Tần Hoài vừa mới tỉnh, nhớ lại toàn bộ ký ức, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn đã sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi thứ. Lúc trước An Du Dư kể lại những chuyện cũ cho Tần Hoài nghe cũng là nhớ đến đâu nói đến đó, chính là vì chưa kịp sắp xếp lại đàng hoàng, việc hệ thống lại ký ức cũng cần phải mất vài ngày.
Càng khỏi phải nói hôm nay Tần Hoài căn bản chẳng có thời gian đâu mà sắp xếp lại ký ức, sau khi hắn lướt qua sơ sơ rồi kể cho mọi người nghe xong thì đã phải cắm đầu vào làm mâm cơm tất niên rồi.
Buổi tối ăn xong bữa tất niên trở về phòng, mới là lúc Tần Hoài bắt đầu hệ thống lại ký ức của mình.
Tần Hoài vừa mở cửa, liền nhìn thấy một Thạch Đại Đảm đang thấp thỏm bất an, trông cứ như đến tận cửa để nhận lỗi vậy.
"Lão Thạch, cậu bị sao thế này? Đừng nói với tôi là lúc rửa bát cậu đập vỡ hết bát đĩa nhà tôi rồi nhé, ngày mai mở tiệc lưu thủy lại không đủ bát đâu đấy?" Tần Hoài bật cười.
"Không có không có, tôi rửa bát cực kỳ sạch sẽ, không vỡ một cái nào, đến sứt mẻ một tí cũng không có luôn." Thạch Đại Đảm vội vàng giải thích.
"Tôi biết, tôi đùa thôi, Lão Thạch cậu không cần căng thẳng thế đâu, vào ngồi đi." Tần Hoài nghiêng người nhường đường, ra hiệu cho Thạch Đại Đảm bước vào.
"Thôi, vợ tôi vẫn đang đợi tôi lái xe chở về." Thạch Đại Đảm lắc đầu, hít sâu một hơi, "Tần Hoài này, chuyện sáng nay tôi bảo là chưa nói cho cậu biết ấy, có thể đợi vài ngày nữa để tôi nghĩ cho thông suốt, sắp xếp lại đàng hoàng rồi viết thành thư gửi cho cậu được không?"
Chuyện này khó mở lời đến mức khiến một Thạch Đại Đảm vốn luôn dị ứng với chữ nghĩa lại chủ động đòi viết thư sao?
"Cũng... cũng được." Tần Hoài gật đầu, không nhịn được nói thêm một câu, "Lão Thạch này, bây giờ tôi đã tỉnh rồi, có rất nhiều chuyện cho dù trước kia tôi còn mơ mơ màng màng chưa kịp phản ứng, nhưng đợi vài hôm nữa khi tôi xâu chuỗi lại toàn bộ những gì mình nhớ ra trong đầu, thì tôi cũng sẽ tự hiểu ra thôi."
"Cho dù cậu có chuyện giấu giếm tôi, tôi cũng tin chắc chắn là do cậu không thể nói ra, chứ cậu chưa bao giờ cố ý giấu tôi chuyện gì cả. Đừng tự tạo áp lực cho bản thân quá, không muốn nói thì cứ không nói, cũng chắng cần phải làm khó mình bằng cách viết thư đâu.”
"Tôi... tôi quen biết cậu ở kiếp trước bao nhiêu năm trời, chưa từng thấy cậu viết chữ bao giờ ngoại trừ lúc ký tên."
"Lúc đó tôi còn thấy hơi áy náy, cảm thấy mình đã đặt cho cậu một cái tên quá khó viết, chữ Mặc khó viết kinh khủng, biết thế hồi đó đặt tên cậu là Hứa Nhất cho rồi."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Thạch Đại Đảm bỗng chốc vui vẻ hơn hẳn: "Cậu yên tâm đi Tần Hoài, tôi nhất định sẽ viết thư đàng hoàng gửi cho cậu!"
Nói xong, Thạch Đại Đảm liền hí hửng quay người rời đi.
"Sáng mai đừng quên đến ăn sáng nhé, nhớ dắt theo cả Tiểu Hồng tỷ với bọn trẻ con nữa đấy, đừng có phấn khích quá rồi lại vác mỗi cái thân mình tới."
"Cũng không cần tới sớm quá đâu, chắc tối nay tôi ngủ muộn, sớm quá tôi dậy không nổi." Tần Hoài dặn dò thêm.
"Tôi biết rồi!"
Đêm hôm đó, Tần Hoài cứ mải mê xâu chuỗi lại những ký ức trong đầu đến tận hơn 12 giờ đêm mới chìm vào giấc ngủ.
Nếu có ai hỏi Tần Hoài đã xâu chuỗi ra được cái gì, thì hắn đành phải thành thật trả lời rằng chẳng ra được cái gì cả. Tất cả những gì hắn muốn biết, những hoang mang khó hiểu trước kia đều đã ùa về trong tâm trí ngay khoảnh khắc hắn tỉnh lại. Việc xâu chuỗi lại thực chất chỉ là sắp xếp lại cho ngăn nắp, chứ chẳng thể giải quyết thêm thắc mắc nào, bởi lẽ đối với Tần Hoài hiện tại, hắn đã chẳng còn chút hoang mang nào nữa rồi.
So với việc xâu chuỗi lại quá khứ, Tần Hoài càng muốn lên kế hoạch xem trong dịp Tết này mình nên làm Điểm Tâm như thế nào hơn.
Theo kế hoạch ban đầu của Tần Hoài, hắn định biến thôn Tần Gia thành một bữa tiệc lưu thủy toàn Điểm Tâm trong suốt dịp Tết để tha hồ cày độ thuần thục, đồng thời tri nhân bà con lối xóm.
Kết quả là người tính không bằng trời tính.
Hiện tại bảng thông tin trò chơi của Tần Hoài đã hiển thị:
Đã mở khóa bộ sưu tập: 12/12
Lên Men Bột (cấp Tông Sư): Kỹ thuật Lên Men Bột của ngài đã đánh bại 99.99% các sư phụ Điểm Tâm xuất sắc trên toàn quốc. (62423/10000000)
Trộn Nhân (cấp Tông Sư): Kỹ thuật Trộn Nhân của ngài đã đánh bại 100% các sư phụ Điểm Tâm xuất sắc trên toàn quốc. (5891346/10000000)
Chỉ Pháp (cấp Đại Sư): Cuối cùng Chỉ Pháp của ngài cũng mang phong thái của bậc đại sư. (11111/100000)
Dầu Án (cấp Cao): Ngài vẫn không am hiểu các loại Điểm Tâm chiên rán. (6666/100000)
Đao Công (cấp Đại Sư): Những năm tháng ngài làm học việc ở Thái Phong Lâu quả không hề uổng phí. (399/1000000)
Căn Lửa (cấp Đại Sư): Những năm tháng ngài làm học việc ở Thái Phong Lâu quả không hề uổng phí. (19/1000000)
Thẩm Vị (cấp Đại Sư): Chỉ khi thưởng thức qua tác phẩm của đại sư thực thụ, mới có thể thấu hiểu được đẳng cấp Thẩm Vị của đại sư. Tất nhiên, ngài hiện tại chính là một đại sư thực thụ. (Không thể thăng cấp)
Kinh Doanh (cấp Đại Sư): Khi ngài vẫn còn là Trần Thuận, ngài thực sự là một con buôn khôn ngoan đấy. (13697/1000000)
Nói Dối (cấp Đại Tông Sư): Cao thủ nói dối thực sự không phải là đi lừa người khác, mà là lừa luôn cả chính bản thân mình, và tin sái cổ vào điều đó. (6666666/100000000)
Đánh giá: Bàn về trình độ Bạch Án, ngài tuyệt đối là đệ nhất nhân đương thời không thể bàn cãi. Suy cho cùng, sẽ chẳng có một đầu bếp Bạch Án nào có thể lĩnh hội trọn vẹn kinh nghiệm nấu nướng qua mấy kiếp như ngài, thực sự đạt đến cảnh giới tuổi đời đôi mươi, tuổi nghề tám chục.
LVQ8371