Nói xong, Xuân Hà liền nhìn Đồng bạn cảnh cáo: "Nghe thấy chưa hả, đây là tiểu thư nhà tao cố ý thưởng cho nó, mày không được cướp đâu đấy!"
Đồng bạn nở nụ cười nịnh nọt: "Đồ của Tần tiểu thư thưởng sao tao dám cướp chứ? Này, còn không mau dập đầu cảm ơn Tần tiểu thư đi!"
Tiểu khất cái chẳng có phản ứng gì, hiển nhiên là không muốn dập đầu.
Xuân Hà cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện này, quay đầu đi vào sân đóng cửa lại. Lúc đóng cửa cô ấy còn không quên hét lớn một tiếng: "Còn không mau cút đi, cứ tụ tập ở cửa thì ngày mai khỏi có Bột Bột mà ăn!"
Đám ăn mày nhao nhao tản ra. Có kẻ trước khi chạy còn đỏ mắt thèm thuồng chiếc áo bông trên tay Tiểu khất cái định lao vào cướp, nhưng dưới ánh mắt trừng trừng của Đồng bạn đành phải từ bỏ, tay cầm Bột Bột chưa ăn xong tìm chỗ khác khuất gió để ăn tiếp.
Đồng bạn nhìn chiếc áo bông Tiểu khất cái ôm trong lòng rõ ràng sạch sẽ hơn đồ trên người mình rất nhiều, cất giọng ghen tị: "Cái đám từng có bố có mẹ như bọn mày đúng là mang mệnh phú quý bẩm sinh. Hồi trước thằng Cẩu Tử đi ăn xin từng xin được hắn một đồng bạc trắng đấy, cơ mà sau đó bị người ta cướp mất. Bây giờ Tần tiểu thư lại chủ động thưởng cho mày một chiếc áo bông, số đỏ thật đấy. Tao đây không những chưa từng thấy mặt bố mẹ mình, chưa từng xin được đồng bạc trắng nào, mà lại càng chẳng có ai thưởng áo bông cho tao."
Tiểu khất cái không nói gì, chỉ lẳng lặng mặc áo bông vào.
Đồng bạn đánh giá chiếc áo bông trên người hắn: "Quần áo của mày sạch sẽ quá, lát nữa ra ngoài tao bới ít bùn dưới tuyết trát lên cho. Nếu không cái áo này của mày kiểu gì cũng bị thằng Mặt Thẹo nhắm trúng, nó mặc không vừa thì cũng cướp cho bằng được."
Tiểu khất cái không lên tiếng, Đồng bạn rõ ràng đã quen với thái độ này, bèn dẫn hắn đi về.
Trên đường về, Tiểu khất cái đột nhiên lên tiếng hỏi: "Tại sao Tần tiểu thư lại cho chúng ta Bột Bột, còn cho tao cả áo bông?"
Đồng bạn dùng ánh mắt kiểu "người anh em mày không sao chứ, mày không phải là thằng ngu đấy chứ" nhìn Tiểu khất cái, đáp: "Đương nhiên là để làm việc thiện tích đức rồi."
"Đám người có tiền trong thành đều như vậy cả, nhất là tiểu thư con nhà giàu như Tần tiểu thư, cứ đến lễ Tết là lại hành thiện tích đức. Mày đừng thấy bây giờ sống khó khăn, đợi đến lúc qua năm mới là ổn ngay, có khối nhà mở lều phát cháo, thưởng tiền đấy."
"Nhưng người tốt như Tần tiểu thư đúng là hiếm. Bột Bột bột mì đen của Tần Ký Bột Bột Phô cũng bán tận ba văn tiền một cái, tiệm Bột Bột nhà khác chỉ bán hai văn thôi, thế mà cô ấy lại lấy thẳng ra thưởng cho chúng ta."
"Này, trước kia mày từng ăn Bột Bột của Tần Ký Bột Bột Phô bao giờ chưa?"
"Thế thì nhà mày trước kia đúng là không có tiền thật rồi, thằng Cẩu Tử từng ăn rồi đấy. Nó bảo hồi sinh nhật năm ngoái nó từng được ăn Bột Bột bột mì trắng, Oản Đậu Hoàng, còn có cả món Tửu Nhưỡng gì gì đó... Tóm lại toàn là đồ ngon."
"Tao thì khác, tao còn chăng biết mình sinh ngày tháng năm nào cơ."
Tiểu khất cái cũng không mấy hứng thú với chủ đề của Đồng bạn, cứ tự mình hỏi tiếp: "Có phải Tần tiểu thư sắp đính hôn rồi không?"
Đồng bạn liếc nhìn Tiểu khất cái một cái: "Mày cũng nghe nói à? Tao kể cho mày nghe một tin vỉa hè nhé, tao hóng được hồi mùa thu năm ngoái lúc đi xin ăn ở cửa Thái Phong Lâu đấy."
"Tần tiểu thư có thể sẽ đính hôn với Thiếu Đông Gia của Thái Phong Lâu. À không đúng, bây giờ chắc không được coi là Thiếu Đông Gia nữa rồi, phải là cựu Thiếu Đông Gia mới đúng."
"Tại sao lại là cựu Thiếu Đông Gia?" Tiểu khất cái hóa thân thành mười vạn câu hỏi vì sao.
"Chuyện lớn như vậy mà mày chưa nghe qua sao? Đông gia của Thái Phong Lâu hút thuốc phiện nướng sạch gia sản, phải mang Thái Phong Lâu đi gán nợ, khiến bố ông ta tức đến đổ bệnh luôn. Nếu không phải Giang Gia lụn bại, Tần tiểu thư cũng chẳng có cửa bàn chuyện cưới xin với cựu Thiếu Đông Gia đâu. Bột Bột của Tần Ký Bột Bột Phô có bán đắt đến mấy thì một cái Bột Bột bột mì đen cũng chỉ ba văn tiền, mày có biết một món ăn của Thái Phong Lâu bán bao nhiêu tiền không?”
"Món rẻ nhất cũng phải giá một đồng bạc trắng đấy!"
"Đại soái cũng từng khen đồ ăn của Thái Phong Lâu rồi, đám ăn mày trên phố chúng ta đều biết Thái Phong Lâu là tửu lâu nổi tiếng nhất vùng Quan Ngoại."
"Cho nên Tần tiểu thư cho chúng ta Bột Bột, tặng tao áo bông là để tạo thanh danh tốt cho bản thân, tiện bề bàn chuyện cưới xin với cựu Thiếu Đông Gia của Thái Phong Lâu đúng không?" Tiểu khất cái hỏi tiếp.
Câu hỏi này làm Đồng bạn khựng lại. Hắn cau mày, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lắc đầu.
“Tao nghĩ là không phải đâu.”
"Trong thành có nhiều ông chủ, tiểu thư tốt bụng, mà kẻ giả vờ tốt bụng cũng nhiều."
"Tần tiểu thư không giống bọn họ."
"Lúc ăn Tết, các nhà giàu phát cháo, muốn ăn cháo thì bắt buộc phải dập đầu, còn phải nói lời chúc tụng. Đứa nào hót hay thì được bát cháo đặc hơn một chút, mồm mép tép nhảy khéo còn được thưởng thêm hai đồng tiền."
"Nhưng cháo có đặc đến mấy thì bên trong cũng bị rắc thêm sỏi đá với bùn cát, đậu dùng để nấu cháo cũng toàn là đậu hỏng."
"Bột Bột bột mì đen của Tần tiểu thư đều là Bột Bột ngon lành đàng hoàng."
"Cô ấy cũng không bắt chúng ta dập đầu, hôm nay tuyết rơi dày còn cho chúng ta nước ấm, lại còn cho mày cả áo bông nữa."
"Mấy ông chủ, tiểu thư khác lúc làm việc thiện sẽ không làm thế đâu."
Tiểu khất cái gật đầu, có vẻ như đã hiểu ra đôi chút, mà cũng chưa hiểu hẳn.
"Vậy Tần tiểu thư làm thế để được cái gì?" Tiểu khất cái lại hỏi.
LVQ8371