Nói xong, Xuân Hà liền sầm mặt lại, hơi hếch cằm, từ trên cao đò xét đám ăn mày đang nằm la liệt dưới đất. Trong ánh mắt cô không hề có sự khinh miệt, chỉ đơn thuần là bực đọc và thiếu kiên nhẫn.
"Mấy đứa ăn mày bọn mày, từng đứa một còn không mau bò dậy đi, giả vờ giả vịt cái gì. Cũng nhờ tiểu thư nhà tao tốt bụng, dịp lễ Tết thế này mà ngày nào cũng phát Bột Bột cho bọn mày. Nghe thấy hết rồi chứ, lát nữa còn có nước ấm đấy. Bọn mày thì sướng rồi, nhận Bột Bột uống nước ấm xong là có thể chuồn thẳng, tao đây còn phải đi rửa bát, bát mà bị bọn mày chạm vào tao đều phải rửa đi rửa lại mấy lần liền."
Đồng bạn nằm ngay hàng đầu, tay chân lanh lẹ bò dậy, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt: "Chị Xuân Hà, chị là người tốt bụng nhất. Xin chị thương tình cho em thêm hai cái Bột Bột đi, bây giờ trời đang lạnh, một cái Bột Bột thật sự chịu không thấu. Em đi bộ từ tận ngoại ô tới đây, cả đi cả về mất đứt ba bốn canh giờ đấy. Nếu mỗi ngày chỉ có một cái Bột Bột lót dạ, thì dăm bữa nữa là chị không thấy em đâu nữa, em chết cóng trong đêm mất thôi."
Xuân Hà sầm mặt quát: "Ai là chị của mày, ranh con ăn mày bớt thấy người sang bắt quàng làm họ đi. Bột Bột phát mỗi ngày đều có số lượng cố định, tiểu thư nhà tao dặn rồi, mỗi người hai cái, tuyệt đối không cho thêm."
Xuân Hà ngoài miệng thì nói vậy, nhưng cũng nể tình Đồng bạn vừa nịnh nọt được vài câu êm tai, cô liền lật tấm vải bông đậy trên giỏ trúc lên, chọn ra hai cái Bột Bột bột mì đen thật to ném đến trước mặt hắn.
Bột Bột vẫn còn đang bốc khói nghỉ ngút, lăn lóc trên nền tuyết mà hơi nóng vẫn chưa tan, nhìn là biết vừa mới hấp xong.
Đồng bạn thấy mình được nhận hai cái Bột Bột bột mì đen to như vậy thì mừng rỡ, vội vàng chộp lấy Bột Bột, một cái nhét ngay vào trong ngực áo, một cái tọng luôn vào miệng. Hắn cũng chẳng buồn rời đi mà ngồi phịch luôn xuống đất bắt đầu ngấu nghiến.
Lát nữa còn có nước ấm để uống, bây giờ tuyệt đối không thể rời đi được.
Về hành động ném Bột Bột của Xuân Hà, Tần Hoài rất hiểu. An Du Du từng kể, một kẻ ăn mày chuyên nghiệp khi đi xin ăn tuyệt đối không được đụng chạm vào quý nhân. Việc này không chỉ vì bẩn thỉu, mà trên người ăn mày trung bình cứ mười người thì cả mười đều có bọ chét, rận rệp, ký sinh trùng, chưa kể không ít kẻ còn mang bệnh trong người, thậm chí có thể là bệnh truyền nhiễm.
Đi xin ăn thì việc đầu tiên phải biết là nhìn sắc mặt người khác. Những kẻ không biết nhìn sắc mặt, vô tình đụng phải quý nhân hoặc lỡ tay chạm vào họ, đều đã bị người ta đạp chết hoặc đánh chết cả rồi, chẳng sống được bao lâu.
Đồng bạn đẻo miệng nên được chia cho hai cái Bột Bột cỡ bự, Tiểu khất cái không nói năng gì nên chỉ nhận được hai cái Bột Bột cỡ thường.
Tiểu khất cái chẳng có hứng thú gì với Bột Bột bột mì đen, bèn cầm lấy một cái bắt chước Đồng bạn ăn thử, cái còn lại thì dúi thẳng cho đối phương. Đồng bạn thấy hắn biết điều như vậy thì rất tán thưởng, lập tức tuyên bố ngày mai sẽ lại dắt hắn đi xin ăn, lúc về còn định truyền thụ thêm cho hắn vài mánh khóe trong nghề.
Nhìn vẻ mặt của Tiểu khất cái, Tần Hoài có thể nhận ra hắn chẳng có chút hứng thú nào với việc ăn xin, cũng chẳng thiết tha học hỏi bất kỳ mánh khóe nào.
Phát xong Bột Bột, trong giỏ trúc của Xuân Hà vẫn còn thừa lại mấy cái, cô bèn ném bừa cho vài tên ăn mày trông có vẻ thuận mắt, trong đó bao gồm cả Đồng bạn và Tiểu khất cái.
Ném cho Đồng bạn chắc là vì lúc nãy hắn dẻo miệng nên được nhớ mặt, còn ném cho Tiểu khất cái...
Tần Hoài đoán chắc là do Tiểu khất cái mặc quá phong phanh. Giữa trời tuyết rơi tầm tã thế này, chỉ mặc ba lớp áo mỏng manh, bất kể có phải là ăn mày hay không thì người đi đường ngang qua cũng phải ngoái nhìn thêm một cái, rồi thầm cảm thán trong lòng rằng thế mà vẫn chưa chết cóng. Lúc Xuân Hà ném Bột Bột bột mì đen cho hắn, rõ ràng cô cũng sửng sốt, đánh giá hắn từ đầu đến chân một lượt. Sau khi xác nhận trên người hắn quả thực chỉ có ba lớp áo mỏng, trên mặt cô thậm chí còn lộ ra vẻ kính nể.
Không hề có sự ghét bỏ đối với ăn mày, chỉ có sự kính nể dành cho một kẻ có khả năng chịu rét thần sầu.
Phát xong Bột Bột, Xuân Hà xách giỏ trúc đi vào trong, trước khi vào còn không quên đóng cửa lại, Tần Hoài cũng đi theo vào.
Cửa sau của Tần Ký Bột Bột Phô hơi khác so với tưởng tượng của Tần Hoài.
Tần Hoài cứ ngỡ đây là cửa sau của một cửa hàng, đi vào chắc hẳn sẽ là nhà bếp, khoảng sân, hay phòng chứa củi gì đó, nhưng kết quả lại không phải.
Bên trong rõ ràng là không gian sinh hoạt của một gia đình bình thường, tiệm Tần Ký Bột Bột Phô này cũng không lớn lắm. Phía trước là mặt bằng buôn bán, phía sau là nhà ở. Xuân Hà bước vào liền đi thắng xuống bếp, phụ giúp tiểu thư nhà cô đun nước.
Tiểu thư của Xuân Hà, Tần Hoài biết.
Là Tần Uyển, vợ của Giang Thừa Đức, mẹ của Giang Vệ Quốc, Giang Vệ Kim.
Tần Uyển lúc này đang mặc một chiếc áo bông thêu hoa màu xanh nhạt, trên tay đeo một chiếc vòng vàng thanh mảnh, trên đầu cài trâm vàng và trâm bạc, hai bên tai lủng lẳng đôi khuyên tai ngọc trai. Mái tóc rõ ràng là kiểu búi của thiếu nữ chưa chồng, trông cô ấy cũng rất trẻ trung, không hề ốm yếu, đôi môi vô cùng hồng hào.
Là dáng vẻ chuẩn mực của một cô gái có gia cảnh khá giả.
LVQ8371