Nhưng Tần Hoài lại không định làm như vậy, trực giác mách bảo hắn rằng Chu Hổ thực ra không thích nhắc đến chuyện này cho lắm.
Nhưng nếu không nói chuyện xem bói thì biết nói chuyện gì đây?
Chuyện tổ chức tang lễ sao?
Chu Hổ hiện tại đã nghỉ ngơi rồi, chẳng có kẻ làm công ăn lương nào lại thích lôi công việc cũ ra để bàn tán cả, càng không cần phải nói người khơi mào chủ đề này lại là bên A cũ của cậu ta.
Nói chuyện gia đình ư?
Gia cảnh của Chu Hổ quả thực vô cùng "đặc sắc”: mẹ mất sớm, bố thì xộ khám, nghề gia truyền là trộm mộ, bản thân cậu ta thì lại không thể thi công chức. Hắn có cảm giác chỉ cần nói được đăm ba câu, Chu Hổ sẽ tức giận đùng đùng bỏ đi, bắt xe về lại Sơn Thị ngay trong đêm để tiếp tục sự nghiệp bói toán toàn thời gian.
Bàn chuyện tình cảm sao?
Theo như Tần Hoài được biết, Chu Hổ cũng là một con cẩu độc thân giống hệt như hắn. Hơn nữa, vì hoàn cảnh gia đình, Chu Hổ là kiểu ế từ trong trứng nước, chưa từng có mảnh tình vắt vai nào. Mặc dù hôm nay Tần Hoài mới biết được thời đại học mình từng bỏ lỡ một mối tình mà đến cái tên nữ chính hắn cũng chẳng nhớ nổi, nhưng ít nhất thời đại học hắn cũng từng yêu đương đàng hoàng, kiểu tình yêu vườn trường rất đỗi bình thường, chỉ là chưa kịp đợi đến lúc tốt nghiệp thì đã đường ai nấy đi mất rồi.
Hay là nói chuyện sở thích?
Chu Hổ có sở thích gì Tần Hoài hoàn toàn mù tịt. Sở thích của hắn lại là làm Điểm Tâm, nếu cứ cố gượng ép bắt chuyện, hắn cảm thấy hai người cũng chẳng có tiếng nói chung, lại còn dễ bị nghi ngờ là đang cố tình lân la làm thân nữa.
Mặc dù EQ của Chu Hổ không cao bằng Cung Lương, nhưng với kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm trong nghề và khả năng quan sát con người bẩm sinh từ công việc xem bói, Tần Hoài cảm thấy tài ăn nói và mánh khóe lừa bịp của cậu ta chắc chắn phải cao tay hơn mình. Hắn muốn mượn cơ hội này để lân la làm thân, dùng nghệ thuật ngôn từ để moi móc thông tin từ Chu Hổ thì quả thực chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Theo quan điểm của Tần Hoài, cuộc trò chuyện giữa hắn và Chu Hổ trước hết phải đặt sự chân thành lên hàng đầu.
Thế nhưng làm gì có chủ đề nào đủ chân thành để mà buôn chuyện cơ chứ.
Tần Hoài hơi bứt rứt trở mình.
Có lẽ do động tác trở mình của Tần Hoài hơi mạnh, Chu Hổ tưởng âm thanh video phát ra từ điện thoại của mình đã làm ồn đến hắn, bèn vội vàng bấm dừng, nhỏ giọng xin lỗi: "Tiểu Tần sư phụ, tiếng điện thoại của tôi làm ồn đến cậu à? Thật ngại quá, lần này đi tôi quên mang theo tai nghe bluetooth."
"Không có không có, tại nhiều năm rồi tôi không về cô nhỉ viện ngủ, nằm giường ở đây có hơi không quen thôi." Tần Hoài buột miệng bịa ra một lý do.
Nào ngờ, câu nói này lại trực tiếp khơi dậy sự hứng thú của Chu Hổ. Cậu ta chẳng thèm lướt video nữa, đặt luôn điện thoại xuống, lật người đối diện với Tần Hoài, thì thầm hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, hồi bé lúc ở cô nhi viện... quan hệ của cậu với mọi người... thực sự rất kém sao?"
Tần Hoài rất thành thật đáp: "Mặc dù trên thực tế có thể quan hệ của tôi với mọi người thực sự rất tệ, nhưng từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ cảm thấy như vậy, tôi vẫn luôn cho rằng nhân duyên của mình khá tốt."
"Cậu còn nhớ quẻ bói lần trước tôi xem cho cậu ở bệnh viện không?" Chu Hổ hỏi.
"Nhớ mang máng." Tần Hoài quả thực chỉ nhớ được một chút. Trí nhớ của hắn không tính là kém, nhưng có rất nhiều thứ hắn không mấy bận tâm thì sẽ chẳng cố tình ghi nhớ, dẫn đến việc có vô số chuyện ngay từ đầu hắn đã chẳng hề để vào đầu.
Lần đó tìm đến bệnh viện nhờ Chu Hổ xem bói, Tần Hoài cũng chỉ đơn thuần muốn lân la làm thân với cậu ta. Hắn chỉ nhớ láng máng kết quả mà Chu Hổ bói ra lần đó cực kỳ lệch pha.
Bói ra đường cha mẹ của hắn rất tốt, song thân một người đã khuất, một người vẫn còn khỏe mạnh. Kết quả này ốp vào cha mẹ ruột hay cha mẹ nuôi thì đều trật lất.
Cũng may lần xem bói đó không lấy tiền, chỉ là bạn bè bói vui với nhau, nếu không Chu đại sư đã bị lật xe mất rồi.
"Thực ra lần đó sau khi Tiểu Tần sư phụ rời đi, tôi đã lén bấm quẻ lại cho cậu một lần nữa." Chu Hổ hơi ngại ngùng nói.
"Lần trước xem bói cho cậu có thể là do ở trong bệnh viện, tôi phát huy không tốt, tính ra đường cha mẹ của cậu rất tốt, nhưng trong đó có một người đã khuất... Thực sự rất ngại quá. Lúc đó tôi thật sự không biết Tiểu Tần sư phụ cậu là trẻ mồ côi, cũng không phải cố ý trù ẻo hai bác đâu, tôi tin chắc hai bác gái nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi." Chu Hổ hơi bối rối giải thích, "Trong hầu hết các trường hợp, tôi tính không đến mức sai bét nhè thế này đâu, cũng có thể là do tôi hay cố tình nói mập mờ một chút."
"Tôi không biết nên giải thích với Tiểu Tần sư phụ cậu như thế nào, có thể là do kỹ năng của tôi chưa tới nơi tới chốn, hoặc là do mệnh cách của cậu hơi kỳ lạ. Tôi xem đường cha mẹ của cậu cứ bị sai, cho nên tôi lại tiện tay bói thử một quẻ về đường nhân duyên bạn bè của cậu.”
"Cái này cũng bói được á?" Tần Hoài thực sự tò mò.
"Bói được, đều bói được hết, trên lý thuyết thì hướng đi của thị trường chứng khoán ngày mai cũng bói được, chỉ là bói không chuẩn thôi." Chu Hổ mở miệng ra là sặc mùi lừa đảo lão luyện, "Kết quả mà tôi tính ra được... đường nhân duyên bạn bè của Tiểu Tần sư phụ cậu vô cùng tốt."
LVQ8371