Lớp vỏ ngoài cùng của Diện Quả Nhi hơi cứng, mang đến cảm giác nhai khá lạ miệng, ăn cũng không đến nỗi tệ. Nếu miếng đầu tiên chỉ cắn trúng vỏ, thực khách sẽ cảm thấy đây là một món Điểm Tâm làm từ bột mì trắng dai dai rất chuẩn mực.
Bóc lớp vỏ bên ngoài được cố tình nhào nặn hơi cứng để tạo hình ấy đi, lớp vỏ bên trong lại mang đến một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Lớp vỏ ở giữa thì xốp mềm, còn lớp vỏ trong cùng thì vừa xốp vừa ngấm đẫm nước thịt.
Giống hệt như vỏ bánh bao vậy, có những người chỉ mê mẩn cái lớp vỏ sát sạt nhân thịt của bánh bao nhân thịt cỡ bự, ngấm đẫm nước dùng, cắn một miếng là thấy vừa ngậy vừa thơm nức mũi, với họ đó mới là tinh túy.
Lớp vỏ trong cùng của Diện Quả Nhi, không nghi ngờ gì nữa, chính là phiên bản Plus của lớp vỏ bánh bao nhân thịt cỡ bự kia.
Nhìn qua thì có vẻ ngấy mỡ, nhưng hương vị của cà rốt xay nhuyễn đã trung hòa hoàn hảo sự béo ngậy đó.
Nó mang vị ngọt thơm của nước thịt, là niềm hạnh phúc chốt hạ hệt như lúc dùng Bánh Bao quệt sạch lớp nước sốt dưới đáy đĩa rồi nhét tọt vào miệng, là sự kết hợp hoàn mỹ giữa chất béo và tinh bột, là tinh hoa chân chính của Quả Nhi.
Người bình thường ăn Quả Nhi, chẳng ai có thể cắn một miếng là chạm tới tinh hoa ngay được.
Bà nội Tần cắn một miếng là trúng ngay tinh hoa.
Đây còn là lần đầu tiên bà ấy ăn món này nữa chứ.
Trước kia bà nội Tần không tài nào hiểu nổi sao lại có người rảnh rỗi đi xếp hàng chỉ để ăn một bữa cơm, xếp hàng chán ốm ra, cứ đứng mỏi nhừ cả chân đã đành, đứng lâu còn đau cả lưng nữa.
Hồi trẻ bà ấy ghét nhất là xếp hàng, nhưng lại cứ phải xếp hàng mãi. Nộp lương thực cũng xếp hàng, dịp Tết ra hợp tác xã trên trấn mua đồ cũng xếp hàng, đi xe bò cũng xếp hàng, bắt xe khách cũng xếp hàng, mua vé tàu hỏa lại càng phải xếp hàng.
Có đôi khi bà ấy ngồi nhà lướt mạng xem video ngắn, thấy người ta đánh giá độ hot của một nhà hàng bằng số giờ phải xếp hàng, bà ấy đều cảm thấy thật nực cười.
Ngay cả xếp hàng nhận trứng gà khuyến mãi bà ấy còn chả thèm xếp nữa là.
Bọn trẻ trên thành phố rảnh rỗi quá hóa rồ rồi à, không đi làm hay sao? Đồ ăn trong nhà hàng đó ngon đến mức nào cơ chứ? Xếp hàng mấy tiếng đồng hồ chỉ để ăn một bữa.
Giờ thì, bà nội Tần đã giác ngộ rồi.
Vài tiếng đồng hồ thì nhằm nhò gì?
Thứ người già dư dả nhất chính là thời gian!
Trời chưa sáng đã bắt đầu xếp hàng á?
Trùng hợp ghê, bà già này ngày nào trời chưa sáng đã tỉnh rụi rồi, đã thế bà già này còn thất nghiệp toàn thời gian nữa chứ, đúng là sinh ra để dành cho việc này, xếp hàng vô tư!
Bà nội Tần gặm lấy gặm để, ban đầu chỉ vì thấy nước thịt chảy ra sợ lãng phí nên mới ghé miệng vào húp, kết quả húp qua húp lại, một nửa Quả Nhi đã bốc hơi mất dạng.
"Ợ." Bà ấy ợ một cái vô cùng phản khoa học phản dưỡng sinh.
Liếc nhìn hơn nửa cái Quả Nhi còn lại, bà ấy dúi thẳng vào tay ông nội Tần: "Phần còn lại ông xử nốt đi."
Ông nội Tần đón lấy cái Quả Nhi.
Vốn dĩ ông cụ đang định xơi món Viên Mộng Thiêu Bính cơ, ông thấy cái Bánh Nướng đó trông mlem mlem quá, vỏ bánh vàng ươm rắc đầy vừng, kẹp ngập nhân thịt cắn một miếng thì cứ gọi là nhức nách.
Ông cụ rất sành ăn Bánh Nướng, ông biết loại Bánh Nướng này phải ăn lúc còn nóng hổi, nguội rồi là mất ngon.
Đáng tiếc thay, bà vợ già lại dúi cho ông phần Quả Nhi ăn dở, ăn Quả Nhi xong thì lấy đâu ra bụng mà nhét Bánh Nướng nữa.
Bà lão này cũng thật là, ăn không hết thì cất đi mai ăn tiếp, đêm ba mươi năm nào Điểm Tâm chả dư thừa như vậy. Cứ nằng nặc nhét cho ông, thôi bỏ đi, nhận rồi thì ăn vậy.
Ông nội Tần cắn một miếng.
Ông cụ lập tức quên sạch Viên Mộng Thiêu Bính.
Bánh Nướng á? Bánh Nướng nào? Bánh Nướng là cái giống gì? Nó có quan trọng không?
Ông cụ cắn thêm một miếng Quả Nhi siêu to khổng lồ.
Đây mới là món Điểm Tâm... xấu xí mà ông thích ăn.
Món Điểm Tâm này tên là gì ấy nhỉ?
Quả... Nhi?
Tần Hùng ông bao năm nay thích ăn nhất chính là Quả Nhi!
Dưới sự lôi kéo của Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi, mỗi người trên bàn đều bắt đầu vui vẻ ăn Quả Nhi.
Lúc này, sự khác biệt giữa người đã ăn và chưa ăn liền thể hiện rõ.
Tần Lạc thì đã từng ăn rồi.
Cô bé nghiễm nhiên mang dáng vẻ của người từng trải, lúc ăn thậm chí còn có thể tranh thủ khen ngợi vài câu.
Những người còn lại thì không rảnh rỗi như vậy, chỉ hận mình chỉ có một cái miệng một cái lưỡi, không thể dùng hai miệng nhai cùng lúc, cũng không thể dùng hai lưỡi nếm cùng lúc.
Hà Thành đã không còn tâm trí đâu mà ghen tị việc tại sao Tần Hoài lại là anh ruột của Tần Lạc, hiện tại trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Vãi chưởng, Điểm Tâm đỉnh cao ngon lành thế này, thực sự là Hà Thành tôi có thể ăn được sao?
Mình có tài đức gì mà được ăn món này chứ?
Mình làm hoàng đế rồi à?
Hoàng đế cũng chắng được ăn đồ ngon thế này đâu!
So với những suy nghĩ lung tung của Hà Thành, sự kinh ngạc của Tần Tòng Văn và Triệu Dung lại khá bình thường.
Tần Tòng Văn & Triệu Dung: Hoàng Kí đỉnh vậy sao? Con trai đi học bồi dưỡng vài tháng đã lợi hại thế này, nếu học hai năm thì còn đến mức nào nữa?!
Vợ chồng Tần Tú Lệ và Hà Hoa thì nghĩ thầm: Thành phố lớn quả nhiên khác biệt, Hoài Hoài ra ngoài xông pha một chuyến mà tay nghề quả thực tiến bộ vượt bậc.
LVQ8371