Đồng bạn bị Tiểu khất cái hỏi liên tiếp mấy câu không trả lời được nên đâm ra bực mình, cáu kinh nói: "Tao làm sao mà biết được cái gì, có thể là để lấy tiếng thơm, cũng có thể Tần tiểu thư vốn đĩ là người tốt bụng, là Bồ Tát sống giáng trần."
"Mày có cái bỏ vào mồm là được rồi, tự dưng vớ bở được chiếc áo bông thì còn lải nhải hỏi han cái gì nữa."
Tiểu khất cái ngậm miệng lại.
Hai người lại đi về phía ngoại ô một lúc, Đồng bạn cuối cùng không nhịn được bèn hỏi: "Này, sao mày lại muốn biết vì sao Tần tiểu thư làm vậy?"
"Tao cứ thích biết đấy." Tiểu khất cái đáp, "Tao biết tại sao mày lại dắt tao theo. Là vì tao biết đánh nhau. Hôm đó ở trong thành có đứa định cướp Bột Bột trên tay mày, bọn nó tưởng tao với mày cùng một hội nên xông vào đánh cả tao nhưng lại đánh không lại tao. Mày thấy tao biết đánh đấm nên mới dắt tao về miếu hoang."
Đồng bạn: ...
"Tao cũng biết tại sao hôm nay mày lại dẫn tao vào thành đi ăn xin, vì thằng Cẩu Tử chết rồi. Một mình mày chỉ có thể xin được hai cái Bột Bột. Trong miếu hoang có bao nhiêu người như vậy, chỉ có thằng Cẩu Tử mới nghe lời mày, chia cho mày một nửa Bột Bột. Mày muốn thử xem tao có chia cho mày hay không. Nếu hôm nay tao không chia Bột Bột cho mày, ngày mai mày cũng chẳng thèm dắt tao theo nữa."
"Lúc đi và lúc về mày cố tình đi hai con đường khác nhau, đi loanh quanh lòng vòng trong thành, cố ý câu giờ, chính là muốn tao không biết Tần Ký Bột Bột Phô nằm ở đâu, để ngày mai tao có lén tự đi tìm cũng không tìm thấy. Mày thừa biết là tao không rành đường sá trong thành mà."
"Tại sao mày làm vậy tao đều biết tuốt, nhưng tao không biết tại sao Tần tiểu thư lại tặng áo bông cho tao."
Đồng bạn có chút tức tối, không thèm nhìn Tiểu khất cái, cứ thế cắm đầu đi thẳng, vừa đi vừa lầm bầm: "Chỉ có cái đám từng có bố có mẹ như bọn mày là khôn lỏi."
"Nếu tao không đắt mày đi thì mày có kiếm được cái áo bông này không? Không có áo bông, mùa đông năm nay mày kiểu gì chả chết cóng, tao còn chưa đòi mày chia chác cái áo bông này cho tao một nửa đâu đấy."
Đồng bạn bực tức rảo bước một đoạn, phát hiện Tiểu khất cái đã đuổi kịp, bèn sầm mặt nói: "Này, ra bờ sông đi, bùn chỗ đó mới bẩn."
"Ngày mai tao lại dẫn mày đi, Bột Bột vẫn phải chia cho tao một nửa, nghe rõ chưa?"
"Tiền đem cầm cái áo bông này vào đầu xuân cũng phải chia cho tao một nửa."
"Không chia."
"Này, mày bị làm sao thế hả? Rõ ràng là tao dắt mày tới đó cơ mài”
"Thế cũng không chia."
Một thời gian sau đó, Đồng bạn ngày nào cũng dẫn Tiểu khất cái ra cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô để xin ăn, bất kể mưa gió.
Trong khoảng thời gian này, Tần Hoài đã biết tên của Đồng bạn là Thạch Đầu. Hắn là một tên ăn mày lão làng đi xin ăn từ khi mới bắt đầu có nhận thức, chuyên môn thu nhận những "tân binh" có gia cảnh từng khá giả nhưng tương đối thật thà như Cẩu Tử và Tiểu khất cái làm đàn em.
Tần Hoài cũng cơ bản xác nhận đoạn ký ức này rất dài.
Trong những chuỗi ngày tẻ nhạt Thạch Đầu dẫn Tiểu khất cái đi xin ăn, thời gian của hai người ngoại trừ lúc ra vào thành thì đều bị tua nhanh. Nói chính xác hơn, chỉ cần Tiểu khất cái ở nguyên một chỗ không nhúc nhích, thời gian sẽ chuyển sang trạng thái tua nhanh. Có thể thấy những ngày tháng đi xin ăn chẳng có cốt truyện gì đáng để xem cả.
Cũng quả thực chẳng có gì đáng xem.
Hai người đi xin ăn đều chẳng có chút mánh khóe nào đáng nói. Thạch Đầu dẻo mồm hơn một chút, nhưng so với An Du Du và đám đàn em của cô ấy thì vẫn chưa thấm vào đâu. Hai người này ngày nào cũng được ăn no, hoàn toàn là nhờ Tần Uyển làm ra nhiều Bột Bột bột mì đen.
Đám ăn mày ở cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô ngày một đông, số lượng Bột Bột bột mì đen Tần Uyển làm ra cũng ngày một nhiều. Ban đầu Xuân Hà còn ôm một chiếc giỏ trúc ra phát Bột Bột, về sau tăng lên thành hai chiếc. Lúc đầu trước khi phát Bột Bột cô ấy còn nói vài câu, đến lúc sau cũng lười chả buồn mở miệng, biến thành một cái máy phát Bột Bột bột mì đen vô tình.
Tiểu khất cái tuân thủ giao kèo, mỗi lần nhận được Bột Bột đều chia một nửa cho Thạch Đầu. Thạch Đầu cũng có qua có lại, hễ tìm được chỗ xin ăn nào ngon nghẻ đều dắt Tiểu khất cái theo. Đến lúc ăn Tết, hắn dẫn Tiểu khất cái đi dập đầu khắp cả thành.
Đương nhiên, từ biểu cảm của Tiểu khất cái, Tần Hoài có thể nhìn ra nó không hề muốn dập đầu chút nào, thuần túy chỉ là nhập gia tùy tục, không dập đầu không được.
Bộ đôi đi ăn xin cứ như vậy mà sống sót qua mùa đông.
Mùa xuân đến chỉ trong chớp mắt. Nước sông đầu xuân ấm áp lên không chỉ có bầy vịt biết trước, mà đám ăn mày trong thành cũng có thể nhạy bén nhận ra.
Gần như ngay khoảnh khắc thời tiết lập xuân ấm lên, Thạch Đầu đã nóng lòng mang chiếc áo bông rách tươm của mình đi cầm đồ, rồi mò đến sạp Bánh Nướng rẻ nhất thành mua hai cái Bánh Nướng nhân chay rẻ nhất, đánh chén một bữa no nê thỏa thích.
Tiểu khất cái hiển nhiên không mấy hiểu được hành vi mua vui kịp thời này của Thạch Đầu. Hắn không đi cầm áo bông, cũng không có tiền mua Bánh Nướng, chỉ lẳng lặng ngồi bên đường nhìn Thạch Đầu sung sướng gặm Bánh Nướng.
"Mày không sợ mấy hôm nữa tự dưng trời trở rét rồi chết cóng à?” Tiểu khất cái hỏi.
"Cái này thì mày thiếu kinh nghiệm rồi. Đã lập xuân rồi, trời có trở rét thì lạnh được đến mức nào chứ, không chết cóng được đâu." Thạch Đầu vừa gặm Bánh Nướng vừa ăn sướng đến quên lối về.
LVQ8371