"Cháu..." Trong mắt Tần Uyển dâng lên sự nghỉ hoặc. Theo suy nghĩ của cô ấy, với độ tuổi của Tiểu khất cái thì căn bản không thể nào gọi mình là Tần tiểu thư được. Lần cuối cùng có người gọi cô ấy là Tần tiểu thư, khéo khi thằng bé này còn chưa ra đời.
"Cháu biết cô sao?" Tần Uyển cẩn thận đánh giá Tiểu khất cái từ trên xuống dưới, cố gắng tìm kiếm nét thân quen trên gương mặt hắn nhưng vô ích, "Cháu từ vùng Quan Ngoại đến đây à?"
Tần Uyển chỉ có thể dựa vào những người bạn cũ ở vùng Quan Ngoại để suy đoán lai lịch của Tiểu khất cái, cô ấy dồn dập hỏi: "Bố mẹ cháu là ai? Có phải bạn cũ của cô không? Họ bảo cháu đến nương nhờ cô sao?"
Tiểu khất cái lắc đầu.
Thấy Tiểu khất cái lắc đầu, Tần Uyển chỉ cho rằng hắn không muốn nói, lại càng thêm đinh ninh hắn chắc hẳn là con của một người bạn cũ nào đó của mình. Gia đình gặp biến cố nên mới lặn lội đến Bắc Bình tìm cô ấy nương tựa, vất vả dò la mãi mới biết được chỗ ở của cô ấy, để rồi cuối cùng kiệt sức ngất xỉu ngay trước cửa.
Một suy đoán vô cùng hợp tình hợp lý.
Tần Uyển nắm lấy tay Tiểu khất cái: "Trong nhà có sẵn nước ấm, cũng có quần áo cũ vừa vặn với cháu. Cứ vào tắm rửa sạch sẽ, ăn chút gì đó lót dạ đã, mọi chuyện còn lại cứ từ từ nói sau."
Tiểu khất cái hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo Tần Uyển vào trong nhà.
Đây là lần đầu tiên Tiểu khất cái bước chân vào dinh cơ của nhà họ Giang, bất kể là căn nhà lớn hồi ở vùng Quan Ngoại, hay căn nhà nhỏ sau này, hay là căn nhà ở Bắc Bình hiện tại. Tiểu khất cái đã bám theo Tần Uyển ngần ấy năm trời, nhưng đây mới là lần đầu tiên hắn được bước vào trong.
Tiểu khất cái giống hệt một đứa trẻ nhà quê chưa từng va vấp sự đời, được Tần Uyển dắt tay đi, vừa bước đi vừa không kìm được mà ngó nghiêng khắp nơi, dường như muốn xác nhận xem bên trong căn nhà này có giống với những gì hắn tưởng tượng hay không.
Căn nhà này thật ra rất đổi bình thường, Tần Hoài đã lượn lờ vào xem vô số lần rồi.
Trong sân chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, mấy năm trước Tần Uyển còn có thể dọn dẹp nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, nhưng hai năm trở lại đây sức khỏe giảm sút, kéo theo căn nhà cũng trở nên bừa bộn hơn hẳn. Vì nhà đông con nên đồ chơi trẻ em vứt la liệt khắp nơi, mấy đứa lớn đã đến tuổi đi học biết chữ, còn mấy đứa nhỏ thì vẫn đang lổm ngổm bò dưới đất, thế nên trong nhà có đủ mọi loại đồ dùng của trẻ con ở mọi lứa tuổi.
Quần áo cũng vậy.
Tần Uyển đổ đầy nước ấm vào chậu tắm, để Tiểu khất cái tự mình cọ rửa sạch sẽ, còn cô ấy thì vào phòng lục tìm quần áo vừa vặn cho hắn trong tủ, rất nhanh đã chọn ra được vài bộ.
Mấy đứa lớn như Giang Vệ Trạch, Giang Vệ Kim, Giang Vệ Minh đã ra Thái Phong Lâu phụ giúp, mấy đứa nhỏ ở nhà thì vô cùng tò mò không hiểu sao mẹ lại dẫn một thằng nhóc ăn mày ở ngoài đường về, nhưng lại không dám hỏi nhiều, chỉ đành bấu víu vào khung cửa mà lén lút nhìn trộm.
Tiểu khất cái nhìn thấy Giang Vệ An đang lén nhìn mình tắm.
Tiểu khất cái chẳng buồn phản ứng, cứ thản nhiên gội đầu. Sau khi phát hiện mái tóc tổ quạ của mình có vò thế nào cũng không sạch nổi, hắn bèn bảo Giang Vệ An lấy cho cái kéo, cực kỳ dứt khoát xén phăng mái tóc đi, chừa lại một chỏm lởm chởm như chó gặm, lúc này mới gội sạch được.
Giang Vệ An ngây ngô hỏi: "Anh tự dưng cắt tóc thế này, mẹ anh không mắng à?"
"Không." Tiểu khất cái nhạt nhẽo đáp.
"Mẹ em đang tìm quần áo cho anh đấy, sau này anh sẽ ở lại nhà em luôn hả?" Giang Vệ An lại hỏi.
Câu hỏi của Giang Vệ An khiến Tiểu khất cái im bặt. Cây kéo trên tay hắn rõ ràng đã cắt xong tóc, nhưng hắn vẫn vô thức nhấp kéo vào không khí một cái, khựng lại mười mấy giây rồi mới lí nhí đáp: "Anh không biết."
"Anh lớn hơn em, nếu anh ở lại nhà em thì em phải gọi anh là anh trai à? Em đã có một đống anh trai rồi, em chẳng muốn có thêm anh trai nữa đâu, em chỉ thích có em trai thôi." Giang Vệ An luyên thuyên tiếp.
"Vệ An." Giọng Tần Uyển từ bên ngoài vọng vào, mang theo vài phần nghiêm khắc, "Đừng làm ồn anh mới đến, anh ấy đang rất mệt cần được nghỉ ngơi, con ra ngoài sân chơi đi."
Giang Vệ An đành phụng phịu chạy ra, sau đó lại bị Tần Uyển sai mang quần áo vào cho Tiểu khất cái, lúc này mới lạch bạch chạy vào nhà, vừa chạy vừa gào ầm lên: "Cô ơi, mẹ không cho con chơi với anh mới đến."
Cái thằng bé này, đúng là từ nhỏ đã to mồm.
Tần Uyển mim cười bất lực, đứng bên ngoài chờ Tiểu khất cái tắm rửa thay quần áo xong.
Tầm mười mấy phút sau, Tiểu khất cái đã cọ sạch bong từng kẽ móng tay, khoác lên người bộ quần áo mới, trông cả người trắng trẻo sáng sủa hẳn ra, đội nguyên cái đầu ướt nhẹp lởm chởm như chó gặm bước ra ngoài.
Tần Uyển lại đánh giá Tiểu khất cái từ đầu đến chân thêm một lượt, cố gắng nhớ xem hắn rốt cuộc là con cái nhà ai trong số những người bạn cũ, nhưng nhìn mãi vẫn chẳng ra, cô ấy đành cười tự giễu rồi bảo: "Trong bếp còn ít cháo kê thừa từ ban trưa, với lại mấy món dưa muối nhà tự làm. Cháu cứ ăn chút đồ nóng lót dạ trước đi, để cô đi tìm thêm cho cháu ít bánh trái."
Nói xong, Tần Uyển lại dắt tay Tiểu khất cái dẫn xuống bếp.
Trong bếp kê một chiếc bàn nhỏ, trên bàn dọn sẵn một bát cháo đặc và hai đĩa dưa muối, cùng một miếng đậu phụ rưới dầu mè.
LVQ8371