Quả nhiên cao thủ luôn ẩn mình trong dân gian, đất nước rộng lớn nhường này, một Cầu Huyền nhỏ bé mà đã ngọa hổ tàng long đến thế, những nơi khác còn giấu bao nhiêu vị đại sư về hưu khiêm tốn nữa, hắn thật sự không đám tưởng tượng.
Nếu không thì sao có thể nói tổ Bát Quái trong làng mới là tổ tình báo mạnh nhất cơ chứ?
Không có Ông Chi Thư cũ làm người kết nối, Tần Hoài cũng chẳng có cách nào quen biết được Trương Chử và Tào Quế Hương.
Tết năm sau phải làm thêm chút Điểm Tâm cho Ông Chi Thư cũ mới được, biết đâu sang năm ông ấy lại giới thiệu thêm mối nào nữa.
Sau khi đánh chén một bữa trưa no nê sảng khoái, tất cả mọi người đều no căng đến mức ợ hơi liên tục, thức ăn dâng lên tận cổ họng, nằm liệt luôn trên ghế không cục cựa nổi.
Tần Lạc vừa nằm ườn ra, vừa thì thầm hỏi Trương Chỉ Uẩn và Thường Thanh Thanh: "Sao hai cậu cũng y chang tớ vậy?”
Bà nội/Bà ngoại của hai cậu đỉnh như thế, sao lại giống tớ cái đồ nhà quê chưa từng trải sự đời vậy.
Trương Chi Uẩn dè dặt hé miệng thử trước, để tránh vừa mở miệng nói chuyện lại lỡ ợ một cái làm thức ăn văng ra ngoài, rồi mới chậm rãi đáp: "Thế sao mà giống nhau được?"
"Bình thường tớ và Thanh Thanh cũng đâu được ăn ngon cỡ này."
"Hoàng Muộn Ngư Sí bà nội tớ cả năm trời cũng chưa chắc đã làm lấy một lần, hồi sinh nhật 10 tuổi của tớ, bà nội nấu ăn cũng chẳng thịnh soạn bằng hôm nay đâu."
Trương Chỉ Uấn nói mà sắp tủi thân rớt nước mắt đến nơi, ánh mắt nhìn sang Tần Hoài tràn ngập sự ghen tị, trong mắt hiện rõ đòng chữ: Bà nội tớ vậy mà lại cưng anh hơn cả đứa cháu ruột này.
Cháu ngoan à, cháu không hiểu đâu, đây là chiêu lừa người của Đàm Gia Thái bọn này đấy.
Không dọn hết mấy món tủ ra thì làm sao mà dụ dỗ được người ta cơ chứ.
Tào Quế Hương đứng dậy: "Thôi được rồi, Uẩn Uẩn và Thanh Thanh hôm nay ăn nhiều thế này, trưa chắc cũng chẳng ngủ được đâu, ra xem TV đi, đừng ngồi ỳ ở đây vướng víu ông nội dọn dẹp bát đũa."
Trương Chử cùng gia đình con trai, con gái bắt đầu dọn dẹp, Tần Hoài cũng định vào phụ giúp thì bị Tào Quế Hương gọi ra một góc.
tt ~; ^ ~ Lê . ^ * z ./ đ é Tiểu Tần, cô đã chọn cho con mấy con dao thái, con lại đây thử cảm giác cầm nắm xem sao, xem con nào vừa tay nhất." Tào Quế Hương dẫn hắn đi về phía căn phòng.
"Cảm giác cầm nắm ạ?" Tần Hoài nghe chưa hiểu lắm, "Tào sư phụ, thật ra con có một bộ dao thái rồi, bạn con tặng một bộ cũng đắt tiền lắm ạ."
Bộ dao thái mà Cung Lương tặng, Tần Hoài cũng chưa dùng mấy, dạo trước Tết đã nhờ Trần Huệ Hồng mang về Sơn Thị rồi.
Hắn thừa biết giá cả của dao thái có thể chênh lệch một trời một vực, có những vị đầu bếp danh tiếng còn thuê người làm dao thiết kế riêng, có người lại chỉ chuộng dao của một thương hiệu nhất định.
Nhưng màng đến cảm giác cầm nắm thì đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy.
"Chính là cái cảm giác khi cầm trên tay ấy." Tào Quế Hương bước vào căn phòng nhỏ, đây là một phòng chứa đồ, bà lấy từ bên trong ra 6 con dao thái.
"Căn phòng này trước đây là của Thanh Thanh, hồi bé Thanh Thanh và Uẩn Uẩn đều do cô chăm bẵm. Sau này tụi nhỏ đi học, cô và ông Trương không kèm được bài vở nên mới gửi chúng về sống cùng bố mẹ."
"Đối với người mới bắt đầu mà nói, cảm giác cầm dụng cụ bếp là rất quan trọng. Cô tin con chắc hẳn cũng có khuôn đúc vừa tay, hay cây cán bột quen dùng."
"Dao thái cũng vậy thôi, đợi đến khi trình độ của con luyện đến một mức độ nhất định, con có thể dựa vào tính năng của dao để chọn ra con dao mà mình ưng ý nhất. Nhưng khi con chỉ mới là một tay mơ chập chững vào nghề, dao có tốt đến mấy thì với con cũng chẳng khác biệt gì, lúc đó thì cảm giác cầm nắm lại cực kỳ quan trọng."
"Loại dao thái quá đắt hay quá sắc bén đối với con lúc này có lẽ vẫn chưa phù hợp lắm. 6 con dao này đều là loại rất đỗi bình thường, cô vừa cất công lựa ngoài chợ mấy hôm nay, con cứ cầm lên thử cảm giác xem sao."
Tần Hoài vẫn chưa hiểu mô tê gì nhưng cũng ngoan ngoãn cầm thử từng con dao lên để cảm nhận.
Chẳng cảm nhận được gì sất.
Hắn thấy con nào cũng na ná nhau, hoàn toàn chẳng có cái cảm giác vi diệu như kiểu nhân vật chính chạm vào pháp khí bản mệnh của mình rồi sinh ra cộng hưởng.
"Cảm giác... đều giống hệt nhau ạ." Tần Hoài lí nhí đáp.
"Đều giống nhau là đúng rồi, ý cô là bảo con xem có con dao nào cầm lên thấy đặc biệt sượng tay không ấy." Tào Quế Hương nói, "Cô đã bảo ông Trương đóng cho con 6 cái thớt, nhưng gỗ ông ấy đặt vẫn chưa giao tới, chắc phải đợi thêm hai ngày nữa."
"Lúc nãy ăn cơm ông ấy mới bảo là bên bán gỗ nhầm hàng, phải gửi lại chuyến khác."
"Con cứ dùng tạm thớt của cô để băm rau củ đã, đợi luyện xong xuôi mấy chi tiết cơ bản, cô có thể yên tâm để con về Sơn Thị học online rồi, thì con hẵng dùng đến 6 cái thớt kia."
"Đợi đến lúc đó, mỗi khi băm nát một chiếc thớt, con sẽ cảm nhận được đao công của mình có sự tiến bộ vượt bậc."
Mặc dù Tần Hoài mới chỉ vừa chạm tay vào dao thái, nhưng hắn đã bắt đầu có chút mong chờ rồi.
Mong chờ đao công của mình có màn lột xác ngoạn mục từ kẻ rớt mồng tơi vươn lên tầm đại sư, bước lên đỉnh cao nhân sinh.
"Tào sư phụ, chúng ta luyện cái gì trước ạ?” Tần Hoài hào hứng hỏi.
"Thái củ cải, củ cải trắng." Tào Quế Hương đáp, "Lúc nãy ở trong bếp, chắc con cũng nhìn thấy đống củ cải trắng trên kệ rau củ rồi chứ?"
LVQ8371