Nhưng chỉ nội việc sửa thói quen xấu đã ngốn mất tròn một tuần, vậy đợi đến lúc chính thức luyện Thiết Đôn thì còn mất bao lâu nữa đây?
Vấn đề này cuối cùng cũng có đáp án vào ngày 6 tháng 3, tức là ngày thứ 8 Tần Hoài ở lại nhà Tào Quế Hương để chính thức luyện Thiết Đôn.
Tào Quế Hương là một vị danh trù được một người sư phụ vô cùng truyền thống đào tạo nên. Cách bà ấy dẫn dắt hậu bối, dẫu không phải là đồ đệ ruột của mình, cũng mang đậm phong cách truyền thống.
Nói tóm lại là bao ăn, bao ở, bao trọn gói từ A đến Z.
Suy cho cùng thì Tào Quế Hương đã sắm sửa sẵn cả khăn mặt, bàn chải đánh răng và cốc súc miệng cho hắn rồi.
Tào Quế Hương và Trương Chử đều đồng tình rằng việc lo ăn uống là cực kỳ quan trọng, bởi ăn cơm chính là động lực làm việc số một của đám học việc. Hồi xưa lúc Tào Quế Hương còn phải cắn răng khổ luyện kỹ năng cơ bản, niềm an ủi duy nhất mỗi ngày của bà ấy chính là ba bữa cơm.
Thời Trương Chử đi học nghề mộc cũng y chang vậy. Nghề mộc vất vả, lại tốn sức nên phải ăn no, đủ chất dinh dưỡng. Theo lời Trương Chử thì sau một ngày bào gỗ cật lực, lúc bưng bát cơm lên mà thấy có miếng thịt là thấy bõ công rồi.
Với tư tưởng đó, mâm cơm mấy ngày nay của Tần Hoài được lo liệu cực kỳ chu đáo.
Đương nhiên không phải bữa nào cũng sơn hào hải vị kiểu Hoàng Muộn Ngư Sí hay Bào ngư sốt dầu hào. Theo lời Trương Chi Uẩn thì mấy món đại tiệc đẳng cấp này cả năm cậu nhóc cũng chẳng được ăn lấy hai lần, có khi Tết đến cũng chưa chắc đã được nếm thử Hoàng Muộn Ngư Sí.
Là một vị đầu bếp đã nghỉ hưu nhiều năm, Tào Quế Hương không chỉ nấu mấy món tiệc tùng đỉnh cao, mà ngay cả những món cơm nhà bình dị bà ấy cũng làm cực kỳ xuất sắc.
Thậm chí Tần Hoài còn cảm giác thật ra Tào Quế Hương càng am hiểu nấu đồ ăn gia đình hơn. Nhỏ nhặt như quả trứng ốp la bữa sáng, cho đến mấy món mặn bữa trưa, bữa tối như thịt kho tàu, gà om hạt dẻ hay cá bơn hấp xì đầu, món nào món nấy đều ngon nhức nách.
Mấy món này cơ bản đều được nấu ngay dưới mí mắt Tần Hoài. Mỗi ngày đến giờ nấu cơm, Tần Hoài cứ việc thái củ cải, còn Tào Quế Hương thì bắt đầu tất bật nấu nướng. Từ khâu rửa rau, thái nguyên liệu cho đến lúc xào nấu, tất tần tật đều do một tay Tào Quế Hương cân hết. Đã thế, trong lúc bận rộn bà ấy vẫn có thể tranh thủ để mắt xem động tác Thiết Đôn của Tần Hoài có chuẩn hay không, quả thực là nhàn nhã vô cùng.
Mà tóm gọn hương vị mấy món ăn mỗi ngày lại bằng một từ thôi: Thơm.
Cái mùi thơm là sự giao thoa hoàn hảo giữa hương vị cơm nhà và đẳng cấp nhà hàng sang trọng.
Chẳng cần nguyên liệu đắt tiền, cũng chẳng cần loại nước dùng Cao Thang phô trương kỹ thuật, chỉ cần mớ rau đơn giản ném vào chảo xào nhanh, dù chỉ là món rau cải chíp xào tỏi bình dân thì cũng là đĩa rau cải chíp ngon vô địch thiên hạ.
Cứ đến bữa cơm là nhà Trương Xích Viễn và nhà Trương Tư Vũ lại thay phiên nhau sang ăn chực. Hai anh em nhà này cứ như đã thông đồng với nhau từ trước, 2-4-6 anh sang, 3-5-7 em sang, Chủ Nhật thì tề tựu đông đủ.
Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh chỉ cần thi được điểm khấm khá một chút, vừa phi vào nhà Tào Quế Hương là câu đầu tiên sẽ gào to: A Mạ/A Ma ơi, môn XX cháu được XX điểm!
Điểm số cao chót vót đến mức Tần Hoài nghe xong chỉ muốn rơi nước mắt, hận không thể ghi âm lại rồi mở cho Tần Lạc nghe, hỏi xem đến kiếp nào con bé mới thi được con điểm cao cỡ này.
6 giờ 17 phút chiều ngày 6 tháng 3, dọn cơm.
Hôm nay đến ăn cơm là nhà Trương Xích Viễn, thức ăn rất phong phú: cần tây xào thịt bò, cải bó xôi xào tỏi, Uẩn Kê, cá mú hấp xì dầu và canh sườn non hầm củ mài.
Trương Chỉ Uấn ngồi ngay cạnh Tần Hoài, điên cuồng PR món Uấn Kê cho hắn nghe, khoe rằng đây là món ngon tuyệt đinh mà bà nội cậu cố tình sáng tạo riêng cho cậu. Tên món ăn còn được đặt theo tên cậu, độc nhất vô nhị, ra ngoài thì có mỏi mắt cũng chẳng tìm ra chỗ nào bán.
Tần Hoài thái củ cải ròng rã cả ngày đói đến mức có thể nuốt chửng cả một con bò, hắn chẳng buồn hé răng, chỉ biết gật gù rồi cắm mặt vào và cơm điên cuồng.
Tào Quế Hương cười cười, đẩy đĩa Uẩn Kê về phía Tần Hoài và Trương Chi Uẩn, món này để hơi xa tầm với của hai người.
"Tiểu Tần à, dạo này cái nhà ăn khu phố của con ở Sơn Thị kinh doanh vẫn tốt chứ?" Tào Quế Hương chợt hỏi.
Tần Hoài vừa mới và một miếng cơm to, trong miệng vẫn còn ngậm miếng Uẩn Kê chua chua ngọt ngọt. Tên món này nghe thì là lạ, nhưng lúc ăn vào thì cảm giác y chang phiên bản nâng cấp hoàn hảo của thịt thăn xào chua ngọt và thịt lợn sốt dứa. Từng miếng thịt được áo một lớp sốt chua ngọt sánh mịn, hương vị nước sốt cực kỳ xuất sắc. Dù ăn nhiều sẽ thấy hơi ngấy một chút, nhưng chắc chắn là món khoái khẩu của bọn trẻ con.
Tần Hoài cố gắng nhai vội rồi nuốt ực miếng cơm, rành rọt đáp: "Dạ vẫn rất tốt ạ. Nhà ăn của con có một vị sư phụ chuyên làm đồ ăn sáng, hai vị sư phụ Điểm Tâm chuyên nghiệp, lại thêm hai vị sư phụ bếp món mặn nữa, nhân lực rất đồi dào ạ."
"Hôm qua mẹ con còn nhắn tin bảo con không cần vội về, cứ ở lại chỗ cô học hỏi cho đàng hoàng, việc buôn bán ở nhà ăn vẫn ổn định nên không cần phải lo lắng."
Tần Hoài cười vô cùng chân thành.
LVQ8371