"Kể với con thì có gì mà nghe? Mấy chuyện này đương nhiên là phải kể cho bạn bè của Hoài Hoài nghe rồi, để họ biết từ bé con đã rất thông minh, cho dù lớn lên ở cô nhỉ viện thì con vẫn là một đứa trẻ thông minh ưu tú. Mẹ đã mong mỏi ngày con dẫn bạn bè về cô nhỉ viện thăm mẹ từ lúc con lên cấp ba cơ, kết quả bao nhiêu năm trời, mãi đến năm nay con mới dẫn nhiều bạn bè về như vậy." Tần viện trưởng ném cho hắn một ánh mắt kiểu "con còn không biết xấu hổ mà nói à”, rồi xoay người đi về phía chiếc tủ, dùng chìa khóa mở ổ khóa, lấy ra một chiếc hộp gỗ.
Hộp gỗ cũng được khóa kỹ càng.
Tần viện trưởng lại móc chìa khóa từ trong túi ra, tìm đúng chiếc chìa khóa của hộp gỗ rồi mở khóa, bên trong cũng là một xấp tranh.
Bức tranh trên cùng rõ ràng không phải của Tần Hoài, mà là do bạn nhỏ khác vẽ, kỹ năng hội họa hiển nhiên xuất sắc hơn hắn hồi bé rất nhiều.
Nội dung bức tranh cũng mang đậm phong cách cô nhi viện, một bức tranh gia đình sum vầy, mấy người lớn vui vẻ dắt tay vài đứa trẻ đang cười toe toét đứng trước cổng cô nhi viện, trên tòa nhà phía sau còn viết dòng chữ Cô Nhi Viện Trẻ Em Tam Mã Lộ.
Trông rất giống kiểu tranh mà Tần viện trưởng cố ý bảo bọn trẻ vẽ thật đẹp để gửi tặng cho các nhà hảo tâm.
Tần viện trưởng lật tìm trong xấp tranh đó, rút ra hai bức từ đoạn giữa.
Hai bức này cũng là do Tần Hoài vẽ, hắn có thể nhận ra được nét vẽ của mình, nhưng hắn lại có cảm giác mấy năm trước mình chưa từng nhìn thấy chúng, bởi vì cách phối màu của hai bức tranh này có hơi quá mức bình thường, hoàn toàn không mang lại bất cứ sự đả kích thị giác nào.
Hai bức tranh đều toát lên vẻ tươi sáng tích cực.
Bức thứ nhất vẽ một người đàn ông trưởng thành đang dắt tay một đứa trẻ, bối cảnh rất đơn giản là ở vùng ngoại ô, có một con sông, có vài cái cây, còn vẽ thêm bướm, thỏ - những loài động vật nhỏ bé xinh xắn và đơn giản nhất mà bọn trẻ có thể tưởng tượng ra.
Góc trên cùng bên trái bức tranh là một ông mặt trời to đùng, ông mặt trời đang nở nụ cười tươi rói, ngay cả đám mây cũng mang theo khuôn mặt tươi cười.
Bức thứ hai vẽ một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc dài đang dắt tay một đứa trẻ, bối cảnh cũng gần giống bức thứ nhất, cũng là ở ngoại ô, có động vật, có dòng sông, có cây cối, còn có cả hoa cỏ. Vẫn là ông mặt trời và đám mây y hệt như bức trước, điểm khác biệt duy nhất là những bông hoa trong bức tranh thứ hai đều nở nụ cười rạng rỡ.
Một bức tranh với những nét vẽ đơn giản cực kỳ chuẩn mực của trẻ con.
Thuộc kiểu tranh hoàn toàn chẳng có giá trị sưu tầm gì, nhưng lại được Tần viện trưởng cẩn thận cất giữ trong chiếc hộp gỗ, mà chiếc hộp đó lại còn được khóa kỹ càng.
"Đây là bức tranh Hoài Hoài vẽ trong một tiết Mỹ thuật năm lớp một, vẽ xong giáo viên trên trường liền gọi điện thoại bảo mẹ đến trường một chuyến, nói là muốn trao đổi về tình hình của con." Tần viện trưởng dùng chất giọng bình thản nói, nhưng vẫn có thể nghe ra được vài phần xót xa trong đó.
Một bức tranh tích cực, tươi sáng và lành mạnh đến thế này mà cũng bị gọi phụ huynh lên trao đổi á?
"Tại sao ạ?" Tần Hoài hơi khó hiểu, hắn đã chẳng còn nhớ rõ chuyện năm lớp một của mình nữa rồi, "Con đánh nhau với bạn cùng lớp trong tiết Mỹ thuật sao?"
"Hồi bé con có thèm đếm xỉa đến bạn học đâu, làm gì có chuyện đánh nhau với chúng bạn." Tần viện trưởng bật cười, "Bởi vì trong tiết Mỹ thuật đầu tiên đó, giáo viên Mỹ thuật bảo các con vẽ cảnh đi chơi cùng bố mẹ."
"Giáo viên Mỹ thuật đó mới chuyển đến, lại còn là dạy thay cho giáo viên Mỹ thuật lớp con, nên cô ấy không nắm rõ tình hình của học sinh trong lớp."
"Con vẽ bức tranh mẹ dắt tay đứa trẻ ở bên phải trước, sau khi nộp cho giáo viên Mỹ thuật, cô ấy hỏi con tại sao lại không có bố, thế là con lại vẽ thêm một bức tranh bố dắt tay đứa trẻ nữa."
"Giáo viên Mỹ thuật cứ tưởng con cố tình nghịch ngợm chống đối nên hơi tức giận, hỏi con tại sao bố mẹ không thể xuất hiện trong cùng một bức tranh? Con nói bởi vì con chưa từng gặp mặt bố mẹ mình, từ nhỏ con đã do Tần mụ mụ nuôi lớn, cho nên nếu đi chơi thì chắc chắn là mẹ dẫn con đi chơi rồi."
"Nhưng sau này con có bố rồi, thì Tần mụ mụ không thể dẫn con đi chơi được nữa, cho nên nếu đi chơi cùng bố, thì chỉ có một mình bố dẫn con đi chơi mà thôi."
"Lúc đó giáo viên Mỹ thuật gọi mẹ đến trường là để xin lỗi mẹ, cô ấy còn mua cho con một bộ bút màu nước và sáp màu mới tinh đấy, con có nhớ không?"
Tần Hoài ngẩn ngơ nhìn những bức tranh trên bàn.
Tần Hoài đã chẳng còn nhớ rõ nữa, hắn không nhớ có người giáo viên Mỹ thuật này, cũng không nhớ rõ hồi bé mình từng vẽ hai bức tranh này, nhưng hắn nhớ rất rõ Tần viện trưởng chưa từng để tóc dài.
Chăm sóc trẻ con là một việc rất mệt mỏi và phiền phức, nhiều đứa trẻ không hiểu chuyện sẽ giật tóc người lớn, cho nên Tần viện trưởng luôn để tóc ngắn.
Nhưng người mẹ trong bức tranh này lại có một mái tóc dài rất đẹp, tóc dài quá eo.
Tần viện trưởng hơi nghẹn ngào: "Thực ra từ lúc Hoài Hoài con lên tiểu học, mẹ đã không còn hy vọng con sẽ được nhận nuôi nữa. Lúc đó con đã lớn và biết nhớ chuyện rồi, những gia đình muốn nhận nuôi một bé trai khỏe mạnh sẽ không chọn con, bình thường con lại ít nói, thỉnh thoảng cứ ngọ nguậy một cách khó hiểu, cảm giác cứ như một đứa trẻ ngốc nghếch vậy."
LVQ8371