"Lúc đó mẹ nghĩ, con sẽ giống như những đứa trẻ khác, ở lại cô nhi viện đến mười mấy tuổi rồi ra ngoài làm thuê tự nuôi sống bản thân."
"Nhưng sau khi nhìn thấy hai bức tranh này của con, đột nhiên mẹ rất muốn tìm cho con một đôi bố mẹ thật sự yêu thương con. Mẹ không muốn đứa trẻ do chính tay mẹ nuôi lớn, lại thậm chí không biết rằng bố mẹ là phải ở bên nhau."
"Tuy con chưa bao giờ nói ra, nhưng trong tranh con vẽ, con luôn khao khát có một người mẹ tóc dài dắt con đi chơi."
"Những đứa trẻ lớn lên từ cô nhi viện khó tránh khỏi tính cách khép kín, khó tránh khỏi bị người khác bắt nạt, chuyện đó vào thời điểm bấy giờ là điều không thể tránh khỏi. Mẹ rất mừng vì lúc đó mẹ mới làm việc ở cô nhi viện được 10 năm, vẫn còn tràn đầy nhiệt huyết, chưa bị sự chai sạn làm cho quen thuộc."
"Hôm đó sau khi từ trường về, mẹ đã lén uống hai ba chén rượu Tán Bạch của Tần đại gia, rồi đập bàn thề thốt với ông ấy là nhất định phải tìm cho con một cặp bố mẹ nuôi thật tốt, không thể để một đứa trẻ khỏe mạnh bị chôn vùi tương lai ở cô nhi viện được."
" ` ^ˆ ^* " . _ ` ` v z r$ ^ K4 Sau này con được bố mẹ nhận nuôi, mẹ cũng coi như đã hoàn thành lời thề năm đó, nhưng mẹ vẫn luôn lo lắng cho con."
"Đứa trẻ là con bề ngoài trông vừa thông minh vừa bình thường, nhưng thực tế tính cách lại khép kín, chẳng có mấy người bạn. Chuyện này cũng không thể trách con, phần lớn những đứa trẻ bước ra từ cô nhi viện chúng ta đều như vậy, bề ngoài có tỏ ra nhiệt tình đến mấy thì sâu thẳm bên trong cũng..."
"Hoài Hoài à, lúc kết bạn không thể như vậy được."
"Kết bạn là phải dùng tấm lòng, con là người như thế nào, bạn bè của con nhất định sẽ cảm nhận được."
"Cho nên mẹ vẫn luôn mong chờ ngày con dẫn bạn bè về cô nhi viện. Như vậy mẹ có thể lấy những bức tranh hồi bé của con cho họ xem, nói với họ rằng, không phải con cố tình khép kín hay cố tỏ ra vui vẻ hoạt bát, con như vậy là có lý do cả, con thực sự là một đứa trẻ rất ngoan."
"Tuy rằng tình huống hôm nay hơi khác so với những gì mẹ từng tưởng tượng, nhưng mẹ vẫn muốn làm như vậy, dù sao Tần mụ mụ của con cũng đã chuẩn bị suốt hơn chục năm trời, không thể để lỡ cơ hội lần nào cũng thất bại được."
Tần viện trưởng nhìn Tần Hoài, cố nặn ra một nụ cười.
Tần Hoài biết lúc này hắn cũng nên nặn ra một nụ cười để đáp lại, nhưng hắn lại hơi cười không nổi.
Tần Hoài cố gắng nhếch khóe miệng, từ khóe mắt rơi xuống một giọt nước mắt.
"Tần mụ mụ."
" ^ È ` ` ^ `. x đ ` h xi Con thực sự luôn cho răng mình là một người rất tỏa nắng và vui vẻ.
Tần viện trưởng bật cười.
Trong tình huống bình thường, mỗi khi Tần Hoài đến cô nhi viện, phần lớn thời gian hắn đều cắm mặt làm Điểm Tâm.
Nói chuyện phiếm chỉ là món ăn kèm, Điểm Tâm mới là món chính, giống hệt như cuộc sống thường ngày bình đạm của Tần Hoài vậy, sư phụ làm Điểm Tâm bình thường không làm Điểm Tâm thì làm gì? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần buôn chuyện Bát Quái sao?
Ngay cả nam chính trong truyện hệ thống cũng phải làm Điểm Tâm, các nhiệm vụ do hệ thống trò chơi ban hành đều liên quan đến Điểm Tâm, nam chính truyện hệ thống cũng phải làm việc đàng hoàng chứ.
Hiện tại trông Tần Hoài có vẻ hơi chếnh mảng không đàng hoàng cho lắm.
Sau khi ở trong văn phòng của Tần viện trưởng xem hai bức tranh mà chính hắn cũng chẳng còn nhớ rõ, những năm qua cũng chưa từng nhìn lại, cả người hắn liền chìm vào một luồng suy nghĩ vô cùng kỳ lạ.
Hắn vừa muốn nói với Tần viện trưởng rằng Tần mụ mụ mẹ nghĩ nhiều rồi, cho dù phần lớn trẻ con trong cô nhi viện chúng ta đều như vậy, nhưng con thì khác. Con là nam chính truyện hệ thống cơ mà, là Tiểu Tần sư phụ tiếng lành đồn xa, là người bạn nhân loại tốt của các Tinh Quái, là vị cứu tinh của các bạn học mỗi ngày đi học thời Cao Trung đều phải ôm hai thùng xốp to đựng bánh bao đến trường.
Con là một chàng trai tỏa nắng vui vẻ chuẩn mực, sao có thể mang tính cách khép kín không có bạn bè được chứ?
Tần Hoài cảm thấy hắn có thể đưa ra rất nhiều ví dụ, chẳng hạn như lúc ở cô nhi viện có những đứa trẻ sẽ bị bắt nạt, nhưng hắn thì chưa bao giờ bị bắt nạt, chỉ cần hắn muốn, ngày Tết hắn có thể ăn hết kẹo trong túi của tất cả bọn trẻ trong cô nhi viện.
Lúc hắn học tiểu học quan hệ với các bạn học cũng rất tốt, mọi người biết hắn từ cô nhỉ viện ra nên đều rất quan tâm chăm sóc hắn, giáo viên cũng rất quan tâm hắn, Ban Chủ Nhậm còn thường xuyên cho hắn kẹo mút.
Mặc dù bây giờ Tần Hoài đã chẳng còn nhớ Ban Chủ Nhậm hồi tiểu học tên là gì, trông như thế nào nữa.
Tần Hoài còn muốn nói, sau khi lên cấp hai các mối quan hệ của hắn lại càng tốt hơn, thời Cao Trung cả khối không ai là không biết đến hắn. Lúc học đại học quan hệ với bạn bè cũng không tệ, hắn còn tích cực tham gia câu lạc bộ, nếu không thì cũng chẳng thể nào quen biết được Âu Dương.
Sở dĩ hắn không dẫn bạn bè đến cô nhi viện, là bởi vì...
Bởi vì...
Tần Hoài hơi bịa không nổi nữa rồi.
Tần Hoài chợt nhận ra, hình như hắn đã thực sự hơi tô hồng những ký ức trước kia rồi, có vẻ như từ nhỏ đến lớn hắn quả thực chẳng có bạn bè, người có quan hệ tốt nhất với hắn là em gái hắn (Tần Lạc), người tốt thứ hai là em trai hắn (Hà Thành).
Một bậc thầy nói dối cao minh thực sự, chính là lừa người lừa luôn cả chính mình.
Đến giờ ăn trưa, Tần Hoài nuốt không trôi cơm.
Tần Hoài nuốt không trôi bèn kéo Tần Lạc - đứa vẫn đang ăn rất ngon miệng, tìm một căn phòng nhỏ để kiểm điểm lại bản thân.
LVQ8371