"Tôi không dám để lộ thân phận Tỉnh Quái cho ai khác ngoài Tần mụ mụ biết. Vợ chồng Vệ Trạch vì đi tìm đứa con đi lạc mà thất lạc với chúng tôi, Vệ An và Vệ Hựu bệnh nặng, Vệ Minh đi tìm thuốc kết quả một đi không trở lại. Tôi không tìm được thuốc, cũng không tìm thấy Vệ Minh, tôi chỉ đành nắm chặt lấy tay Vệ An và Vệ Hưựu, bảo chúng tước với tôi, bảo chúng ước cho bản thân khỏe lại, bệnh tình thuyên giảm.”
"Chúng chỉ tưởng là tôi sốt ruột đến phát điên rồi."
"Mãi cho đến lúc chết, chúng vẫn không hề thực sự ước với tôi."
"Tôi không hiểu, chuyện ước nguyện đơn giản như vậy, ai cũng có thể làm được. Lúc trước Thạch Đầu rõ ràng không tin nhưng vẫn ước thành công, tại sao Tần mụ mụ lại không làm được? Tại sao các con của Tần mụ mụ lại không làm được? Tại sao họ cứ nhất quyết không chịu ước với tôi?"
"Đó là lần đầu tiên tôi căm hận năng lực của chính mình đến vậy, căm hận cái việc tôi phải đợi người khác ước với mình thì mới có thể hoàn thành Tâm Nguyện."
"Khoảnh khắc đó tôi đã biết, mình độ kiếp thất bại rồi."
"Vệ Minh đi tìm thuốc rồi mất tích, tôi liền đi tìm Vệ Minh, kết quả trên đường đi tìm bị sơn tặc cướp bóc đâm chết bằng một nhát đao."
"Đó là kiếp đầu tiên của tôi."
"Kiếp thứ hai tôi là Trần Thuận, đầu thai vào một gia đình nông dân ở vùng Thục."
"Kiếp đó rất kỳ lạ, tôi nhớ được rất nhiều chuyện, tôi nhớ Tần mụ mụ, nhớ đủ chuyện xảy ra ở kiếp đầu tiên, nhưng duy chỉ có chấp niệm của mình là tôi không nhớ ra nổi, không nhớ được một chút nào."
"Tôi chỉ mang máng cảm thấy mình nên đi tìm người, nhưng tôi lại không biết mình muốn tìm ai, và sau khi tìm được thì phải làm gì.”
"Lúc vẫn còn là một đứa trẻ đang bập bẹ tập nói, tôi đã gặp Vệ Minh, tôi cứ túm lấy anh ấy gọi Minh Minh mãi. Nhìn thấy anh ấy tôi rất vui, trực giác mách bảo tôi rằng, tôi cần phải tìm được anh ấy, nhưng lại không chỉ có mỗi anh ấy."
"Sau đó tôi cùng bố mẹ chuyển đến Ma Đô, quen biết Du Du, gặp được Vệ Quốc và bố, chuyện sau đó thì mọi người đều rõ rồi đấy."
"Kiếp đó mãi cho đến lúc chết, tôi vẫn cứ bôn ba khắp nơi mở tiệm Điểm Tâm, tiệm nào mở ra cũng lấy tên là Tần Ký Bột Bột Phô. Tôi vẫn luôn đi tìm người, tìm kiếm trong mờ mịt, tìm kiếm một cách vô định."
"Có lẽ do bị Tần mụ mụ ảnh hưởng, kiếp đó dù tôi không thiết tha gì việc giúp người, nhưng mỗi khi nhìn thấy đồng loại thì vẫn không kìm được muốn giúp một tay, bởi vì tôi biết mình là Phì Phì, tôi có thể giúp được họ, cho dù tôi không có năng lực thì vẫn có thể giúp."
"Kiếp thứ ba con đầu thai thành Hứa Nặc, thú thật với bố, đến tận lúc chết con cũng không hề biết bố là Tiểu Cửu. Con thật sự không ngờ mình lại đầu thai làm con trai của bạn kiếp trước, nhưng bố à, bố thực sự là người bố tuyệt vời nhất của con.” Tần Hoài nhìn xưởng trưởng Hứa nói.
Xưởng trưởng Hứa chỉ cảm thán: "Cuộc đời đúng là rất kỳ diệu, bố cũng không ngờ rằng trước khi con trai bố ra đời bố đã quen biết nó, sau khi con trai chết đi rồi bố vẫn còn có thể gặp lại."
"Những trải nghiệm của tôi khi còn là Hứa Nặc thì mọi người đều rõ cả rồi, lúc đó ký tự của tôi đã không còn nguyên vẹn, càng chẳng nhớ nổi chấp niệm của mình là gì, nhưng tôi vẫn muốn tìm người. Trực giác mách bảo tôi không nên ở lại Cô Tô, tôi nên đi nơi khác để tìm, thế nên tôi chưa bao giờ chịu an phận, cũng chẳng muốn làm một công việc ổn định, chỉ chăm chăm muốn chạy ra ngoài."
"Rồi sau đó thì chết vì tai nạn."
Nghe đến đây, Thạch Đại Đảm lại cúi gằm mặt xuống, vô cùng áy náy.
"Lão Thạch, tôi đã nói rất nhiều lần rồi, chuyện này không trách cậu được." Tần Hoài nói bằng giọng vô cùng quả quyết, "Tôi chạy khắp nơi can thiệp vào nhân quả độ kiếp của các Tinh Quái khác làm cho độ khó độ kiếp của tôi tăng vọt, cho dù cậu không lái xe tông chết tôi, thì kiếp đó khả năng cao là tôi cũng sẽ chết bất đắc kỳ tử thôi, chuyện này không liên quan gì đến cậu cả.”
"Nếu thật sự phải xin lỗi, thì người xin lỗi phải là tôi mới đúng, nếu cậu không tông chết tôi, cậu cũng sẽ chẳng bị độ kiếp thất bại."
"Kiếp thứ tư tôi thật ra cũng có một chút ký ức, không nhớ rõ lắm những chuyện trước kia, nhưng tôi nhớ mình là Tinh Quái, không phải con người. Cũng chính vì ký ức chắp vá nên trông tôi rất giống một thằng điên, trạng thái tinh thần của tôi ở kiếp đó cũng cực kỳ bất ổn. Thêm vào đó, kiếp đó bố mẹ tôi ly dị, hai bên đều bỏ mặc tôi tự sinh tự diệt, sau khi tốt nghiệp cấp hai họ liền tống tôi vào bệnh viện tâm thần, tôi muốn trốn cũng trốn không thoát, cuối cùng lúc bỏ trốn bị ngã từ trên lầu xuống chết."
"Và sau đó chính là kiếp này."
"Tôi biết mọi người đều rất tò mò, muốn biết hệ thống trò chơi rốt cuộc là cái gì? Thật ra tôi cũng không rõ lắm, nhưng bây giờ tôi có một cảm giác lờ mờ thế này."
"Năng lực của tôi vẫn chưa hoàn toàn quay về."
"Cái hệ thống này chắc hẳn là sự hiện thực hóa năng lực của tôi."
"Tôi đã can thiệp vào quá nhiều lần độ kiếp của các Tinh Quái, dẫn đến độ khó độ kiếp của tôi quá cao, đã đến mức gần như không thể nào độ kiếp thành công được nữa. Tôi nghĩ cái hệ thống kỳ quái này chắc là cọng rơm cứu mạng mà ông trời ban cho tôi, nhiệm vụ là cọng rơm cứu mạng, giúp mọi người tỉnh lại là cọng rơm cứu mạng, gặp gỡ được mọi người cũng là cọng rơm cứu mạng, tất cả mọi thứ đều là cọng rơm cứu mạng của tôi."
"Còn về phần những năng lực chưa quay trở về kia..."
LVQ8371