Nước dùng có màu nâu nhạt do pha với nước tương, bên trên bát mì phủ đầy nấm hương, rau cải và một quả trứng luộc được canh lửa vừa tới. Không phải là trứng lòng đào, vì Tần viện trưởng thích ăn chín kỹ.
Trên mặt nước dùng điểm xuyết vài vệt váng mỡ, đây là dầu mè do Tần Hoài đặc biệt rưới thêm. So với nước dùng của Mì Nước Tương thông thường, màu sắc nước dùng của bát mì này đậm hơn đôi chút, bởi vì hắn đã cố ý cho thêm một chút nước tương.
Tần viện trưởng ăn khá mặn, lúc nãy Tần đại gia nói bà ấy nấu ăn thả muối như không cần mua bằng tiền chẳng những vì tay nghề bà ấy kém, mà nguyên nhân chính là do khẩu vị bà ấy rất đậm đà.
Mì Nước Tương là món chay, nhưng bát mì vừa ra lò lại vô cùng thơm. Hơi nóng cuồn cuộn quyện cùng mùi thơm của nước tương và dầu mè, bát mì này cho dù đặt trước mặt ai cũng đều tỏa hương ngào ngạt ập thẳng vào mũi.
Tần viện trưởng lập tức quên béng mất vừa rồi mình đang nói gì, đang định nói gì và sắp sửa nói gì. Bà ấy kích động đứng phắt dậy, hai mắt nhìn chằm chằm vào bát Mì Nước Tương.
Mặc dù bây giờ cô nhỉ viện đã khấm khá hơn, cũng có đầu bếp làm việc toàn thời gian, nhưng một người tằn tiện như Tần viện trưởng sao có thể nỡ bỏ tiền ra mời một đầu bếp có tay nghề xịn xò cơ chứ, cái gọi là đầu bếp ở đây thực chất cũng chỉ là người biết nấu cơm mà thôi.
Tần viện trưởng dù gì cũng đã ăn bánh bao của Tần Hoài suốt mười mấy năm trời, hai năm hắn rời khỏi Cầu Huyền chính là hai năm mà bà ấy phải ăn uống kham khổ nhất trong suốt hơn chục năm qua.
Huống hồ bây giờ Tần Hoài đã xưa đâu bằng nay, hắn chính là một Tần Hoài phiên bản Pro max hoàn hảo vô khuyết.
Tần viện trưởng cứ thế đứng ngay trong bếp bưng bát mì lên, bắt đầu xì xụp ăn từng ngụm lớn, cứ gắp hết đũa này đến đũa khác, tiếng húp mì vang lên không dứt, căn bản là không thể dừng lại được.
Rất rõ ràng, bát mì này là do Tần Hoài cố ý nấu cho Tần viện trưởng, hắn cũng cố tình bưng bát mì đầu tiên này cho bà ấy.
Đương nhiên đây không phải là dùng mì để bịt miệng Tần viện trưởng, đề phòng lúc bà ấy ôn lại chuyện xưa lại lỡ miệng kể ra mấy chuyện xấu hổ hồi bé mà chính Tần Hoài cũng chẳng còn nhớ. Cho đù vừa rồi Tần viện trưởng không ngồi trong bếp buôn chuyện cũ với Hứa xưởng trưởng, thì hắn cũng sẽ dâng bát mì đầu tiên cho bà ấy.
Bởi vì trong tình huống bình thường, Tần viện trưởng luôn là người ăn sáng muộn nhất ở cô nhi viện.
Vừa rồi Tần đại gia có nói Tần Hoài hồi nhỏ rất khó nuôi, ai bế cũng khóc, ai chạm vào cũng khóc, chỉ có Tần viện trưởng và một số ít tình nguyện viên mới bế được. Nhưng tình nguyện viên thì đâu thể ngày nào cũng túc trực ở cô nhi viện, cho nên hồi hắn còn rất nhỏ, Tần viện trưởng đút cơm cho những đứa trẻ khác cũng phải bế hắn trên tay.
Mấy năm nay cô nhi viện không chỉ có một đứa trẻ giống như Tần Hoài.
Không phải ai cũng có tính kiên nhẫn như Tần viện trưởng, mà nói chính xác hơn thì lúc còn trẻ bà ấy cũng chẳng được kiên nhẫn như bây giờ. Mấy năm trước, khi đám học sinh tốt nghiệp vẫn còn rủ nhau về cô nhi viện thăm bà ấy vào dịp lễ Ông Táo, điều Tần viện trưởng than vãn nhiều nhất chính là trẻ con bây giờ khó nuôi hơn ngày xưa rất nhiều. Hồi trước đứa trẻ như Tần Hoài chỉ là cá biệt, bây giờ đứa trẻ như hắn lại là chuyện thường ngày, Tần viện trưởng chỉ có hai cái tay, căn bản không thể cùng lúc bế được nhiều đứa trẻ đến vậy.
Cũng may bây giờ nhân viên trong cô nhi viện đông hơn, nếu không Tần viện trưởng đã sớm trụ không nổi mà xin nghỉ hưu từ lâu rồi.
Mặc dù bây giờ nhân sự trong cô nhi viện đã tăng lên, nhưng Tần viện trưởng vẫn luôn là người ăn cơm cuối cùng mỗi ngày. Bà ấy nhất quyết phải đút cơm và dỗ dành xong xuôi cho từng đứa trẻ rồi mới chịu đi ăn. Một là ăn cuối cùng, hai là ăn trước, nhưng phần lớn thời gian việc ăn trước lại không khả thi, bởi vì làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi để mà ăn trước cơ chứ?
Hôm nay nếu không phải nhờ Tần Hoài đến sớm, Tần viện trưởng cũng dậy sớm hơn, thì bà ấy làm gì có thời gian đứng trong bếp để thưởng thức bát Mì Nước Tương này trước mọi người cơ chứ.
Tần viện trưởng ăn rất nhanh, chỉ tốn hơn hai phút, bà ấy đã đánh bay bát Mì Nước Tương nóng hổi, húp sạch sành sanh cả mì lẫn nước dùng vào bụng.
"Tần mụ mụ, mẹ có muốn ăn thêm bát nữa không ạ?" Tần Hoài hỏi.
Mì Nước Tương của những người khác không cần pha chế đặc biệt, nên Tần Hoài đã nấu chưng hết vào một nồi.
"Thôi khỏi, vài phút nữa là đến giờ bọn trẻ dậy rồi, mẹ phải qua đó đây." Tần viện trưởng xua tay, "Lạc Lạc đang ngủ ở phòng nào thế? Lát nữa mẹ phải dặn bọn nhỏ, bảo chúng đừng làm ồn ảnh hưởng đến con bé."
"Không cần cất công dặn dò đâu mẹ, ba cái tiếng ồn ào bình thường làm sao đánh thức được Lạc Lạc cơ chứ. Cho dù trên lầu đang sửa nhà, chỉ cần không khoan đục thì con bé vẫn ngủ say như chết thôi." Tần Hoài đáp.
Tần Lạc chính là một đứa trẻ có chất lượng giấc ngủ thượng thừa hệt như lợn con vậy, lúc đi học còn khoa trương hơn, bất kể giáo viên trên bục giảng nói gì, giọng to cỡ nào, hay lớp học có ồn ào ra sao, cũng chẳng thể mảy may ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô bé.
Tần viện trưởng cười cười mang bát đi rửa, rồi tất tả rời khỏi bếp, trước khi đi còn không quên hẹn Hứa xưởng trưởng lát nữa nói chuyện tiếp.
Sự chăm sóc đặc biệt này khiến Tần Hoài không khỏi hạ giọng hỏi: "Hứa xưởng trưởng, có phải hôm qua ông đã nói với Tần mụ mụ là ông muốn quyên tiền cho cô nhi viện không?”
LVQ8371