Bữa trưa hôm nay của cô nhỉ viện là bánh bao đủ loại nhân, cải thảo xào giấm, củ cải xào nhạt và ngồng cải đỏ xào tỏi, Tần Lạc vì hơn 10 giờ mới đánh chén một bát mì to oạch nên cũng chưa đói lắm, bèn tiện tay vơ lấy hai cái bánh bao rồi đi theo Tần Hoài vào phòng nhỏ nói chuyện.
Trong cô nhi viện có rất nhiều căn phòng nhỏ để trống, có phòng dành cho tình nguyện viên ở, có phòng thì bọn trẻ trước đây từng ở, bây giờ số lượng trẻ em ít đi, phòng trống ra vẫn chưa kịp cải tạo thành phòng chứa đồ.
Tần Hoài tùy tiện tìm một căn phòng nhỏ của tình nguyện viên, xách theo hai chiếc ghế đẩu, hắn một cái Tần Lạc một cái, hai anh em ngồi đối diện nhau.
Tần Lạc vừa ngồi xuống liền há to miệng gặm bánh bao, cắn được một miếng, chợt phát hiện mình đã tính sai khi vớ nhầm một cái bánh bao nhân rau chay, nét mặt lập tức hiện lên vẻ đau khổ tột cùng.
Tần Hoài chẳng buồn để tâm đến biểu cảm của em gái, cứ tự mình hoài nghi nhân sinh: "Lạc Lạc, em thấy anh có phải là một người có tính cách khép kín, từ nhỏ đã rất tự kỷ không?"
Tần Lạc hơi buồn bã gặm Thái Bao Tử, có hỏi tất có đáp: "Anh, lúc anh còn bé em đã quen anh đâu, sao em biết hồi bé anh thế nào được?”
"Anh học cấp hai xong cũng không có bạn bè sao?"
"Anh hai, lúc anh học cấp hai em vẫn còn đang bò dưới đất kìa, sao em nhớ được chuyện lúc đó chứ!"
"Anh cứ nghĩ lý do anh ít giữ liên lạc với bạn học cũ là vì dịp nghỉ lễ anh không có thời gian đi chơi với mọi người, anh phải ở tiệm bánh bao của nhà mình phụ bán, ngày nào cũng ngủ sớm dậy sớm nên không thể tụ tập chơi bời cùng mọi người được."
"Bình thường mà, trước đây anh dậy cũng đâu có sớm lắm, chẳng phải anh toàn ngủ đến 5 giờ mới dậy sao? Chỉ dậy sớm hơn em có một tiếng đồng hồ thôi, cơ bản ngày nào em cũng 6 giờ dậy, dậy muộn là không kịp ăn mẻ bánh bao đầu tiên anh làm rồi."
"Anh cảm thấy quan hệ bạn bè thời Cao Trưng của anh cũng tốt lắm mà."
"Anh hai, em cũng thấy thời Cao Trung nhân duyên của anh cực kỳ tốt, cứ đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè là có cả đống bạn Cao Trung của anh đến tiệm nhà mình mua bánh bao, họ còn mang cả đồ ăn vặt cho em nữa! Cứ như... cứ như Hứa đại gia vậy, đến lúc anh học đại học rồi, họ vẫn thường xuyên đến tiệm ăn sáng nhà mình mua bánh bao, anh nhớ không?"
Tần Hoài lắc đầu: "Không nhớ, cơ bản là anh toàn nặn bánh bao chứ ít khi bán, phần lớn đều là em với mẹ đứng bán."
Tần Lạc lộ vẻ mặt bừng tỉnh: "Đúng rồi, họ tới mua bánh bao, anh cũng đâu có thời gian để ý tới họ. Hồi đó còn có một chị gái thích anh, sáng nào cũng mang đồ uống đến cho anh, hơn 7 giờ qua mua bánh bao mà có thể đợi đến tận 8, 9 giờ, đợi lúc anh nghỉ ngơi liền đưa đồ uống rồi kiếm chuyện bắt chuyện với anh. Thế mà anh chẳng thèm để ý đến chị ấy, lại còn đòi trả tiền đồ uống cho người ta nữa chứ, mẹ toàn mắng lén anh là đồ đầu gỗ đấy."
Tần Hoài kinh hãi: "Còn có chuyện này nữa á?"
"Có chứ, em còn nhớ chị gái đó là cán sự môn Ngữ Văn lớp Cao Trung của anh thì phải. Sau này chị ấy có người yêu... Có một lần chị ấy còn dẫn bạn trai đến tiệm ăn sáng nhà mình mua bánh bao cơ, anh bạn trai đó là người nơi khác đến, hình như là bạn học đại học của chị ấy. Anh ta ăn thử một lần là ghiền luôn, ngày nào cũng đến mua, có hồm chị ấy không tới mà bạn trai chị ấy vẫn tới. Em nhớ rõ mồn một luôn, anh không biết tí gì thật á?”
Tần Hoài lắc đầu: "Không biết."
Đâu chỉ là không biết, Tần Hoài còn ngại không dám nói ra, hắn thậm chí chẳng nhớ cán sự môn Ngữ Văn Cao Trung của lớp mình tên là gì nữa.
Tần Lạc không hiểu nhưng vẫn tôn trọng, sau khi gặm xong cái bánh chay liền bắt đầu ăn sang cái tiếp theo, phát hiện ra là Tam Đinh Bao liền sáng rực cả hai mắt.
"Anh, anh vẫn còn đang nghĩ đến những lời Tần mụ mụ nói sáng nay à?"
"Hơi... bất ngờ một chút." Tần Hoài nói, hắn chưa từng nghỉ ngờ tình yêu thương mà Tần viện trưởng dành cho mình, dưới góc nhìn của hắn, Tần viện trưởng yêu thương bình đắng mỗi một đứa trẻ trong cô nhỉ viện, có lẽ bà ấy ưu ái hắn hơn một chút xíu.
"Nhưng anh vẫn luôn là người như vậy mà, em thấy anh chẳng hề khép kín chút nào, anh chỉ là không thích để ý đến người khác, chỉ thích làm Điểm Tâm thôi." Tần Lạc nói, "Chuyện này rất hợp lý mà."
"Giống như mẹ nói đó, chỉ có thích học thì mới học giỏi được. Em không thích học nên thành tích của em mới lẹt đẹt, thực ra anh cũng đâu có thích học mấy, cho nên thành tích học tập của anh cũng chỉ ở mức bình thường thôi."
"Nhưng anh lại thích làm Điểm Tâm, anh ghét dậy sớm như thế, vậy mà thời Cao Trung anh vẫn sẵn sàng bò dậy từ 5 giờ sáng vào những kỳ nghỉ đông nghỉ hè để làm bánh bao, thế nên Điểm Tâm anh làm mới ngon như vậy."
"Còn em thì thích ăn Điểm Tâm, cho dù có no căng bụng đi chăng nữa, chỉ cần là anh cố ý làm cho em thì em đều có thể ăn hết sạch sành sanh, thế nên em mới ăn khỏe đến vậy!" Lúc Tần Lạc nói đến đây, con bé tự hào ưỡn ngực, "Em cũng đâu phải từ bé đã ăn khỏe đâu, sức ăn của em cũng là do ngày ngày rèn luyện mà thành đấy nhé!"
Tần Hoài nhìn Tần Lạc.
LVQ8371