Mấy năm nay Tần Nãi Nãi thường xuyên cảm thán thời đại đã thay đổi, bà cũng lớn tuổi rồi, chứ nếu hồi trẻ mà có bản lĩnh này thì bà đã sớm trúng cử chức chủ nhiệm phụ nữ của làng rồi.
Tần Nãi Nãi nhỏ giọng nói với Tần Hoài: "Tạm thời bà sắp xếp ngần này người đã, đến lúc đó nếu không đủ người thì Hoài Hoài cứ bảo bà nhé. Giờ một củ cải một cái hố, trước mắt chỉ có thể công bố danh sách này thôi. Thêm người đột xuất là chuyện gấp, công bố sớm thì mọi người dễ có ý kiến."
Tần Hoài thầm giơ ngón tay cái lên với Tần Nãi Nãi, cảm thán bà quả không hổ là người năm xưa từng tranh cử chức chủ nhiệm phụ nữ và chỉ để thua suýt soát ba phiếu, ngay cả chuyện này mà bà cũng nghĩ ra được.
"Vâng ạ, Nãi Nãi." Tần Hoài nhỏ giọng đáp.
"Đi thôi, Hoài Hoài, Nãi Nãi dẫn cháu ra bếp xem thử. Năm nay gia gia cháu rảnh rỗi sinh nông nổi, đã sửa sang lại phòng bếp cho cháu một lượt đấy, xem có ưng ý không." Tần Nãi Nãi cố ý nói to, rồi kéo Tần Hoài đi về phía phòng bếp. Hắn thừa hiểu bà đang kiếm cớ cho mình chuồn lẹ, nên vội vàng rảo bước theo sau.
Vừa bước vào phòng bếp, Tần Hoài đã nhìn ra ngay căn bản chắng có sửa sang gì sất, chỉ là mua thêm hai chiếc tủ lạnh mà thôi.
"Nãi Nãi, sao hôm nay nhà mình lại đông người thế ạ?" Tần Hoài tò mò hỏi.
Thực ra Tần Hoài có thể đoán được hàng xóm láng giềng và cả lão Chi Thư đến nhà ầm ĩ chuyện gì, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là vấn đề nhóm Trần Huệ Hồng sẽ ở nhà ai. Nhà Tần lão gia tử chỉ có ba gian phòng trống, mà ba gian này thì hắn đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, chia ra cho Chu Hổ, Hứa xưởng trưởng và An Du Du ở.
Chu Hổ chắc chắn phải ở lại nhà hắn, để thuận tiện lôi kéo làm quen và cày độ hảo cảm. Hứa xưởng trưởng đã lớn tuổi, để ông cụ ở chỗ khác Tần Hoài không yên tâm cho lắm. Còn An Du Du là sếp của Hứa xưởng trưởng, cũng là người quen thân với ông cụ nhất, hai người ở chung sẽ có đề tài để nói chuyện.
Về phần những người còn lại sẽ ở đâu, Tần Hoài cũng đã hỏi qua ý kiến rồi, mọi người đều bảo ở đâu cũng được. Điều kiện các hộ gia đình trong làng cũng sàn sàn như nhau, không có ai quá giàu, cũng chẳng có ai quá nghèo. Phần lớn đều là người già ở lại làng, thanh niên quanh năm suốt tháng chỉ về nhà ở vài ngày, nên nhà cửa cũng không trang hoàng gì xa hoa.
Theo ý của Tần Hoài, đương nhiên là ưu tiên xếp ở gần nhà hắn là tốt nhất.
Với thói quen làm việc của Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi, muốn mượn phòng trống nhà người khác thì chắc chắn phải trả tiền thuê, mà cách trả tiền thuê của nhà Tần Hoài chính là dùng Điểm Tâm để gán nợ. Nếu trả bằng tiền mặt khéo mọi người còn chẳng thèm ngó ngàng, nhưng lấy Điểm Tâm ra gán nợ thì tuyệt đối ai nấy đều đổ xô vào tranh giành. Nếu bảo việc rửa bát, nhóm lửa, thái rau, băm thịt còn đòi hỏi chút tay nghề, thì việc cho mượn phòng tuyệt đối chẳng cần bất cứ điều kiện gì cả, nên hàng xóm láng giềng xảy ra chút tranh chấp nhỏ cũng là chuyện hết sức bình thường.
Tần Hoài tin tưởng với bản lĩnh của Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi, hai người chắc chắn có thể xử lý êm đẹp chuyện này.
Nhưng nhìn cái không khí sặc mùi thuốc súng trong sân hôm nay...
Tần Hoài thực sự rất muốn hỏi Tần Nãi Nãi xem rốt cuộc nhà mình đã ra giá bao nhiêu cân Điểm Tâm cho một gian phòng một ngày. Liệu có phải mức giá này hơi cao so với thị trường, phá giá thị trường và ảnh hưởng đến sự chung sống hòa bình giữa các hộ kinh doanh hay không.
"Còn không phải tại mấy cái bánh trôi bốn vị năm ngoái cháu làm hay sao." Tần Nãi Nãi thở dài bất lực nói.
"Dạ?" Tần Hoài chỉ muốn tự chỉ tay vào mặt mình, hóa thân thành cái meme biểu cảm để hỏi Tần Nãi Nãi: Cháu á? Chuyện này là lỗi tại cháu sao?
"Món Tứ Hỉ Thang Đoàn dịp Tết năm ngoái... có vấn đề gì ạ?" Tần Hoài cẩn thận nhớ lại. Hắn thừa nhận Tứ Hỉ Thang Đoàn năm ngoái mình làm có hơi "out trình" so với những năm trước, chủ yếu là do trình độ tay nghề đã tiến bộ vượt bậc. Một phần Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp A đặt ở bất kỳ ngôi làng nào cũng đều là một cực phẩm vô đối.
Mà năm ngoái vì muốn cày độ thuần thục, hắn làm với số lượng quả thực rất khủng, suýt chút nữa là thành bữa tiệc đứng luôn rồi.
Nhưng Tần Hoài cũng không cảm thấy biểu cảm của mọi người lúc đó có gì quá khoa trương, bình thường khách khứa ở Vân Trung Thực Đường cũng phản ứng y hệt vậy. Phản ứng của người trong làng vẫn nằm trong phạm vi mà hắn có thể tiếp nhận và thấu hiểu được.
Đây cũng đâu phải năm đầu tiên Tần Hoài làm Điểm Tâm đãi cả làng, bao nhiêu năm trôi qua, mọi người đáng lẽ phải tập mãi thành quen rồi mới phải.
Tần Nãi Nãi thở dài một hơi: "Bánh trôi cháu làm ăn ngon quá mà."
"Lão Chi Thư là người có tính cách thế nào cháu biết rõ mà phải không?"
Tần Hoài gật đầu tỏ vẻ đã biết, vô cùng công bằng liêm chính, đức cao vọng trọng.
"Dạo trước cháu nhắn tin cho gia gia, nhờ hai ông bà tìm giúp mấy gian phòng thích hợp trong làng để cho khách ở nhờ. Nhà lão Chi Thư xa tít tắp mù khơi, theo lý mà nói thì làm gì có chuyện xếp người đến nhà ông ấy ở. Thế mà lão Chi Thư lại lén lút chạy đến tìm gia gia cháu, hỏi xem có thể chia cho nhà ông ấy hai suất được không, ông ấy chấp nhận mỗi phòng lấy rẻ đi hai cân Điểm Tâm."
Lão Chi Thư ơi là lão Chi Thư, không ngờ sau lưng mọi người ông lại lén lút làm mấy cái trò này!
LVQ8371