"Những năm qua, cháu thấy mỗi người làm việc gì cũng đều có nguyên do của nó."
"Thạch Đầu dẫn cháu đi ăn xin, muốn làm đại ca của cháu, là vì muốn cháu đánh nhau thay nó, muốn cháu nhường Bột Bột cho nó. Những gia đình giàu có khác ở vùng Quan Ngoại cứ dịp lễ tết lại phát cháo, là vì muốn mua danh chuộc tiếng, hoặc cũng có thể vì tín ngưỡng của họ."
"Mấy cửa tiệm ven đường thỉnh thoảng bố thí đồ ăn thừa cho đám ăn mày, là bởi vì lòng thương người nhất thời."
"Đám người làm xua đuổi ăn mày, là vì chuyện buôn bán và để giữ lấy miếng cơm manh áo của mình."
"Mỗi ngày Xuân Hà đều phát Bột Bột cho tụi cháu, là vì làm theo lời cô dặn."
"Cháu có thể hiểu được tại sao cô lại phát Bột Bột cho ăn mày, bởi vì cô là một người tốt. Mùa đông giá rét, năm nào ở vùng Quan Ngoại cũng có rất nhiều đứa trẻ ăn mày chết cóng. Lúc khá giả cô phát nhiều, lúc túng thiếu cô phát ít, cô chỉ muốn cố gắng hết sức để giúp những đứa trẻ ăn xin ấy lết qua được mùa đông."
"Nhưng cháu không hiểu tại sao cô lại tặng áo bông cho cháu."
"Tại sao ngày hôm đó ở Tần Ký Bột Bột Phô, cô lại nắm lấy tay cháu, dạy cháu không được đi ăn xin như vậy. Tại sao cô lại mở hộp cơm ra và chia cho cháu chiếc Bánh Bao bột mì trắng, cho ăn mày thì chẳng phải chỉ cần cho Bột Bột bột mì đen là đủ rồi sao?"
"Tại sao cô lại quan tâm đến việc cháu ngất xỉu trước cửa nhà, rồi dắt cháu vào trong, cho cháu tắm rửa, thay quần áo mới, còn nấu cháo cho cháu ăn. Cô không sợ cháu là kẻ xấu sao?"
Tiểu khất cái tuôn ra một tràng vô số câu hỏi, cứ trừng trừng nhìn Tần Uyển như vậy, rõ ràng là muốn cô ấy cho hắn một câu trả lời. Những thắc mắc này đã khiến hắn hoang mang suốt nhiều năm qua, hắn càng đi theo Tần Uyển, càng quan sát cô ấy, thì câu hỏi lại càng nhiều, càng cảm thấy khó hiểu.
"Theo lẽ thường, cháu đáng lẽ phải tìm đến cô ngay sau khi mùa đông năm đó kết thúc, để hỏi xem cô có tâm nguyện gì. Cô đã cho cháu một chiếc áo bông, theo lý thuyết là đã giúp cháu sống sót qua mùa đông ấy. Cháu cũng nên báo đáp cô, thực hiện nguyện vọng cho cô, nhưng cháu đã không làm thế.”
"Bởi vì cháu không hiểu nổi tại sao cô lại làm như vậy, cháu muốn biết nguyên do. Nếu cháu giúp cô hoàn thành tâm nguyện, cháu sẽ không thể tiếp tục bám theo cô như thế này nữa."
Tần Uyển lặng lẽ lắng nghe, Tần Hoài có thể nhìn ra thật ra có nhiều chỗ cô ấy nghe không hiểu lắm, ví dụ như đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa rõ Tiểu khất cái rốt cuộc là cái thứ gì? Là thần tiên hay là yêu tinh, nhưng điều đó cũng không cản trở việc cô ấy thấu hiểu sự bối rối của hắn.
"Cho nên, cháu xuống nhân gian độ kiếp, nhưng lại cảm thấy hoang mang vì không hiểu tại sao cô lại làm như vậy, thành ra cô đã làm lỡ dở việc độ kiếp của cháu rồi." Tần Uyển nói ra suy nghĩ của mình, "Có phải chỉ cần cô ước với cháu, thì quá trình độ kiếp của cháu sẽ diễn ra suôn sẻ không?"
Tiểu khất cái gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Cháu không biết."
Tần Uyển bật cười: "Mọi chuyện nghe có vẻ rất hoang đường, nhưng cô tin lời cháu nói."
"Nếu để cô ước, chắc cô sẽ..." Tần Uyển ngẫm nghĩ một chút, đôi mắt chợt sáng lên, "Cô hy vọng các con của cô đều được khỏe mạnh, vui vẻ, không ốm đau tai ứa, sống một đời bình an hạnh phúc."
Một nguyện vọng rất đỗi bình dị, chân chất, vô cùng phù hợp với tâm tư của một người mẹ.
Tiểu khất cái nhìn Tần Uyển, có chút không vui.
"Sao vậy? Nguyện vọng này không được à?" Tần Uyển hỏi.
"Cô căn bản đâu có đang ước." Tiểu khất cái đáp, "Ước với cháu thì phải thực sự tin rằng điều ước đó có thể thành hiện thực thì mới gọi là ước, cô hoàn toàn không tin cháu có thể thực hiện nguyện vọng cho cô.”
Tần Uyển khẽ cười ngượng ngùng.
"Cô đúng là không tin lắm." Tần Uyển bộc bạch, "Bây giờ cô vừa có chút tin những lời cháu nói, nhưng đồng thời lại cảm thấy đây chỉ là lời nói nhảm của một đứa trẻ."
"Cô không tin vào quỷ thần, cũng chẳng mong làm việc tốt sẽ được báo đáp, hay phúc đức tích cóp kiếp này có thể để dành sang kiếp sau. Cháu bảo cháu không hiểu tại sao cô lại cho cháu chiếc áo bông, thật ra đơn giản lắm. Tuy bây giờ cô không còn nhớ rõ năm đó mình đã nghĩ gì, nhưng cô tin rằng bất cứ ai có sẵn một chiếc áo bông thừa, khi nhìn thấy một thằng nhóc ăn mày giữa trời đông giá rét mà chỉ mặc đúng ba lớp áo mỏng manh, cũng sẽ sẵn lòng đem chiếc áo bông đó tặng cho thằng bé."
"Không phải chuyện gì cũng cần có nguyên do, cũng chẳng phải làm việc tốt nào cũng mong được báo đáp. Đôi khi chỉ đơn giản là muốn làm thế, cảm thấy làm như vậy là đúng, cộng thêm việc bản thân có đủ khả năng, thì cứ thế mà làm thôi."
"Cháu bảo không hiểu tại sao hôm đó cô lại dắt tay cháu kéo ra khỏi gầm bàn." Tần Uyển vừa nói vừa cười xoa đầu Tiểu khất cái, "Vì cháu chỉ là một đứa trẻ thôi mà."
"Một đứa trẻ sống giữa thời buổi loạn lạc, người ngợm bẩn thỉu, bữa đói bữa no, rày đây mai đó, lại chẳng có bố mẹ chở che."
"Bố thí cho ăn mày, có lẽ chỉ cần cho Bột Bột bột mì đen là đủ rồi, nhưng chia cho một đứa trẻ đáng thương chiếc Bánh Bao bột mì trắng nóng hổi, chẳng phải là chuyện rất đỗi bình thường sao?"
Tần Hoài và Tiểu khất cái đều ngẩn người ra khi nghe những lời ấy.
Tần Hoài cứ ngẩn ngơ nhìn Tần Uyển, hắn có cảm giác như thứ gì đó trong lòng đang chực trào ra.
“Cháu bảo cô không thực sự đang ước, đúng là cô không tước thật."
"Không phải cô không tin cháu, mà là cô có chút tin cháu rồi."
LVQ8371