Món Điểm Tâm chủ đạo của mùng sáu là Bánh Bao Gạch Cua Thịt Lợn, món khoái khẩu của Thạch Đại Đảm, hắn chỉ mới ăn sáng thôi mà đã chén sạch ba đĩa.
Tần Hoài hơi hết kiên nhẫn rồi, hắn nghi ngờ nếu mình cứ lờ đi, để Thạch Đại Đảm thong thả viết, thì khéo bức thư này phải viết đến tận giao thừa năm sau mất.
Cuối cùng vào giờ nghỉ trưa, Tần Hoài lấy cớ mấy ngày nay làm Điểm Tâm hơi mệt, hắn ra ngoài đi dạo một vòng, rồi dạo thẳng vào nhà mình, tóm gọn Thạch Đại Đảm đang vò đầu bứt tai trước một tờ giấy viết thư trắng tinh, trong miệng còn cắn chặt cây bút ngay tại thư phòng.
Tần Hoài: ... Không phải đâu người anh em, tôi biết cậu hơi bị dị ứng với chữ nghĩa, nhưng mà 6 ngày trời đến cái chữ đầu tiên còn chưa rặn ra nổi, thế có phải là hơi quá đáng rồi không?
"Lão Thạch, trong 6 ngày này cậu chỉ... tìm ra được hai tờ giấy viết thư thôi sao?" Tần Hoài nhìn Thạch Đại Đảm.
Lần này Thạch Đại Đảm không cười ngờ nghệch nữa, mà cười gượng một cái, có chút xấu hổ cúi đầu: "Tôi... tôi không biết phải bắt đầu viết từ đâu."
Tần Hoài thở dài, bê cái ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh Thạch Đại Đảm, tiện tay đóng cửa lại.
"Đừng viết nữa, tôi vốn chẳng thấy cậu viết chữ bao giờ. Cậu cũng đừng tự làm khó mình, nói thẳng với tôi luôn đi."
"Tôi biết cái người tình nguyện viên mặt đầy râu quai nón thường xuyên ôm tôi hồi nhỏ trong cô nhi viện là cậu, có phải lúc đó cậu đã tìm thấy tôi rồi không?"
Thạch Đại Đảm gật đầu.
"Mấy ngày nay tôi lại xâu chuỗi lại ký ức, không chắc chắn lắm, có phải lúc tôi học tiểu học, cậu đã giả vờ làm phụ huynh đi đón con đứng ở cổng trường để xem tôi không?”
Thạch Đại Đảm lại gật đầu.
"Sau này tôi được bố mẹ nhận nuôi, có phải cậu từng đến Tiệm Ăn Sáng Tần Gia mua bánh bao không?"
Thạch Đại Đảm tiếp tục gật đầu.
Tần Hoài đã vỡ lẽ, rất tốt, Thạch Đại Đảm những năm trước kia đã đi ngang qua toàn bộ thế giới của hắn.
"Có phải cậu thông qua tên của tôi mà phát hiện ra tôi là kiếp cuối cùng, cậu không dám tiếp xúc quá nhiều vì sợ làm lỡ dở việc độ kiếp của tôi, nhưng cậu lại rất lo lắng tôi độ kiếp không thành công, nhất định phải bám sát tôi, cho nên mới làm vậy?”
Lần này Thạch Đại Đảm hơi do dự, gật đầu rồi lại lắc đầu, nói: "Tôi không chắc chắn có phải là như vậy hay không."
"Lão Thạch nói đi, cậu còn làm những gì nữa? Cậu làm sao tìm được tôi?"
Tần Hoài hỏi trúng một vấn đề rất chuẩn xác, Thạch Đại Đảm liền biết nên nói thế nào. Hắn vò đầu bứt tai viết thư suốt bao nhiêu ngày, thật ra trong lòng đã sớm vạch ra một dàn ý đại khái, lúc kể ra vô cùng trôi chảy.
"Lúc cậu vẫn còn là Hứa Nặc từng nói với tôi, kiếp đầu tiên cậu tên là Tần Hoài. Tôi không biết kiếp sau của cậu có phải là kiếp cuối cùng hay không, tôi chỉ có thể dựa theo cái tên Tần Hoài này dùng cách ngu ngốc nhất để tìm, tôi tìm rất nhiều năm, cách gì cũng thử qua rồi, mà mãi vẫn không tìm thấy."
"Trong nước không tìm được thì tôi ra nước ngoài tìm, trong thời gian đó tôi tìm được rất nhiều Tỉnh Quái, chỉ duy nhất không tìm thấy cậu."
"Đến một năm nọ khi tôi về huyện Cầu, nghe bác cả tôi nói trước cổng cô nhi viện có người bỏ rơi một bé trai khỏe mạnh, Tần viện trưởng đặt tên cho đứa bé là Tần Hoài. Lũ trẻ trong cô nhi viện đều mang họ Tần, lúc đó tôi không dám chắc đứa bé này có phải là cậu hay không, bởi vì tính theo thời gian đầu thai thì lúc đó cậu không thể nào chỉ là một đứa bé được. Nhưng nhỡ đâu thì sao? Nhỡ đâu cậu chết sớm thì sao?"
"Thế là tôi đến cô nhi viện làm tình nguyện viên."
"Tinh Quái ở kiếp cuối cùng thật sự quá dễ nhận diện, tôi ngốc như vậy mà cũng liếc mắt một cái là nhận ra ngay."
"Nhưng tôi vẫn không chắc đứa bé đó có phải cậu hay không, nhỡ đâu có Tinh Quái trùng tên trùng họ tình cờ cũng đang ở kiếp cuối cùng thì sao? Tôi đành phải dùng cách ngu ngốc nhất, định kỳ đến cô nhi viện làm tình nguyện viên, đồng thời vẫn nghe ngóng xem có ai khác tên là Tần Hoài không."
"Tôi cứ chờ mãi cho đến khi cậu vào tiểu học, bộc lộ ra thiên phú làm Điểm Tâm, lần đầu tiên làm Bánh Bao mà ^ ^* r. đ đ ` ^ - đã ngon đến vậy, tôi mới dám chắc chăn là mình thực sự tìm thấy cậu rồi.
"Nhưng tìm được rồi thì có ích gì chứ? Tôi không biết tại sao cậu lại độ kiếp thất bại, cũng không biết chấp niệm của cậu là gì. Cậu ở kiếp cuối cùng nên chẳng nhớ gì sất, cậu không nhớ mình là Tinh Quái mà cũng chẳng nhớ tôi. Bản thân tôi lúc đó cũng chỉ là một kẻ hồ đồ độ kiếp thất bại mãi không tỉnh lại, tôi chẳng thể giúp được gì, tôi mà nhúng tay vào, chỉ khiến cho tỷ lệ độ kiếp thành công vốn dĩ đã thấp thảm hại của cậu rớt xuống gần bằng không mà thôi."
Tần Hoài lập tức tóm ngay lấy trọng điểm trong lời nói của Thạch Đại Đảm, hỏi: "Cái gì gọi là cậu độ kiếp thất bại chưa tỉnh lại? Lão Thạch, rốt cuộc cậu tỉnh lại từ lúc nào?"
Thạch Đại Đảm nghẹn họng, không trả lời Tần Hoài mà tiếp tục kể: "Tôi vẫn luôn suy nghĩ, phải làm thế nào mới có thể giúp cậu nhớ lại tất cả, làm thế nào mới có thể để cậu độ kiếp thành công."
"Tôi rất muốn giúp cậu, nhưng tôi lại không thể tiếp cận cậu, tôi thậm chí không dám đến cô nhi viện làm tình nguyện viên nữa. Tôi chỉ đành thi thoảng chạy đến cổng trường nhìn cậu tan học, để xác nhận cậu vẫn đang sống khỏe mạnh, không bị ngược đãi, không bị chết bất đắc kỳ tử ở kiếp cuối cùng."
TT ^ ^ˆ* ^* 4* ` .À X z ` ^ z x đ đ È* Cậu được bố mẹ nhận nuôi, tôi liền lượn lờ qua Tiệm Ăn Sáng nhà cậu mua bánh bao, để chắc chắn răng bố mẹ đối xử với cậu rất tốt.”
"Hồi đầu cậu bảo cậu có hệ thống, tôi chỉ nghĩ là cậu bị chập mạch, cậu vốn dĩ đã là một Tinh Quái rất đặc biệt, đến kiếp cuối cùng, có lẽ cũng giống như Tinh Quái của Trung Gian Thế, còn vương vấn lại chút ký ức vụn vặt nên tinh thần bất ổn cũng là chuyện bình thường. Cho đến khi tôi phát hiện thỉnh thoảng cậu thật sự cứ chỉ tay vào không khí, lúc đó mấy bộ tiểu thuyết hệ thống cũng bắt đầu hot rần rần, tôi mới chắc chắn là hình như cậu có hệ thống thật."
"Lúc đó tôi mới nhận ra, độ khó độ kiếp của cậu thực sự quá cao, cao đến mức kiếp cuối cùng mà cậu vẫn có dị năng."
"Tôi đặc biệt muốn làm chút gì đó cho cậu, nhưng tôi thực sự không biết phải làm gì cả."
"Tôi quá ngốc, tôi không thông minh như các Tinh Quái khác, tôi cũng không có kiến thức rộng rãi như họ, và tôi cũng chẳng có kinh nghiệm từng trải như họ."
"Nhưng tôi biết có những Tinh Quái rất thông minh.”
"Nhiều năm trước khi tôi đến thành phố Sơn tìm cậu thì đã gặp La Quân, tôi biết ông ấy là Tất Phương, cũng biết ông ấy là một Tất Phương độ kiếp thất bại ở kiếp đầu tiên, nhưng lại không hiểu sao cứ khăng khăng ở rịt lại nhân gian mà không chịu đi đầu thai."
"Tôi rất muốn thẳng thắn kể hết mọi chuyện với ông ấy, nhưng tôi lại sợ làm vậy sẽ khiến cậu độ kiếp càng thêm thất bại."
"Tôi phát hiện trong Vân Trung Tiểu Khu không chỉ có mỗi Tất Phương là Tinh Quái, mà còn có Trần Huệ Hồng, và trong số những học sinh được Trần Huệ Hồng tài trợ suốt nhiều năm qua lại có Khuất Tĩnh."
"Tôi biết các Tinh Quái ở kiếp cuối cùng sẽ tự động thu hút lẫn nhau, đây thực ra cũng là một cách tự cứu rỗi."
"Cho nên tôi mới nghị, liệu đây có phải là cách duy nhất có thể cứu được cậu hay không.”
"Tất Phương thông minh hơn tôi, tài giỏi hơn tôi, hơn nữa ông ấy còn rất nhiệt tình. Tôi không giúp được cậu, nhưng tôi nghĩ ông ấy có thể."
"Tôi biết cậu căn bản mù tịt về mấy cái di chúc, bởi vì người bình thường làm gì có cơ hội được thừa kế di sản. Cho nên tôi đã mua nhà ở Vân Trung Tiểu Khu, thầu luôn cái căn tin cộng đồng, để mọi chuyện trông có vẻ hợp tình hợp lý, tôi còn cố tình bỏ giá cao thuê diễn viên diễn suốt mấy năm trời, lừa được cả Trần Huệ Hồng."
"Hứa Nặc à, căn bản chẳng có cái gọi là di sản nào cả. Bố mẹ ruột của cậu tôi cũng chẳng biết đang ở đâu, có thể là đã qua đời thật rồi. Tôi bảo luật sư đi tìm cậu, đưa cậu đến Vân Trung Thực Đường để kế thừa di sản, mọi thủ tục thừa kế đều do luật sư làm thay, bởi vì căn bản làm gì có di sản nào, tất cả mọi thứ đều là do tôi tặng cho cậu đấy."
"Tôi không dám sống ở Vân Trung Tiểu Khu vì sợ bị La Quân nhận ra. Tôi mua nhà ở khu chung cư bên cạnh, từ lúc Vân Trung Thực Đường khai trương, tôi cứ thường xuyên cải trang thành dân văn phòng, chạy qua nhà ăn mua Điểm Tâm."
"Lúc nghe thấy mọi người bàn tán về cậu, bảo cậu làm Điểm Tâm đến mức phát rồ, hoang tưởng mình có hệ thống giao nhiệm vụ, tôi thực sự rất vui. Tôi biết mình không hề hại cậu, cậu thật sự có hệ thống trò chơi, nó bắt đầu giao nhiệm vụ rồi, cậu đã bắt đầu tỉnh lại rồi."
"Tôi rất muốn gặp cậu, chào hỏi cậu, nói chuyện với cậu, nhưng tôi không dám."
"Quế Hương kể với tôi, bà ấy phát hiện ra một thanh niên rất có thiên phú, rủ tôi đến nhà ăn cơm."
"Hôm đó thực ra tôi rất hồi hộp."
"Tôi không dám gặp cậu, nhưng tôi thực sự rất muốn nói chuyện với cậu."
"Vừa nãy cậu có hỏi, tôi độ kiếp thành công từ lúc nào."
"Chính là cái khoảnh khắc ở dưới lầu nhà Quế Hương, cậu chạy ra phụ bê đồ, nhìn tôi và nói chuyện với tôi, lúc đó tôi mới độ kiếp thành công đấy."
Thạch Đại Đảm cúi gằm mặt xuống.
"Tôi biết mình không nên lừa dối cậu, nhưng tôi thực sự không nghĩ ra được cách nào để không lừa cậu cả."
"Tôi quá ngốc, đây đã là cách tốt nhất mà tôi có thể nghĩ ra rồi."
Tần Hoài nhìn Thạch Đại Đảm.
Lúc Tần Hoài vừa tỉnh lại, hắn cảm thấy nếu kiếp này mình có Đạo Thảo, thì Đạo Thảo đó có lẽ chính là bản thân hắn. Chấp niệm và khát vọng của hắn đã hóa năng lực thành hệ thống, thông qua phương thức hoàn thành nhiệm vụ để cuối cùng giúp hắn thức tỉnh.
Nhưng bây giờ.
Tần Hoài nhìn Đạo Thảo đang đứng ngay trước mặt mình.
"Hứa Mặc." Tần Hoài cất lời, "Cậu không ngốc chút nào đâu."
"Cậu là con Đương Khang thông minh nhất mà tôi từng gặp.”
"Một con Đương Khang tự mình độ kiếp thành công, lại còn giúp cả tôi độ kiếp thành công nữa."
LVQ8371