` „ ° . : ^ + ñ „ . ..../a. ^ˆ đ K4 + Là Z+ ` w rZ+ Xưởng trưởng Hứa lại vui vẻ nhận lời mời của Tần Hoài, đi tới bên cạnh hắn, bắt đầu cứ rán ra cái nào là ăn cái ^T nấy.
Xưởng trưởng Hứa cười gật gù: "Đúng là thơm thật."
Tần Hoài tiếp tục rán bánh, đồng thời thầm suy nghĩ xem nên pha trộn nhân ngọt thế nào. Hôm qua hắn đã lướt qua công thức Triệu Thành An gửi trong đầu một lượt, công thức rất bình thường không có vấn đề gì, nhưng hắn cứ cảm thấy lượng mật ong có vẻ hơi ít.
Với một món Điểm Tâm vô cùng bình thường thế này, Tần Hoài cảm thấy bánh rán phục linh nên làm ngọt hơn một chút. Năm hết Tết đến, dù sao cũng phải cho bọn trẻ ăn chút đồ ngọt. Độ ngọt quá lố sẽ khiến Điểm Tâm ăn dễ ngấy, nhưng ngọt không tới thì lại thiêu thiếu đi hương vị ngày Tết.
Nghĩ vậy, Tần Hoài lại nhét một miếng bánh rán vào miệng, cảm thấy suy nghĩ của mình rất hợp lý. Bản thân vỏ bánh phục linh đã không có mùi vị gì, đương nhiên cần phải có nhân ngọt với vị ngọt nổi bật để phối hợp.
"Xưởng trưởng Hứa, hôm qua sau đó mọi người tìm Chu Hổ bói Tarot đều bói những gì vậy ạ?" Tần Hoài hỏi.
"Cũng không có gì, lão đại bói ra tài vận không tệ, thế là chúng tôi đều thi nhau bói tài vận của mình. Tôi còn bói thêm về các mối quan hệ xã hội nữa, đến cái tuổi này rồi, cũng hơi tò mò xem có cơ hội quen bạn mới hay gặp lại bạn cũ không."
"Tiểu Trần bói nhiều mà tạp lắm, cái gì cũng bói, ngay cả chuyện ra Giêng có nên mua cho Tuệ Tuệ một con mèo làm thú cưng hay không cô ấy cũng lôi ra bói."
"Kể cũng thú vị thật."
Đây là toàn bộ đúc kết của xưởng trưởng Hứa về buổi bói Tarot của Chu Hổ ngày hôm qua.
Tần Hoài nghe ra rồi, kết quả hôm qua Chu đại sư "đại xá thiên hạ” bói ra cho mọi người đều rất tốt, cũng có thể là do những quẻ Tarot của Chu đại sư bói ra vốn dĩ chẳng bao giờ tệ.
Thảo nào cuối cùng Trần Huệ Hồng lại chuyển cho Chu Hổ 300 tệ, yêu cầu hôm nay bói thêm 20 lần nữa.
"Tiểu Tần, cậu đang định làm gì vậy? Bánh Kẹp Phục Linh à?" Xưởng trưởng Hứa hỏi.
Tần Hoài không ngờ xưởng trưởng Hứa lại biết Bánh Kẹp Phục Linh. Hồi ở Cô Tô, hắn chưa từng thấy tiệm Điểm Tâm nào bán món này, không khỏi tò mò hỏi: "Xưởng trưởng Hứa, ông từng ăn rồi ạ?"
"Từng ăn rồi, nhưng cũng nhiều năm lắm chưa ăn lại." Xưởng trưởng Hứa kể, "Trước kia cứ đến Tết là Tiểu Nặc lại đặc biệt thích làm món Điểm Tâm này, con bé bảo ăn món này cho may mắn. Cộng thêm món này vừa tiện mang theo lại dễ mang đi biếu, năm nào thằng cả nhà tôi cũng bảo Tiểu Nặc làm nhiều một chút để nó đem biếu lãnh đạo, tặng bạn bè."
"Sau này Tiểu Nặc không còn nữa, không ai làm, trong nhà cũng chắng bao giờ thấy bóng dáng Bánh Kẹp Phục Linh nữa.”
Tần Hoài không ngờ Hứa Nặc cũng biết làm Bánh Kẹp Phục Linh, xem ra là hắn kiến thức nông cạn rồi.
Cũng phải, những món Điểm Tâm mà Tần Hoài biết làm cơ bản đều từ Điểm Tâm Đại Toàn mà ra. Món nào có trong Điểm Tâm Đại Toàn thì hắn làm được, không có thì hắn chịu, kiến thức hạn hẹp cũng là chuyện bình thường.
"Bánh Kẹp Phục Linh ông ăn trước kia có ngọt không ạ?" Tần Hoài hỏi.
Xưởng trưởng Hứa không ngờ Tần Hoài lại chú ý đến mùi vị của Bánh Kẹp Phục Linh. Ông cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, rồi vô cùng khẳng định đáp: "Ngọt."
"Món Điểm Tâm này vốn ăn để cho ngọt miệng mà, chắc chắn là phải ngọt rồi. Có khi thằng cả nhà tôi còn chê Bánh Kẹp Phục Linh Tiểu Nặc làm chưa đủ ngọt ấy chứ."
"Điểm Tâm thời đó món nào cũng ngọt, không ngọt chẳng ai thèm ăn."
Nghe xưởng trưởng Hứa nói vậy, trong lòng Tần Hoài đã nắm chắc. Hắn càng kiên định với việc lát nữa phải sửa đổi công thức Triệu Thành An đưa, tăng thêm lượng mật ong.
Xưởng trưởng Hứa đứng cạnh Tần Hoài ăn năm sáu miếng vỏ bánh phục linh, sau đó lại uống hai ngụm trà, rồi mới quay về ghế ngồi.
Tần Hoài làm hơn 200 lớp vỏ bánh, cảm thấy số lượng này chắc là đủ ăn. Nếu thiếu thì đến lúc đó rán thêm cũng được, dù sao vỏ bánh rán cũng nhanh. Xong xuôi, hắn bắt đầu chuyển sang làm nhân ngọt.
Với trình độ trộn nhân hiện tại của Tần Hoài, việc chỉnh sửa công thức do Triệu Thành An đưa chẳng tốn mấy công sức, hắn chỉ cần dựa vào cảm giác để thêm mật ong là được.
Phải ngọt, nhưng không được ngọt gắt. Dù sao thời đại cũng thay đổi rồi, bây giờ không còn là cái thời cứ mù quáng chạy theo đồ ngọt như trước nữa.
4 giờ 57 phút, trời bên ngoài đã tờ mờ sáng, gà trong làng bắt đầu lục tục gáy. Ước chừng mười mấy phút nữa là Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi sẽ thức dậy. Mấy người già có thói quen dậy sớm trong làng lúc này chắc cũng lục đục tỉnh giấc rồi, họ sẽ nằm ỳ trong phòng lướt điện thoại một lúc, đợi bên ngoài trời sáng hẳn mới ra rửa mặt mũi, nấu bữa sáng.
Buổi sáng ở thôn Tần Gia cứ bình dị như thế đấy.
Tần Hoài nếm thử một miếng nhân ngọt do mình làm.
Ừm, rất ngon, ăn không cũng rất ngon. Kẹp nó vào giữa hai lớp vỏ bánh phục linh, ép cho thật mỏng, ăn vào chắc chắn sẽ mang lại một hương vị đặc biệt.
Trịnh trọng mà nói thì cái bước làm Bánh Kẹp Phục Linh này đơn giản đến mức đứa nhóc 7 tuổi trong làng cũng làm được.
Thậm chí còn có thể để mọi người tự DIY. Chỉ cần khống chế lượng nhân ngọt đừng cho quá nhiều, vỏ bánh phục linh phối với nhân ngọt thế này, dù làm ra cái bánh kẹp hình thù gì đi chăng nữa thì ăn cũng không thể nào dở được.
Tần Hoài lấy một lượng nhân ngọt vừa phải, trải phẳng lên vỏ bánh, lấy thêm một lớp vỏ nữa kẹp lại, thế là một chiếc Bánh Kẹp Phục Linh đã ra đời.
LVQ8371