Nào là mệnh lao lực, không giữ được tiền, lại còn ế chỏng vó. Tần Hoài bắt đầu hoài nghỉ cái câu Chu Hổ khen đường bạn bè của hắn rất tốt thực chất chỉ là bước đệm cho mấy lời phán xanh rờn phía sau. Dân lừa đảo chuyên nghiệp ai mà chăng biết, muốn chửi người ta thì không thể chửi thăng tuột từ đầu đến cuối được, mà phải rào trước đón sau cho êm tai, rồi mới bắt đầu vòng vo chửi xéo người ta.
Tần Hoài cực kỳ muốn hỏi Chu Hổ một câu: Cậu có biết tôi là ai không? Tôi là nam chính trong truyện hệ thống đấy. Cậu đã bao giờ thấy nam chính nào mang mệnh lao lực, không giữ được tiền, lại còn ế chỏng vó, nhưng bù lại được cái nhân duyên bạn bè tốt chưa?
Nam chính mà chỉ có mỗi nhân duyên bạn bè tốt thì làm ăn được cái gì? Vừa không có người yêu lại vừa không có tiền, thế thì còn gọi gì là nam chính nữa?
Đương nhiên đây chỉ là những lời Tần Hoài oán thầm trong bụng. Hắn tin rằng Chu Hổ không cố tình chửi khéo mình, chắc là cậu ta thực sự bói ra kết quả như vậy. Bởi vì sau khi bói xong quẻ này, Chu Hổ càng thêm hoang mang khó hiểu, bắn liên thanh cho hắn một tràng lý thuyết kỹ năng cao siêu như thiên thư, ru hắn ngủ một giấc ngon lành. Sang ngày hôm sau, cậu ta lại nở nụ cười ngượng ngùng, rụt rè hỏi xem hắn có thể chuyển thêm 15 tệ nữa để cậu ta bói lại một quẻ khác hay không.
Tần Hoài dứt khoát chọn cách từ chối.
Không phải hắn sợ Chu Hổ lại bói ra cái kết quả ma chê quỷ hờn nào nữa, mà chủ yếu là hắn muốn thử xem lần từ chối này liệu có kích hoạt được Nhiệm Vụ Phụ Tuyến nào không. Tốt nhất là loại nhiệm vụ dễ ăn đến mức chỉ cần hắn gật đầu đồng ý để cậu ta xem bói cho mình là có thể hoàn thành ngay tắp lự.
Dù hiện tại vẫn chưa móc ra được nhiệm vụ nào, nhưng Chu Hổ thực sự rất khát khao được bói cho Tần Hoài một quẻ.
Đôi lúc Tần Hoài nhìn Chu Hổ, hắn có cảm giác trong mắt đối phương hiện rõ dòng chữ van nài: Cầu xin anh chuyển cho tôi 15 tệ để tôi bói cho anh một quẻ đi, nếu thực sự không được thì 10 tệ cũng xong.
Tần Hoài đoán chừng tối nay Chu Hổ sẽ tìm cơ hội để gạ gẫm mình, đến lúc đó hắn sẽ thuận nước đẩy thuyền gật đầu cái rụp. Nếu Chu Hổ bói ra kết quả tốt, hắn sẽ tâng bốc Chu đại sư quả nhiên tay nghề cao siêu, mấy lần lệch pha trước chắc chắn chỉ là sự cố do chưa tìm được cảm giác mà thôi.
Nếu kết quả mà cậu ta bói ra vẫn thảm họa như cũ, hắn sẽ quay sang an ủi Chu Hổ, giương cao ngọn cờ bài trừ mê tín dị đoan. Đồng thời vừa khẳng định năng lực nghiệp vụ của cậu ta, vừa xoa dịu rằng chắc chắn có yếu tố tâm linh nào đó cản trở, tóm lại đó không phải là lỗi của cậu ta.
Cày mạnh một đợt hảo cảm.
Bất chấp kết quả ra sao, đường nào cũng cày được tuốt.
Kịch bản của Tần Hoài đã được viết sẵn cả rồi.
Tần Nãi Nãi vẫn chưa hề hay biết đứa cháu trai bảo bối của mình đã thả hồn lên tận mây xanh, bà vô cùng tự tin nói: "Đương nhiên rồi, giường chiếu đã được trải tươm tất cả rồi. Dưới ga giường lót một lớp chăn bông, chăn đắp trên giường cũng là chăn mới làm năm nay đấy. Mấy hôm trước nắng to, Nãi Nãi cố ý đem ra phơi nắng mấy ngày liền, đắp vào cứ gọi là ấm sực cả lên."
"Người già sợ lạnh, Nãi Nãi của cháu làm sao mà không biết chứ? Thanh niên các cháu ở khoản này sao hiểu rõ bằng mấy người già như bà được. Gia gia cháu còn cố ý dọn dẹp căn phòng hướng Nam, đảm bảo sáng nào ánh nắng cũng chiếu thẳng vào giường. Hơn nữa gia gia cháu cũng đã đánh tiếng tuyên truyền khắp làng rồi, cam đoan từ ngày mai trở đi, Hứa xưởng trưởng có mà đánh cờ tướng mỏi tay không hết người tiếp."
Phiên bản câu chuyện mà Tần Hoài kể cho Tần Nãi Nãi nghe là Hứa xưởng trưởng rất ủng hộ việc làm ăn của Vân Trung Thực Đường và Hoàng Kí, phác họa Hứa xưởng trưởng thành một vị Giáp Phương tiêu chuẩn. Nếu không thì thật khó để giải thích lý do tại sao hắn lại có một người bạn lớn tuổi đến vậy.
Đứng trước một vị Giáp Phương sộp như vậy, Tần Nãi Nãi và Tần lão gia tử đương nhiên phải tiếp đãi với quy cách cao nhất. Ngay cả chăn bông mới tinh mà Tần Hoài và Tần Lạc còn chưa được đắp, cũng phải nhường cho Hứa xưởng trưởng đắp trước.
"Thế thì tốt quá rồi. Nãi Nãi, tối nay bà muốn ăn món gì? Cháu bắt tay vào làm luôn..." Tần Hoài còn chưa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng còi ô tô.
Chắc mẩm là nhóm người Trần Huệ Hồng đã tới nơi.
Tần Hoài và Tần Nãi Nãi từ trong bếp bước ra, vừa vặn nhìn thấy Trần Huệ Hồng mặt mày hớn hở bước xuống xe, mở cốp sau lấy vali hành lý của mình ra.
Hành lý của Trần Huệ Hồng là đồ sộ nhất, có đến tận hai chiếc vali cỡ đại. Lúc ở cô nhi viện, Trần Huệ Hồng từng nói với Tần Hoài rằng chị ấy có nguyên một vali chứa toàn quà cáp biếu người nhà hắn, Tần Hoài cũng chẳng gặng hỏi xem bên trong là món gì.
Bây giờ thì Tần Hoài đã tỏ tường rồi.
Máy lọc không khí.
Quả không hổ là Trần Huệ Hồng, bất kể trong hoàn cảnh nào, đi đến đâu, chỉ cần là quà gặp mặt lần đầu tiên thì 100% chị ấy sẽ tặng máy lọc không khí.
Trần Huệ Hồng không chỉ cất công chuẩn bị cho Tần lão gia tử và hàng xóm láng giềng, mà còn chu đáo chuẩn bị thêm cho nhà trưởng thôn và lão Chi Thư mỗi nhà một chiếc máy lọc không khí, thậm chí còn tặng cho Tần Tú Lệ một chiếc nữa. Có thể nói là khâu chuẩn bị vô cùng chu toàn.
Khuất Tĩnh cũng chuẩn bị quà cáp, nhưng quà của cô được gửi thăng từ Sơn Thị đến — — là thuốc bổ từ bệnh viện của cô.
LVQ8371