Phạm vi di chuyển của Tần Hoài vô cùng hạn chế, hắn chỉ có thể nhìn thấy người làm trong sân đang tất bật, nhưng lại không thể vào trong nhà, càng không thể nhìn thấy Tần Uyển. Thi thoảng Xuân Hà vội vã băng qua sân, trên tay lúc nào cũng ôm khư khư đồ đạc, hắn còn nghe rõ Xuân Hà cứ lẩm bẩm cầu nguyện mãi rằng đêm nay ngàn vạn lần đừng có tuyết rơi, nếu không ngày mai đường sá sẽ rất khó đi.
Tiểu khất cái cứ thế ngồi lỳ ở góc tường cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô suốt một đêm ròng rã.
Ông trời chiều lòng người, đêm hôm đó quả nhiên không có tuyết rơi.
Tiểu khất cái vẫn cố chấp chầu chực ở cửa sau, chắc mẩm Tần Uyển sẽ xuất giá từ lối này, nhưng làm gì có cái đạo lý tân nương tử đi lấy chồng lại chui ra từ cửa sau bao giờ. Mãi cho đến khi bên ngoài vọng lại tiếng huyên náo ồn ào, tiếng chiêng trống vang rền, tiếng mọi người chúc tụng hòa cùng tiếng kèn xô na inh ỏi, hắn mới sực tỉnh nhận ra tân nương đã xuất giá, vội vàng cắm đầu cắm cổ chạy theo hướng phát ra âm thanh.
Chuyện con gái đi lấy chồng dù ở đâu cũng là việc hỉ vô cùng náo nhiệt. Dọc hai bên đường bu kín những người đến xem hội và nói lời chúc tụng, còn có cả lũ trẻ con chạy nhảy lăng xăng. Một tên ăn mày bẩn thỉu như Tiểu khất cái đương nhiên không thể nào chen chúc vào giữa dòng người, hắn chỉ đành đứng nhìn từ đằng xa, dõi theo chiếc kiệu hoa dần đi qua, và đoàn người đưa dâu đang tung kẹo cưới về phía đám đông.
Tiểu khất cái không chen vào được, nhưng Tần Hoài thì có thể. Hắn xuyên qua đám người đông đúc để sáp lại gần kiệu hoa, nhìn thấy Tần Uyển đang mặc hi phục trùm khăn voan đỏ chót ngồi bên trong, nhìn thấy Xuân Hà đứng cạnh kiệu hoa mắt đỏ hoe nhưng miệng vẫn cười tươi rói, nhìn thấy người nhạc công đang ra sức thổi kèn xô na đến phồng cả mang tai, nhìn thấy Tần lão gia ăn mặc chỉnh tề cười đến mức không khép nổi miệng, và nhìn thấy cả Tần Diễn Hành cũng đang mang vẻ mặt hi hả, nhưng lại ngáp ngắn ngáp dài, nhìn qua là biết đêm qua ngủ không ngon giấc.
Vô cùng náo nhiệt.
Náo nhiệt đến mức Tần Hoài cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem rốt cuộc phân đoạn cốt truyện này quan trọng ở chỗ nào. Tiểu khất cái thì vẫn cứ giữ bộ dạng hồn xiêu phách lạc như trước, hệt như một nhà triết học, không mở miệng cũng chẳng tham gia, hoàn toàn chỉ là một kẻ bàng quan thấp bé.
Kiệu hoa dần đi khuất bóng.
Đám đông ùa theo, nhưng Tiểu khất cái lại đứng chôn chân tại chỗ, trên tay siết chặt hai viên kẹo mạch nha bọc giấy đỏ vừa nhặt được.
Tần Hoài nhìn Tiểu khất cái, trên mặt đối phương không hề có sự ghen tị, cũng chẳng vương chút ngậm ngùi, vẫn nhạt nhẽo y như trước, chỉ là trong ánh mắt lại chất chứa vài tia hoang mang chẳng thể xua tan.
Nếu không phải vì không thể giao tiếp với nhân vật chính trong ký ức, Tần Hoài cũng muốn bắt chước giọng điệu của Thạch Đầu mà hỏi Tiểu khất cái: Này người anh em, rốt cuộc mày suốt ngày suy nghĩ với thắc mắc cái quái gì thế hả? Mấy ông triết gia tụi mày đều như vậy cả sao? Ngày nào cũng không đi xin ăn thì lại trầm tư suy nghĩ, đã ròng rã một năm trời rồi, mày vẫn chưa nghĩ ra được cái kết quả nào à?
Tiệc cưới được tổ chức tại Thái Phong Lâu.
Tiểu khất cái không vào được, chỉ có thể chầu chực xem ké ở bên ngoài, vừa nhai kẹo vừa hóng hớt.
Tần Hoài cũng không vào được, phạm vi di chuyển của hắn trong đoạn ký ức này rất nhỏ. Tiểu khất cái đứng cách quá xa, nên hắn thậm chí còn chẳng lết tới nổi cửa của Thái Phong Lâu.
Sau khi Tần Uyển xuất giá, quỹ đạo sinh hoạt của Tiểu khất cái cũng có chút thay đổi.
Mỗi ngày hắn vẫn đi xin ăn như cũ, nhưng không đến Tần Ký Bột Bột Phô nữa, mà chuyển sang chầu chực ở cửa sau nhà họ Giang. So với Tần Ký Bột Bột Phô, dinh cơ của nhà họ Giang bề thế hơn rất nhiều, chỉ tính riêng cửa sau đã có tận hai cái.
Ngày đầu tiên, Tiểu khất cái ngồi chồm hỗm ở cửa sau suốt cả một ngày trời, ngồi đến mức Xuân Hà đẩy cửa sau bước ra, vừa nhìn thấy hắn liền hoảng hồn. Cô ấy hỏi xem có phải hắn ăn Bột Bột đến nghiện rồi không, mà lại bám đuôi từ Tần Ký Bột Bột Phô đến tận nhà họ Giang thế này.
Tiểu khất cái vô cùng thản nhiên gật đầu cái rụp.
Sang ngày thứ hai, Xuân Hà bắt đầu phát Bột Bột ở cửa sau nhà họ Giang.
Quy củ vẫn y hệt như hồi phát Bột Bột ở cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô: ăn mày nhỏ hai cái, ăn mày lớn một cái, hôm nào trời rét đậm hoặc có tuyết rơi thì sẽ được cho thêm hai bát nước ấm.
Tiểu khất cái cứ thế lại tiếp tục chuỗi ngày đi ăn xin cho qua hết một mùa đông.
Sang xuân, hắn lập tức học theo Thạch Đầu của năm ngoái đem cầm phăng chiếc áo bông, dọn ra khỏi miếu hoang, bắt đầu cảnh màn trời chiếu đất lang thang trên phố. Mỗi ngày của hắn chỉ xoay quanh hai điểm: chỗ xin ăn và cửa sau nhà họ Giang, đều đặn đến điểm danh. Ngoài đi ăn xin ra thì thời gian còn lại hắn dùng để suy ngẫm nhân sinh, tình tiết nhàm chán đến mức Tần Hoài xem mà buồn ngủ rũ rượi, chỉ muốn gào lên hỏi hệ thống trò chơi xem chừng nào cái đoạn ký ức này mới kết thúc, khán giả sắp ngủ gật đến nơi rồi đây này.
Điều khiến Tần Hoài không ngờ tới là, một đoạn ký ức tẻ nhạt đến vậy mà hắn phải xem ròng rã suốt mấy năm trời.
Trong suốt mấy năm qua, đám ăn mày đã thay đổi không biết bao nhiêu lứa. Tiểu khất cái thì giống hệt như cỏ dại mọc ngoài đồng, cứ mùa đông chết đi một đợt thì sang xuân lại mọc lên một lớp mới.
LVQ8371