Vợ của Trương Mộc Tượng tên là Tào Quế Hương, nấu ăn cực đỉnh, năm xưa cũng là cô Tào nức tiếng khắp mười dặm tám thôn, nghe đồn hồi trước từng làm đầu bếp ở Cầu Huyền. Ông Chi Thư cũ tích cóp tiền mãi, chỉ chờ có địp chơi sang đến nhà hàng bà ấy làm việc ăn một bữa, ai dè tiền chưa kịp gom đủ thì Tào Quế Hương đã nghỉ việc, hại ông ấy tức đến mức bỏ cơm suốt ba ngày.
Hôm nay Trương Mộc Tượng dẫn cả nhà đến chỉ thiếu mỗi Tào Quế Hương, chắc bà ấy lại đang trổ tài nấu nướng ở nhà trưởng thôn bên đó rồi.
Trương Mộc Tượng có một trai một gái, con trai tên Trương Xích Viễn, con gái tên Trương Tư Vũ, cháu nội tên Trương Chi Uẩn, cháu ngoại tên Thường Thanh Thanh.
Năm nào Trương Mộc Tượng cũng dẫn cả nhà từ già đến trẻ về làng chúc Tết, cốt là để con cháu xem lại nơi ngày xưa ông bà nội đã gian khổ phấn đấu, từ đó biết trân trọng cuộc sống hiện tại, ôn nghèo nhớ khổ.
Lúc ông Chi Thư cũ đứng ngoài nói chuyện thì Tần Hoài đang bận trộn nhân bánh chưa dứt ra được, hắn đành bảo Hà Thành ra ngoài lấy ghế cho nhà Trương Chử, kẻo để khách phải đứng.
Tần Lạc thấy Hà Thành có việc để làm, cảm thấy bản thân cũng không thể thua kém. Nếu không chịu khó thể hiện thì kỳ nghi Tết này cô bé chỉ có nước cạp Tứ Hi Thang Đoàn trừ bữa mất, thế là vội vàng đặt bát xuống đi lấy ghế.
"Ngồi đi!" Tần Lạc đặt phịch cái ghế xuống trước mặt cậu cháu nội Trương Chi Uẩn của Trương Chử, dõng dạc hô to.
Trương Chi Uẩn bị Tần Lạc làm cho giật nảy mình.
Xét về tuổi tác, Trương Chi Uẩn và Tần Lạc cũng xấp xỉ nhau, ông Chi Thư cũ từng nhắc đến việc cháu nội của Trương Chử năm nay học lớp tám.
Tần Lạc căn bản không biết mình vừa dọa vị khách mới tới sợ mất mật, cô bé vắt chân lên cổ chạy đi tìm ghế, mỗi tay xách một cái phi như bay. Khiến Trương Chử nhìn thấy cũng không khỏi cảm thán:
"Con bé này khỏe như trâu ấy nhỉ."
Đợi mọi người nhà họ Trương ngồi xuống hết, Tần Lạc lại cực kỳ tinh ý đi pha trà rót nước, khiến Hà Thành nhìn mà trợn tròn mắt, chẳng hiểu sao bà chị họ nhà mình đột nhiên lại chăm chỉ đột xuất thế này.
Mà hình như người bị cuốn theo lại là cậu thì phải.
Đợi người nhà họ Trương uống trà xong xuôi, Tần Hoài bên này cũng rảnh tay, liền bước ra cửa đón khách.
"Ông Trương, cháu nghe danh ông đã lâu. Cháu nghe nói tay nghề mộc của ông cực kỳ đỉnh, vẫn luôn muốn nhờ người tìm ông để đặt làm một bộ khuôn, tiếc là ông đã chuyển khỏi Cầu Huyền nhiều năm, bên cháu lại không có cách nào liên lạc với ông, cứ tưởng là vô duyên rồi cơ."
"Không ngờ lại trùng hợp thế, hai hôm trước ông Chi Thư cũ bảo ông ấy quen ông, lại còn bảo năm nào ông cũng về làng tụi cháu chúc Tết. Cháu đã cố ý đặn ông Chi Thư cũ, nhờ ông ấy hôm nay ông đến thì nhất định phải giới thiệu cho cháu.”
"Mọi người ăn sáng chưa ạ? Dù ăn rồi cũng không sao, sắp đến giờ cơm trưa rồi, mọi người ở lại ăn chút gì nhé. Chỗ cháu cũng chẳng có gì nhiều, trong nồi đang có Tứ Hỉ Thang Đoàn vừa múc ra, để nguội chút là ăn được ngay. Lạc Lạc, em ra xem mấy cái bánh bao với Bánh Bao, sủi cảo trong xửng hấp chín chưa? Chín rồi thì lấy ra nhé."
"Lát nữa cháu làm thêm mấy bát mì cán tay, chan nước luộc gà, thả thêm ít rau xanh với nấm hương vào ăn đảm bảo ngon hết sẩy."
Sự nhiệt tình của Tần Hoài làm Trương Chử bối rối không thôi, ông nghĩ nát óc cũng chẳng nhớ ra rốt cuộc Tần Hoài là ai.
Trương Chử nhẩm tính tuổi tác của Tần Hoài, cảm thấy với độ tuổi của Tiểu Tần sư phụ trước mặt thì chắc chắn chưa từng đặt làm khuôn chỗ ông rồi.
Tự dưng lại nhiệt tình thế này, không phải là Hồng Môn Yến đấy chứ?
Trương Chử ngập ngừng hỏi: "Tần... Tần..."
"Ông cứ gọi cháu là Tiểu Tần là được ạ."
"Nhà cháu trước đây từng đặt khuôn chỗ ông à?" Trương Chử dè dặt hỏi.
Tần Hoài gật đầu: "Vâng, bố cháu đặt năm xưa ấy, lúc đó chắc cháu còn chưa ra đời. Bố cháu kể dạo đó Cầu Huyền chuộng dùng khuôn làm Điểm Tâm lắm, bố cháu cũng muốn mở tiệm Điểm Tâm nên đặt chỗ ông 4 bộ khuôn, loại thường có, loại phức tạp cũng có, trong đó có một bộ là chủ đề Tây Du Ký."
"Khuôn thì xịn lắm, chỉ tiếc là tay nghề bố cháu không tới nên chăng biết dùng. Thế nên đống khuôn đó sau này cũng vứt xó, bố cháu không mở tiệm Điểm Tâm nữa mà chuyển sang bán đồ ăn sáng.”
Trong lòng Trương Chử chợt đánh thót một cái.
Toang rồi, quả nhiên là Hồng Môn Yến.
Cả đời ông vì muốn mua nhà trên thành phố nên mới làm ăn chộp giật một vố, hai mươi năm qua mọi chuyện vẫn êm đẹp, ai ngờ hai mươi năm sau lại bị khổ chủ tìm đến tận cửa thế này.
"Tiểu Tần à." Trương Chử bắt đầu sám hối ngay tại trận: "Vụ khuôn năm đó đúng là do ông nội Trương của cháu túng tiền nên bị ma xui quỷ khiến, nhưng cũng hết cách, nhà trên thành phố đắt đỏ quá. Cứ để một mình vợ ông kiếm tiền thì ông cũng áy náy, mà lương ở xưởng gỗ thì ba cọc ba đồng, thế nên ông mới nhất thời nghĩ quẩn dùng chút chiêu trò..."
Tần Hoài cũng đang nói tiếp: "Mấy bộ khuôn đó tuy bố cháu không biết dùng, nhưng từ lúc cháu bắt đầu xài thì mới thấy chất lượng khuôn quả thực rất tốt, có điều đối với thợ làm Điểm Tâm bình thường thì độ khó hơi cao. Lần này cháu tìm ông là muốn nhờ ông làm mấy bộ hợp với xu hướng bây giờ..."
Hai người đồng thời sững sờ, nhìn nhau chằm chằm.
Trương Chử: "Cháu muốn nhờ ông làm mấy bộ khuôn à?"
Tần Hoài: "Chiêu trò? Ma xui quỷ khiến?"
Sau vài lần nhìn nhau, Trương Chử đành khai sạch sành sanh.
Kéo nhau ra một góc để khai.
LVQ8371