"Chấp niệm của tôi thật ra là hy vọng các con của Tần mụ mụ, dù có bị thất lạc vì chiến tranh loạn lạc, thì cuối cùng cũng sẽ có ngày được tương phùng.”
"Tôi hy vọng họ đều được khỏe mạnh vui vẻ, giống hệt như cách Tần mụ mụ đã hy vọng tôi được khỏe mạnh vui vẻ vậy."
"Tôi nghĩ, những năng lực đó chắc hẳn đang nằm trên người những người có thể giúp tôi hoàn thành Tâm Nguyện, và xuất hiện dưới một vài hình thức đặc biệt nào đó."
"Những gì tôi muốn nói cơ bản đã nói xong rồi, mọi người còn muốn hỏi gì nữa không? Hay là mọi người còn chuyện gì giấu tôi, bây giờ nhớ ra thì kể nốt đi."
Tần Hoài nhìn Trần Huệ Hồng, trực giác mách bảo hắn rằng, đám người này chắc chắn vẫn còn chuyện khác giấu hắn.
Trần Huệ Hồng cười hì hì.
"Có chứ."
"Thật ra thám tử tư của La Quân đã sớm tìm được Giang Vệ Minh rồi, ông ấy đang ở vùng Thục phụ cậu con trai cả trông cháu, cuộc sống không được tốt lắm, nhưng sức khỏe coi như vẫn ổn, bọn chị cứ mãi không dám nói cho em biết vì sợ ảnh hưởng đến chuyện độ kiếp của em."
"Để chị nghĩ xem còn chuyện gì giấu em nữa không..."
"Tôi thật ra cũng có chuyện chưa kể với cậu." Thạch Đại Đảm rụt rè giơ tay, "Chuyện mà tất cả mọi người ở đây đều không biết."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Thạch Đại Đảm, ánh mắt đong đầy sự khâm phục.
Nhìn không ra nha Đương Khang, cậu mới là kẻ giấu giếm kỹ nhất đấy.
"Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào, tôi có thể để lúc khác nói được không? Ví dụ như ở trong phần ngoại truyện ấy, để tác giả dành riêng cho tôi một chương ngoại truyện để kể."
Tần Hoài cười nói: "Đương nhiên rồi, Lão Thạch, cậu muốn nói lúc nào thì nói lúc đó."
Tần Hoài nhìn lướt ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ.
"Giờ này chắc ông bà nội tôi đã dậy từ lâu rồi, hay là hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây đi, có chuyện gì để sau hãng bàn tiếp. Hôm nay là ba mươi Tết đấy, chuyện quan trọng nhất là làm mâm cơm tất niên, tôi còn cả đống Điểm Tâm phải làm cơ.”
"Được thôi." Trần Huệ Hồng đứng dậy.
Giây tiếp theo, điện thoại của Thạch Đại Đảm đổ chuông, vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng gào thét của vợ hắn.
"Thạch Đại Đảm, tết nhất đến nơi rồi mà anh bị quỷ chết đói đầu thai à? Anh đang ở đâu đấy? Có phải ở nhà Tiểu Tần sư phụ không? Vứt cả vợ con lại, tự mình chạy tới ăn sáng trước, còn không mau về đón mẹ con tôi!"
"Mau đi đi." Tần Hoài cười nói.
Thạch Đại Đảm vội vàng quay về đón vợ con.
"Đúng rồi Tần Hoài, Chu Hổ sao rồi? Sao em tỉnh rồi mà cậu ta còn chưa tỉnh vậy?" Trần Huệ Hồng hỏi.
"À, ban nãy em quên nói, Chu Hổ là một ông thầy bói em gặp ở kiếp đầu tiên. Lúc đó anh ta đi xem bói dạo khắp thành Bắc Bình, tay nghề không giỏi lắm, lừa được rất nhiều tiền của quan to quyền quý, chắc là do cắn rứt lương tâm nên tự nhiên lại độ kiếp thất bại."
"Thực ra em cũng khá bất ngờ, kiếp đầu tiên trình độ xem bói của anh ta rõ ràng là không ra gì, thế mà bây giờ lại khá phết. Mấy thứ hoang đường lúc trước anh ta phán cho em, sau khi tỉnh lại em thấy cũng chuẩn lắm."
"Chắc cái nghề này đúng là cần chút tay nghề gia truyền thật."
"Còn về việc bao giờ Chu Hổ tinh thì em nghĩ là sắp rồi, trạng thái hiện tại của anh ta thực ra rất gần với lúc tinh, em mà đẩy thuyền thêm chút nữa thì chắc trong vài năm tới sẽ tỉnh thôi.”
Trần Huệ Hồng vội vàng xua tay: "Không vội không vội, nhỡ cậu ta tỉnh lại nhớ ra chuyện kiếp đầu, khéo trình độ xem bói lại tụt lùi như bây giờ, y hệt Tiểu Triệu ấy. Cứ để cậu ta xem bói cho bọn chị xong đã, trạng thái của cậu ta đang rất tốt, không cần vội tỉnh làm gì."
Thế này cũng lôi tôi ra chửi được á???
Tần Hoài cười cười, tiếp tục làm Điểm Tâm.
8 giờ 18 phút tối.
Mấy năm trước, thời gian ăn bữa cơm tất niên của thôn Tần Gia đều do Tần Hoài làm xong lúc nào thì ăn lúc đó. Năm nay có thể vì nhà có nhiều khách, nên Tần lão gia tử cứ một mực đòi làm mấy cái nghỉ thức rườm rà, chẳng hạn như ấn định giờ khai tiệc là 8 giờ 18 phút - nghe thì có vẻ may mắn đấy, nhưng thực tế lại chăng có tác dụng gì sất.
Tần Hoài đã phát huy siêu đẳng, à không, nói chính xác hơn là sau khi kế thừa toàn bộ trình độ của mấy kiếp trước, hắn đã phát huy như bình thường và làm ra một bàn Điểm Tâm cấp S.
Điểm Tâm thơm nức mũi, Tần Lạc thế mà lại kiềm chế được bản thân không ăn vụng trong bếp, có thể thấy con bé thực sự đã lớn rồi.
"Anh, sao em cứ thấy hôm nay anh khang khác thế nào ấy?" Tần Lạc ngồi bên cạnh Tần Hoài nhỏ giọng hỏi, "Không chỉ Điểm Tâm trông ngon hơn, mà cả người anh nhìn cũng có phong thái cao nhân hơn hẳn."
"Có phải anh thực sự giác ngộ rồi không?"
Tần Hoài cười đáp: "Có lẽ vậy."
"Năm mới mà, cũng phải trưởng thành chút chứ. Sáng nay lúc làm Điểm Tâm, anh đột nhiên hiểu ra được rất nhiều đạo lý mà trước đây mình chưa hiểu."
Tần Lạc nghe không hiểu lắm, nhưng cô bé nghi ngờ anh trai mình đang ra dẻ.
Anh thay đổi rồi, trước đây anh đâu có ra dẻ trước mặt em.
Đúng 8 giờ 18 phút, Tần lão gia tử hớn hở nâng ly: "Hôm nay là một ngày rất đặc biệt, nhà chúng ta đón nhiều bạn bè của Hoài Hoài đến chơi như vậy, hoan nghênh mọi người đến thôn Tần Gia ăn Tết cùng gia đình."
"Ông già này cũng không dài đòng nữa, bình thường tôi cũng không giỏi ăn nói, chỉ mong mọi người ăn ngon uống say, năm mới cát tường như ý, vạn sự hanh thông, đồi đào sức khỏe, bình an hạnh phúc!"
Trần Huệ Hồng và Trần Công lập tức nâng ly đầu tiên, những người khác cũng rôm rả hưởng ứng theo.
LVQ8371