"Ngày hăm chín Tết họ sẽ đến, Triệu Thành An đến muộn một chút, phải đúng ngày ba mươi Tết hắn mới tới nơi." Tần Hoài đáp.
Mặc dù Tần Hoài có ý muốn ở lại Cầu Huyền thêm vài ngày để làm thêm chút Điểm Tâm cho bọn nhỏ ở cô nhi viện, nhưng thời gian quả thực rất eo hẹp, dù sao dịp Tết thì về quê mới là trọng điểm. Hắn nhiều nhất chỉ có thể ở lại Cầu Huyền đến chiều hăm tám Tết là phải về quê, năm nay hắn chuẩn bị làm một mẻ lớn ở thôn Tần Gia, mở mang tầm mắt cho bà con làng xóm quanh vùng, để bọn họ chiêm ngưỡng sự tiến bộ trong một năm qua của Tiểu Tần sư phụ, nên bắt buộc phải chuẩn bị kỹ càng từ trước.
Tần Hoài đã lén bàn bạc trước với Tần lão gia tử và Tần nãi nãi, hắn đặt hàng trên mạng từ sớm, mua 150 cái bát, hai cái tủ đông lớn và một chiếc tủ lạnh mới, Tần lão gia tử cũng đã thương lượng xong với hàng xóm về việc thuê lại bếp nhà họ trong dịp Tết, còn chuyện có mượn tủ lạnh hay không thì tạm thời chưa quyết định.
Dù sao thì hàng xóm cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Theo lời Tần nãi nãi - người không muốn tiết lộ danh tính, bà ấy đã tận mắt thấy nhà hàng xóm phía đông sắm một chiếc tủ lạnh hai cánh dung tích lớn ngay trước Tết.
Hàng xóm của Tần Gia chưa bao giờ đánh những trận chiến mmà không có sự chuẩn bị.
"Ngày mai bố mẹ chắc là không đến cô nhi viện đâu nhỉ?" Tần Hoài hỏi.
"Mẹ bảo không có thời gian, mẹ với bố phải đi siêu thị mua đồ, trong nhà cũng phải dán câu đối. Nãi nãi chê bao lì xì trên thị trấn không đẹp, bảo mẹ chọn mua thêm mấy cái bao lì xì đẹp đẽ rực rỡ một chút ở trên thành phố, năm nay chắc chắn phải lì xì cho vãn bối rất nhiều, còn có... Nói chung là có rất nhiều việc, trước khi ra ngoài mẹ bảo em dọn dẹp vệ sinh nhà cửa cho sạch sẽ, bảo hai đứa mình không cần đợi bố mẹ về, sáng mai bố sẽ đưa hai anh em mình đến cô nhi viện, tối muốn đón thì gọi điện cho bố trước."
Tần Hoài gật đầu tỏ vẻ đã biết, trước Tết vốn dĩ đã nhiều việc, năm ngoái bọn họ có thể về muộn là vì Tần lão gia tử, Tần nãi nãi và Tần Tú Lệ đã giúp làm xong rất nhiều chuyện, năm nay về sớm đương nhiên hắn không tiện làm phiền người nhà nữa.
"Lát nữa anh dọn vệ sinh cùng em, tối nay ngủ sớm một chút. Sáng mai dậy sớm, tốt nhất là 4 giờ xuất phát, như vậy trước 5 giờ sẽ đến cô nhi viện, khoảng 7 giờ là bọn nhỏ có thể ăn mẻ bữa sáng đầu tiên rồi." Tần Hoài nói cho Tần Lạc biết lịch trình ngày mai.
Tần Lạc tỏ vẻ không thành vấn đề, đối với học sinh trung học bình thường mà nói, kỳ nghỉ mà phải dậy lúc 4 giờ sáng thì chắng khác nào cực hình. Nhưng đối với một học sinh trưng học lớn lên trong gia đình mở tiệm ăn sáng như cô bé, thì việc đậy lúc 4 giờ sáng vào kỳ nghỉ cũng bình thường như ăn cơm trống nước vậy.
Dậy sớm có đồ ăn ngon, cũng chẳng phải làm việc gì nặng nhọc, lại còn được nghịch điện thoại, tội gì mà không làm chứ?
Hâm nóng đồ ăn xong, Tần Hoài nhìn Tần Lạc vui vẻ và miếng lớn, cô bé vừa ăn vừa điên cuồng khen ngợi tài nấu nướng của Tào Quế Hương. Hắn hỏi qua loa về tiến độ làm bài tập của em gái, sau khi xác nhận cô bé có thể chơi đùa thỏa thích trong suốt kỳ nghỉ Tết, hai anh em mới bắt đầu cùng nhau dọn dẹp vệ sinh.
Có sao nói vậy, bàn về kỹ năng dọn dẹp vệ sinh, Tần Hoài không bằng Tần Lạc.
Dọn dẹp vệ sinh xong, Tần Hoài dặn dò Tần Lạc tối nay đừng nghịch điện thoại, ngày mai thực sự phải dậy sớm đấy, rồi hắn mới quay về phòng nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ, Tần Hoài đọc được tin nhắn WeChat do Thạch Đại Đảm gửi tới.
Thạch Đại Đảm dự định ngày mai ra biển kiếm chút hải sản, hỏi Tần Hoài thích ăn gì để gã câu thêm một ít, giáp Tết sẽ mang qua cho hắn, tiện thể góp thêm một món ngon cho mâm cơm tất niên của Tần Gia.
Chuyện này đụng trúng điểm mù kiến thức của Tần Hoài rồi, dù sao thì hắn cũng chỉ biết làm Điểm Tâm chứ không biết nấu thức ăn, mâm cơm tất niên của Tần Gia toàn là sân khấu riêng của các món Điểm Tâm bạch án. Suy đi tính lại, hắn nhắn với Thạch Đại Đảm là cứ tùy tiện chọn loại cá nào dễ làm là được, có gì ăn nấy, hắn không kén chọn.
Bốn giờ sáng hôm sau, Tần Tòng Văn lái chiếc xe van chở Tần Hoài và Tần Lạc ra chợ lấy nguyên liệu đã đặt trước từ hôm qua, sau đó mới đưa hai anh em tới cô nhi viện.
Suốt dọc đường Tần Lạc cứ ngáp ngắn ngáp dài liên tục, hiển nhiên là cô bé đã bỏ ngoài tai lời dặn dò tối qua của Tần Hoài, lén lút thức đêm nghịch điện thoại.
"Anh, anh bảo chúng ta đi sớm thế này liệu Tần viện trưởng đã dậy chưa? Bây giờ trời còn chưa sáng, giờ này Tần đại gia có ở phòng bảo vệ không nhỉ? Nhỡ lúc chúng ta đến nơi lại không có ai mở cửa thì sao, điện thoại của Tần viện trưởng đang để chuông hay chế độ không làm phiền thế? Lỡ gọi điện thoại mà không ai nghe máy thì làm sao bây giờ?” Tần Lạc vừa ngáp vừa hóa thân thành mười vạn câu hỏi vì sao, Ío lắng lát nữa mình sẽ phải ôm một đống nguyên liệu tươi sống ngồi xổm trước cổng cô nhi viện giữa mùa đông không mấy lạnh lẽo này, khổ sở chờ đợi người ta ra mở cửa.
Tần Hoài vô cùng cạn lời liếc nhìn Tần Lạc: "Có phải lâu quá rồi em không đến cô nhi viện, nên quên mất Tần đại gia lớn tuổi khó ngủ, ngày nào 4 giờ sáng cũng dậy rồi không. Tần viện trưởng còn nhắc nhở Tần đại gia mấy lần, bảo ông ấy lúc ngủ dậy thì khua khoắng nhẹ tay chút, đừng làm ồn đánh thức bọn trẻ ở phòng bên cạnh."
LVQ8371