Bữa sáng không cần làm quá phức tạp, một khi Tần Hoài đã chọn đúng ngày lễ Ông Táo để đến cô nhỉ viện, thì hắn đã mang theo quyết tâm sẽ làm đủ số lượng Điểm Tâm dùng cho ba bữa một ngày của toàn thể nhân viên và bọn trẻ trong cô nhi viện suốt mấy ngày tới, tự nhiên hắn chắng cần phải vội vã trong chốc lát.
Theo kế hoạch của Tần Hoài, sáng nay hắn chỉ cần làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Mì Nước Tương. Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp S- là món Điểm Tâm cấp cao nhất mà hắn có thể độc lập hoàn thành ở thời điểm hiện tại, lại còn có buff, đủ để phô diễn thực lực của hắn.
Mì Nước Tương vừa nóng hổi vừa dễ làm ra món nhanh, lại là món Tần viện trưởng thích ăn.
Tần viện trưởng rất thích ăn mì chay, từ hồi Tần Hoài còn rất nhỏ, Tần viện trưởng đã thường xuyên ra siêu thị mini mua loại mì sợi rẻ tiền về tích trữ, thỉnh thoảng lại nấu ăn thay bữa chính. Hồi đó Tần Hoài chỉ nghĩ Tần viện trưởng làm thế là để tiết kiệm tiền cộng thêm tay nghề nấu nướng quá tệ, dù sao thì mì sợi bà ấy nấu cũng chỉ toàn là nước lã trong veo, đến một quả trứng gà cũng chẳng thèm cho vào.
Về sau Tần Hoài lớn lên được vợ chồng Tần Tòng Văn nhận nuôi, cuộc sống ở cô nhi viện cũng dễ thở hơn một chút, bữa chính thường ngày của Tần viện trưởng cũng từ mì sợi nước lã biến thành mì sợi có thêm trứng gà, lúc này hắn mới nhận ra Tần viện trưởng thực sự rất thích ăn mì.
Tần Hoài không quá thạo làm Mì Sợi, mì se tay cũng là sau khi mò ra được công thức của Trường Thọ Diện hắn mới làm nhiều hơn một chút, cộng thêm việc mà sợi không thể bảo quản được lâu như Bánh Bao hay bánh bao nhân thịt, dẫn đến việc hắn thực ra chưa từng làm mủ ở cô nhi viện bao giờ.
Bây giờ Tần Hoài đã đạt đến trình độ này, trong nhà cũng có điều kiện, Trường Thọ Diện cấp S thì Tần viện trưởng chắc chắn là không được ăn rồi, nhưng những bát Mì Nước Tương thơm ngon thì học sinh tốt nghiệp ưu tú như hắn vẫn có thể cung cấp theo kiểu bão hòa.
Tần Hoài lẳng lặng nhào bột trong bếp.
Tần đại gia vừa rửa rau vừa buôn chuyện với Tần Hoài, lớn giọng cảm thán: "Năm ngoái lúc cháu lên Sơn Thị, tôi với Tần mụ mụ của cháu còn lo cháu chân ướt chân ráo nơi đất khách quê người không có bạn bè gì. Thằng bé nhà cháu từ nhỏ tính tình đã lủi thủi một mình, hôm qua lúc mấy người bạn của cháu đến cô nhi viện, Tần mụ mụ của cháu không biết đã vui mừng đến mức nào đâu, nếu không phải biết hôm nay cháu về, thì hôm qua bà ấy đã dẫn bọn họ vào văn phòng xem mấy bức tranh cháu vẽ hồi bé rồi đấy."
Tần Hoài bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem khả năng bây giờ cạy khóa lẻn vào văn phòng của Tần viện trưởng để tiêu hủy mấy bức tranh đó cao đến đâu.
Bằng 0.
Tần Hoài chỉ đành thở dài thườn thượt một hơi.
Mặc dù hắn là do một tay Tần viện trưởng nuôi lớn, ra đời bao nhiêu năm nay vẫn gọi bà ấy là Tần mụ mụ, nhưng Tần Hoài thật sự không thể hiểu nổi tại sao bà ấy lại cố chấp với việc sưu tầm mấy bức tranh xấu ma chê quỷ hờn mà hắn vẽ hồi bé đến vậy, mỗi một bức đều được cất giữ cẩn thận.
Rõ ràng tranh của những đứa trẻ khác lúc rời đi Tần viện trưởng có thèm sưu tầm mấy đâu.
Lẽ nào ngay từ 20 năm trước Tần viện trưởng đã cực kỳ coi trọng hắn, cảm thấy sau này hắn kiểu gì cũng thừa kế khối tài sản kếch xù lên đến hàng tỷ tệ, cho nên mới nắm thóp trước để phòng ngừa việc hắn lớn lên không chịu quyên tiền cho cô nhi viện sao?
Tần Hoài đành phải lảng sang chuyện khác: "Tần đại gia, rõ ràng từ nhỏ cháu đã được rất nhiều người quý mến mà, cháu lủi thủi một mình hồi nào chứ."
Tần đại gia cười lớn ha hả: "Cháu mà được nhiều người quý á, cái thằng bé nhà cháu từ nhỏ đã chẳng có lấy một mống bạn."
Tần Hoài há miệng định phản bác, tính kể tên một hai đứa bạn chơi thân trong cô nhi viện để chứng minh từ nhỏ nhân duyên của mình đã rất tốt, nhưng há miệng ra rồi hắn mới phát hiện mình lại chẳng thể gọi tên một ai.
Hắn chợt nhận ra, bản thân thậm chí không thể gọi tên một đứa bạn nào từng chơi thân từ nhỏ trong cô nhi viện, thậm chí hắn cũng chẳng còn nhớ rõ tên của những đứa trẻ khỏe mạnh năm đó từng ở cùng hắn trong viện và lần lượt được các gia đình khác nhận nuôi.
Mọi người dường như chỉ từng là những người cùng sống chung trong một cô nhi viện, mấy năm nay cũng chẳng có giao lưu gì, mấy năm trước vào dịp lễ Ông Táo còn cùng nhau về cô nhi viện, gặp mặt thì vẫn chào hỏi. Mấy năm nay không còn gặp nhau nữa, Tần Hoài không chỉ quên mất dáng vẻ của bọn họ trông ra sao, mà thậm chí đến tên bọn họ là gì hắn cũng chẳng nhớ nổi.
Ơ hay, cái người học sinh tốt nghiệp ưu tú vừa xộ khám đợt trước tên là gì ấy nhỉ?
Tần Hoài phát hiện ra ngay cả việc người anh em đó họ gì hắn cũng chẳng nhớ.
Tần Hoài bắt đầu nhớ lại những người bạn học của mình trong suốt bao năm qua.
Bạn học tiểu học.
Không nhớ rõ, không liên lạc.
Bạn học cấp hai.
Không nhớ rõ, cũng không liên lạc.
Bạn học cấp ba.
Cũng không nhớ rõ lắm, tương tự cũng không liên lạc.
Bạn học đại học.
Vãi chưởng, thế mà chỉ giữ liên lạc với mỗi Âu Dương, hơn nữa Âu Dương thậm chí còn chẳng phải bạn học cùng lớp của Tần Hoài, Âu Dương là đàn anh khóa trên cơ mà.
Ngay khoảnh khắc này, Tần Hoài chợt nhận ra, hắn không hề giống như những gì bản thân vẫn tưởng tượng: một chàng trai tỏa nắng, hoạt bát, cởi mở, dẻo miệng, giỏi giao tiếp, biết nhìn mặt gửi lời, nói dối trình độ bậc thầy và có nhân duyên cực kỳ tốt.
LVQ8371