"Thời gian của mỗi người đều có hạn, anh hai à, thời gian của anh đều dành để làm Điểm Tâm và nghiên cứu món Điểm Tâm em thích ăn rồi, đương nhiên sẽ không có thời gian đoái hoài đến bạn học nữa. Hơn nữa anh cũng chăng cần phải để ý đến bạn học, em thấy quan hệ của anh rất tốt, là do anh không muốn kết bạn với họ, chứ đâu phải họ không muốn làm bạn với anh."
"Cũng không thể nói là anh không muốn làm bạn với họ, em thấy anh chỉ đơn giản là không có sở thích kết giao bạn bè thôi."
"Từ lúc em học cấp hai, ai mà chẳng biết em là em gái của anh, mọi người toàn trông cậy vào em mua bữa sáng hộ họ đấy."
"Hơn nữa anh à, bây giờ anh cũng có khác gì hồi trước đâu. Chẳng qua trước đây là bạn học của anh ngày nào cũng đến tiệm ăn sáng nhà mình mua Điểm Tâm, còn bây giờ là các ông các bà trong khu dân cư đến tiệm nhà mình mua Điểm Tâm, mọi người đều rất quý anh. Nếu nói có gì khác biệt... Chắc là do anh hơi chê nghèo ham giàu, mấy người Trần A Di khá là có tiền nên anh thích làm bạn với họ hơn?" Tần Lạc nói một hồi, chính con bé cũng rơi vào trầm tư.
Tần Hoài bực mình gõ mạnh một cái rõ đau lên đầu Tần Lạc, khiến con bé suýt nữa phải ôm đầu né tránh.
"Anh mà chê nghèo ham giàu á, câu đó mà em cũng nói ra được, lúc em nghèo rớt mồng tơi nợ anh hơn một vạn tệ sao anh không chê em đi?”
Tần Lạc cười hì hì: "Anh, anh cứ nói xem em nói có đúng không đi. Đương nhiên, cũng có khả năng là anh chỉ thích kết bạn với những người lớn tuổi hơn thôi."
"Chuyện này ở nhà mẹ cũng từng lầm bầm rồi, bảo anh chẳng mấy khi chơi với người cùng trang lứa, ngược lại chơi rất thân với Trần A Di, La tiên sinh. Mẹ còn lo anh vì nhắm vào di sản của La tiên sinh nên mới cố ý lân la làm thân với ông ấy, còn bảo em lên mạng tra thử xem hành vi này của anh có bị khép vào tội lừa đảo hay không nữa."
"Kết quả ra sao?" Tần Hoài hơi tò mò.
"Với số tiền này của anh thì phải chịu mức án từ 10 năm tù giam trở lên hoặc tù chung thân, đồng thời bị phạt tiền hoặc tịch thu tài sản."
Tần Hoài lại bực mình gõ thêm một cái lên đầu Tần Lạc, con bé ôm đầu oai oái kêu la: "Em tra ra đúng là kết quả này mà, đâu phải em bịa ra đâu.”
Tần Lạc tức tối phồng má gặm cho xong cái Tam Đinh Bao, lúc bắt đầu ăn cái bánh bao cuối cùng, phát hiện ra đó là bánh bao nhân thịt cỡ bự thì lại vui vẻ trở lại, tâm trạng lập tức chuyển từ mây mù sang hửng nắng.
"Anh, tâm trạng anh vẫn chưa khá hơn à?"
"Em thấy sáng nay Tần mụ mụ cũng đâu có nói gì to tát đâu, theo như kịch bản phim truyền hình thì đứa trẻ xuất thân từ cô nhi viện nghe xong mấy lời đó chẳng phải nên cảm động đến rơi nước mắt ròng ròng, sau đó ký roẹt một tấm séc 5 triệu tệ, dõng dạc tuyên bố muốn xây dựng lại cô nhi viện sao?"
Kịch bản phim truyền hình ở đâu ra thế này? Kịch bản do Tần viện trưởng viết đấy à?
"Anh không có tâm trạng không tốt." Tần Hoài nhạt giọng đáp, "Anh chỉ thấy đầu óc hơi rối bời thôi. "
"Anh vẫn luôn cho rằng mình rất hiểu bản thân, nhưng hôm nay chợt phát hiện ra, anh chẳng hiểu gì về chính mình cả."
Nói đến đây, Tần Hoài nhìn Tần Lạc, hắn chằm chằm nhìn thẳng vào con bé: "Lạc Lạc, em không thấy anh rất kỳ lạ sao?"
Tần Lạc lắc đầu.
"Anh rất bình thường mà, anh kỳ lạ ở chỗ nào chứ."
"Tuy anh không thích ra ngoài, cũng chăng mặn mà với chuyện đi du lịch, nhưng anh vẫn sẵn sàng dẫn em đi thủy cung, còn đưa em đi công viên giải trí, thậm chí cất công dẫn em lên tận công viên giải trí trên thành phố nữa.”
"Tuy anh không thích chơi với người khác, nhưng mọi người đều rất thích chơi với anh. Chỉ cần anh muốn ra ngoài chơi, em tin chắc là sẽ có cả đống người muốn đi cùng anh."
"Hơn nữa anh cũng rất được mọi người quý mến, ai cũng rất thích anh. Mặc dù có đôi khi em cảm thấy những lời anh nói với mấy ông bà, cô chú trong làng toàn là những lời nói dối không chớp mắt, nhưng điều đó cũng chứng tỏ tài ăn nói của anh rất đỉnh mà!"
"Đó là chưa kể Điểm Tâm anh làm ngon như vậy, anh dành nhiều thời gian làm Điểm Tâm như thế, đương nhiên là không có thời gian đi chơi, kết bạn rồi. Nếu như vậy cũng bị coi là khép kín, thì em thấy rất bình thường. Anh lấy luôn cả khoảng thời gian đi chơi với bạn bè để làm Điểm Tâm cơ mà, sao có thể không khép kín cho được."
"Hơn nữa những người khép kín thật sự thì chẳng ai thích cả. Nhưng anh đâu có giống vậy, mọi người đều thích anh, tính cách của anh siêu tốt luôn mà!"
"Anh trai, anh tuyệt đối là một chàng trai tỏa nắng vui vẻ!”
"Anh ơi, nếu chiều nay anh làm Tứ Hỉ Giảo cho em, lát nữa em sẽ đi nói với Tần mụ mụ là anh không hề khép kín chút nào, là mẹ hiểu lầm rồi!"
Hiện tại Tần Hoài không chắc mình có thật sự tỏa nắng vui vẻ hay không, nhưng hắn có thể chắc chắn Tần Lạc là một cô bé thực sự vui vẻ, thậm chí còn hơi vui vẻ quá mức.
Trong lòng đứa trẻ này, sự buồn bã đột ngột của anh trai nó căn bản không sánh bằng Tứ Hỉ Giảo.
Tần Hoài bực tức lườm Tần Lạc một cái, đột nhiên hắn cảm thấy cũng chẳng có gì đáng để buồn bã.
Tần Lạc nói không sai, hơn 20 năm qua hắn căn bản chăng thèm để tâm đến những thứ này, cũng không cần thiết sau khi đột nhiên nhận ra lại trở nên bận lòng, rốt cuộc thì nhận ra rồi hắn cũng sẽ chắng chịu sửa.
LVQ8371