Trước đó Triệu Thành An nói chắc như đỉnh đóng cột, Tần Hoài vừa cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề, vừa hơi mong chờ xem có phải mình thật sự giác ngộ mà không tự biết hay không. Bây giờ nhìn lồng hấp một cái, xác định luôn là đầu óc Triệu Thành An có vấn đề thật.
Haizz, rốt cuộc hắn đang mong chờ cái gì cơ chứ?
Mọi người đợi trong bếp một thời gian dài như vậy, tuy cuối cùng không đợi nữa mà chuyển sang tham gia hoạt động bói Tarot 15 tệ một lần. Tần Hoài tuân thủ nguyên tắc "đã đến thì đừng để tay không", phát cho mỗi người một cái Bánh Bao, riêng xưởng trưởng Hứa thì được nửa cái (người già lớn tuổi buổi tối không nên ăn quá nhiều), sau đó mọi người liền giải tán.
Chu Hổ thu dọn bài Tarot của mình, về phòng tiếp tục nghiên cứu. Trước khi đi, Trần Huệ Hồng lại chuyển cho hắn 300 tệ, tỏ ý ngày mai muốn bói 20 lần. Xem ra nhiệm vụ ngày mai của Chu đại sư cũng gian khổ lắm đây.
Tần Hoài thì về phòng, việc đầu tiên là lên mạng tìm xem Bánh Kẹp Phục Linh làm như thế nào.
Phải công nhận là khá đơn giản.
Bánh Kẹp Phục Linh chia làm hai phần: vỏ bánh và nhân.
Vỏ bánh được làm từ bột phục linh và bột mì, đem đi rán. Bánh phải mỏng, tốt nhất là mỏng như cánh ve, mềm mịn tuyệt đối. Đây cũng là lý do vì sao hồi ở Bắc Bình, Triệu Thành An lại chê bai vỏ Bánh Kẹp Phục Linh mà khách sạn tặng kèm quá dày. Phần khó nhất của món Điểm Tâm này chính là ở vỏ bánh, nhất định phải mỏng, càng mỏng càng tốt.
Về phần nhân, thật ra chỉ là nhân ngọt vô cùng bình thường.
Trên mạng có rất nhiều công thức làm nhân bánh, có loại đơn giản, có loại phong phú, có loại thêm các loại hạt, có loại lại trộn lẫn đường hoa quế và mật ong. Nhưng vạn biến không rời gốc, nhân bánh nhất định phải ngọt, hơn nữa phải làm sao cho ngọt mà không ngấy.
Tần Hoài còn tiện tay tìm được một chút câu chuyện nhỏ liên quan đến Bánh Kẹp Phục Linh. Món Điểm Tâm này nhìn bề ngoài rất bình thường, làm cũng không khó, nhưng lại là Điểm Tâm cưng đình chính hiệu. Tương truyền có một lần Từ Hi Thái hậu bị ốm, chán ăn, các ngự trù vắt óc tìm các loại thuốc Đông y có tác dụng kiện tỳ khai vị để làm Điểm Tâm, cuối cùng chọn trúng phục linh, thế là làm ra Bánh Kẹp Phục Linh dâng lên. Từ Hi ăn xong rất hài lòng, bèn ban thưởng món này cho các đại thần. Từ đó, giá trị của Bánh Kẹp Phục Linh tăng lên gấp bội, sau khi truyền ra dân gian càng trở thành trào lưu một thời.
Việc Triệu Thành An kể hồi đó ở Bắc Bình rất thịnh hành ăn Bánh Kẹp Phục Linh vào dịp Tết, chắc cũng là vì nguyên nhân này.
Khi Tần Hoài đọc đến công thức thứ ba trên mạng thì Triệu Thành An gửi công thức tới. Đó là một công thức rất cơ bản, dùng hạt thông, hạt óc chó, hoa quế và mật ong làm nguyên liệu cho nhân ngọt.
Tần Hoài nhẩm lại cách phối hợp của công thức này trong đầu một lượt, diễn tập sơ qua xem ngày mai nên làm thế nào, rồi chìm vào giấc ngủ. Hắn định sáng mai dậy sớm làm thử Bánh Kẹp Phục Linh một lần trước, để tránh lần đầu làm bị thất bại.
Ba mươi Tết rồi, có thất bại thì cũng phải lén lút, không thể để người khác biết được.
Ngày hôm sau, lúc 4 giờ 17 phút sáng, Tiểu Tần sư phụ chăm chỉ đã dậy sớm đánh răng rửa mặt xong xuôi, ra đến sân trước thì chạm mặt xưởng trưởng Hứa cũng dậy sớm và đã ăn mặc chỉnh tề.
Khoảnh khắc nhìn thấy xưởng trưởng Hứa thần thái rạng rỡ, suy nghĩ đầu tiên của Tần Hoài là câu "người già ít ngủ" quả nhiên không lừa người.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy đợi đến khi mình già đi, hắn chắc chắn sẽ không ít ngủ. Hồi trẻ ngày nào hắn cũng phải dậy sớm rồi, đợi đến lúc nghỉ hưu, hắn nhất định phải ngủ đến sau 9 giờ mới dậy. Cho dù có tỉnh giấc mà không ngủ lại được, hắn cũng phải kiên trì nằm ỳ trên giường đến 9 giờ mới chịu bình minh!
"Xưởng trưởng Hứa, chào buổi sáng ông ạ." Tần Hoài cười ha hả chào hỏi xưởng trưởng Hứa.
"Tiểu Tần sư phụ, năm mới vui vẻ!" Xưởng trưởng Hứa cũng cười híp mắt chào lại Tần Hoài, "Tôi vừa đun ấm nước nóng, cậu có muốn uống trà không?"
Tần Hoài sao có thể mặt dày để xưởng trưởng Hứa pha trà cho mình. Sau khi hỏi nước nóng ở đâu, hắn lập tức tranh phần pha trà cho ông, đồng thời mời xưởng trưởng Hứa vào bếp.
Giờ này trời vẫn chưa sáng, bên ngoài khá lạnh, trong bếp dù sao cũng ấm áp hơn chút. Hơn nữa, vỏ Bánh Kẹp Phục Linh bản chất là bánh rán, Tần Hoài pha bột xong là phải bật bếp, khi bếp lửa cháy lên thì phòng bếp sẽ càng ấm hơn.
Xưởng trưởng Hứa vui vẻ nhận lời mời vào bếp tán gẫu từ sáng sớm của Tần Hoài. Ông vào bếp, thuần thục tìm một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, xem Tần Hoài làm vỏ bánh phục linh.
Căn cứ vào công thức hôm qua Triệu Thành An gửi và những thông tin Tần Hoài tìm được trên mạng, vỏ Bánh Kẹp Phục Linh yêu cầu phải mỏng, giòn, lúc mới rán xong phải thật thơm. Cảm giác cụ thể giống y như món thịt viên rán mà nhà nhà đều làm dịp Tết vậy: ăn không thì rất bình thường, mang đi nấu món khác lại càng bình thường, ăn nhiều còn bị ngấy. Chỉ có lúc chầu chực bên chảo dầu, nhìn người ta làm từng viên một, gắp ra ăn ngay lúc còn nóng hổi mới là ngon nhất.
Tần Hoài nhanh nhẹn pha bột, sau đó bắt đầu rán bánh.
Rất nhanh, từng lớp vỏ bánh phục linh mỏng như cánh ve, trông thì thơm nức mũi nhưng thực chất chăng có vị gì đã ra lò.
Tần Hoài ngỏ ý mời xưởng trưởng Hứa nếm thử: "Xưởng trưởng Hứa, ông có muốn nếm thử một miếng không? Bánh này tuy ăn chẳng có vị gì, nhưng lúc mới ra lò ăn lại đặc biệt thơm đấy ạ."
Trong miệng Tần Hoài đang nhét một miếng vỏ bánh, nói chuyện nghe hơi lúng búng không rõ chữ.
LVQ8371