện báo trước rồi, bảo trước 11 giờ sáng mùng sáu sẽ có mặt. "
"À đúng rồi Hoài Hoài, sáng mùng sáu này ông..."
"Ông bận việc không tới được ạ." Tần Hoài cười đáp, "Nghỉ nửa ngày không sao đâu ông."
Vốn dĩ ông Chi Thư cũ cũng chẳng phải sang Tần Gia làm phụ việc toàn thời gian, tuy rằng hồi trẻ ông từng làm nghề mổ lợn vô cùng đúng chuyên môn, nhưng dù sao tuổi tác cũng đã cao, sức khỏe chẳng thể bì được với thanh niên, băm thịt được vài nhát là đã thở hồng hộc rồi.
Chủ yếu ông đóng vai trò cố vấn chỉ đạo là chính.
Và buôn chuyện Bát Quái.
Xét về kho tàng Bát Quái, thì cả cái thôn Tần Gia này chẳng ai qua mặt được ông Chi Thư cũ.
Ông không chỉ rành rẽ mọi chuyện Bát Quái trong thôn Tần Gia, mà còn nắm rõ Bát Quái của mấy thôn lân cận, thậm chí Bát Quái cấp xã cấp huyện ông cũng nắm bắt được sương sương. Quan trọng nhất là tài ăn nói của ông cực kỳ cuốn hút, kể chuyện cứ gọi là rành mạch đâu ra đấy, ngọn ngành rõ ràng, chẳng giống mấy bà thím buôn chuyện toàn nói nhảm liên miên, nghe Bát Quái mà cứ như phải chắt lọc thông tin tình báo vậy.
Ông Chi Thư cũ mò sang Tần Gia từ tận 7 giờ sáng mùng hai, tính cả thảy thời gian ông cầm dao băm thịt chắc được tầm 10 phút, còn lại toàn bộ thời gian đều dùng để kể chuyện Bát Quái.
Làm cho Tần Lạc thất nghiệp luôn, cô bé chỉ đành lủi ra ngoài sân bổ củi.
Còn Tần Hoài thì cực kỳ thích nghe.
"Không phải chuyện đó." Ông Chi Thư cũ xua tay, "Chuyện là thế này, ban nãy tôi chẳng bảo rồi sao? Tay nghề của Tiểu Trương Mộc Tượng rất cừ, mà cô vợ Tiểu Tào của nó nấu ăn lại càng đỉnh, năm nào về quê ăn Tết, vợ nó cũng sang nhà trưởng thôn bên ấy trổ tài làm một mâm cơm, cái hương vị đó phải nói là... chậc chậc."
"Tôi cũng mới được ăn ké đúng một lần, đến lần thứ hai thì người ta cấm cửa không cho tôi vào luôn."
LVQ8371