Tần Hoài thế này là có ý gì? Không tin lời hắn nói, dùng ánh mắt sáng rực ám chỉ bản thân hắn, hắn không hề muốn có kết quả tốt như vậy, Tiểu Tần sư phụ nghe kết quả xấu đến nghiện rồi, đột nhiên nghe được kết quả tốt thế này lại không thích ứng kịp sao?
Sự hoang mang của Chu Hổ đã định trước là không có ai giải đáp, bởi vì sau khi hắn rút bài cho Tần Hoài xong thì không còn lúc nào ngơi tay nữa. So với những trò mê tín phong kiến truyền thống như gieo quẻ, Chu Dịch, Tarot hiển nhiên càng thu hút Trần Huệ Hồng và An Du Du hơn.
Nghe nói Tarot cũng 15 tệ một lần, Trần Huệ Hồng vung tay cực kỳ hào phóng, chuyển thẳng cho Chu Hổ 150 tệ tỏ ý chị muốn bói 10 lần, bắt đầu bói từ việc năm sau Tuệ Tuệ có nên tiếp tục đăng ký lớp học thêm violin hay không. Trần Huệ Hồng cứ luôn cảm thấy giáo viên đó không đáng tin cậy, giống như đang lừa tiền mình, với cả Tuệ Tuệ dường như cũng không thích violin lắm, chi bằng bồi dưỡng sở thích khác.
Sau khi Trần Huệ Hồng bói xong 5 lần, An Du Du cũng vung khoản tiền lớn chuyển cho Chu Hổ 15 tệ, bói xem ba tháng tới mình có tài vận hay không, có thể phát tài lớn hay không.
Kết quả bói ra phải gọi là hồng vận tề thiên, tài vận bùng nổ, đâu chỉ là phát tài lớn, quả thực là phất lên sau một đêm. Chỉ nhìn kết quả, cảm giác An Du Du sẽ trúng vé số một trăm triệu trong vòng ba tháng tới, trực tiếp đạt được tự do tài chính.
Kích động đến mức An Du Du suýt nữa mừng rơi nước mắt, tại trận lại chuyển cho Chu Hổ 15 tệ, tỏ ý muốn bói thêm một lần nữa.
Tần Hoài thu hết thảy vào mắt, cảm thấy quả thực giống hệt như đang chứng kiến sự ra đời của một nạn nhân sống sờ sờ.
Ai bảo 15 tệ một đơn thì không lừa đảo được cơ chứ.
Tần Hoài cứ đứng bên lồng hấp như vậy, vừa chờ Bánh Bao Tửu Nhưỡng ra lò, vừa xem An Du Du và Trần Huệ Hồng bói Tarot. Có thể là do hai "chim mồi" này phối hợp quá nhiệt tình, khiến những người vốn không mấy hứng thú với Tarot, ví dụ như Vương đại gia cũng bắt đầu động tâm. Tần Hoài nhìn điệu bộ của Vương đại gia, đoán chừng Vương Căn Sinh sẽ chuyển cho Chu Hổ 15 tệ trong vòng 5 phút nữa, rút bài thử vận may xem sao.
Tần Hoài móc điện thoại từ trong túi ra, chụp một tấm ảnh, chuẩn bị giữ lại tấm ảnh này để mấy năm nữa La Quân đầu thai trở về sẽ cho ông xem, báo cho ông biết đây chính là bằng chứng Trần Huệ Hồng bị Chu Hổ lừa mất 150 tệ.
Nhắc đến La Quân... Ông vẫn còn đang đầu thai.
Lần đầu tiên Tần Hoài cảm thấy hiệu suất làm việc của Địa Phủ lại chậm chạp đến vậy, Tất Phương không thể sắp xếp đẩy nhanh tiến độ một chút sao? Mọi người thật sự rất mong La Quân nhanh chóng đầu thai thành công, dạo này không có trái cây miễn phí để ăn khiến ai nấy đều cảm thấy cả người bứt rứt không yên.
Ngay khi Tần Hoài mở bảng trò chơi lên, định xác nhận lại xem La Quân đã đầu thai thành công hay chưa, xưởng trưởng Hứa đã cười hớn hở chuyển 15 tệ cho Chu Hổ, bày tỏ mình cũng muốn bói một quẻ trước.
Được thôi, nạn nhân lại +1.
Tần Hoài lại quay đầu nhìn thoáng qua Triệu Thành An - người duy nhất không sán tới hóng hớt giống hắn, Triệu Thành An vẫn đang đứng đó, cứ canh chừng bên lồng hấp như đang canh giữ bảo bối gì vậy. Người không biết khéo lại tưởng trong lồng hấp không phải hấp Bánh Bao, mà là hấp vàng.
"Triệu Thành An, có phải cậu say xe đến hoa mắt chóng mặt nên lúc đi mua thuốc đã mua nhầm rồi không, chiều nay cậu uống thuốc say xe thật đấy à?” Tần Hoài đưa ra câu chất vấn từ tận đáy lòng.
Nếu nói sự trừu tượng của Trần Huệ Hồng, sự đắn đo của Vương Căn Sinh, sự tham gia của xưởng trưởng Hứa và việc An Du Du vung tiền đều nằm trong phạm vi hợp lý, vậy việc Triệu Thành An không sán tới góp vui là cực kỳ bất hợp lý.
Ngay cả Trần Công cũng ra xem náo nhiệt rồi kìa!
Trong tình huống bình thường, Tinh Quái đầu tiên chuyển khoản cho Chu Hổ đáng ra phải là Triệu Thành An.
Kết quả là từ đầu đến cuối Triệu Thành An chẳng có chút hứng thú nào với trò Tarot tinh diệu của Chu Hổ, cũng chẳng quan tâm người khác muốn bói cái gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cục bột. Sau khi cục bột biến thành Bánh Bao bỏ vào lồng hấp, hắn cũng cứ canh giữ bên cạnh lồng hấp, chẳng biết đang canh chừng cái gì nữa.
"Cậu không hiểu đâu." Triệu Thành An vẫn nhìn chằm chằm lồng hấp, miễn cưỡng đời ánh mắt lướt qua mặt Tần Hoài một chút, nhìn về phía hắn: "Cậu thật sự không cảm thấy Bánh Bao Tửu Nhưỡng hôm nay cậu làm không giống trước đây sao?”
Tần Hoài lắc đầu: "Không thấy, đều là cấp S-."
"Hệ thống trò chơi kia của cậu thì biết cái gì về Bánh Bao Tửu Nhưỡng chứ, giữa cấp S- và cấp S- cũng có sự khác biệt, cậu hoàn toàn không ăn ra được chút nào à?" Triệu Thành An hùng hồn phản bác.
"Không có." Tần Hoài tiếp tục lắc đầu.
"Triệu Thành An, cậu có gì thì nói thẳng ra đi, úp úp mở mở không phải tính cách của cậu, ra vẻ thâm trầm lại càng không phải là thiết lập nhân vật của cậu. Tôi có thể khẳng định Bánh Bao Tửu Nhưỡng của tôi không có biến hóa hay vấn đề gì cả, vẫn giống hệt trước kia. Rốt cuộc cậu cảm thấy khác ở chỗ nào, hay là cậu thấy có vấn đề ở đâu, cậu cứ nói thẳng ra."
"Những người khác đều không ăn ra được sự khác biệt, chỉ có cậu là ăn ra, rốt cuộc cậu cảm thấy thế nào? Tôi thấy cậu đúng là say xe nôn nhiều quá, nôn đến hỏng cả vị giác rồi, ngày mai cậu ăn lại khéo lại thấy hương vị y như cũ thôi."
Tần Hoài nói thẳng khiến Triệu Thành An câm nín, hắn nhìn chằm chằm Tần Hoài rất lâu, cuối cùng quật cường nói: "Cậu không hiểu đâu."
"Các người đều không hiểu."
LVQ8371