"Cô không thờ phụng quỷ thần, nhưng cô cũng từng nghe người ta kể, cũng từng đọc qua mấy cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, thư sinh tú tài cứu được yêu tỉnh, lúc yêu tinh muốn báo đáp họ thì đều phải đánh đổi bằng một cái giá nào đó.”
"Cô mới chỉ cho cháu vài cái Bột Bột, một chiếc áo bông, mà lại đánh đổi lấy một điều ước lớn lao như vậy, cô không dám ước đâu."
"Nếu cháu thật sự là yêu tinh, thì cháu tu luyện đến tận bây giờ chắc cũng chẳng dễ dàng gì. Cô chưa giúp được gì nhiều cho cháu, mà lại bắt cháu phải làm bao nhiêu chuyện cho mình, cô thấy áy náy lắm."
Tiểu khất cái sững sờ.
"Nhưng..." Tiểu khất cái không biết mình nên nói gì nữa, "Cô cứ ước với cháu đi, bất cứ điều ước nào cũng được."
"Cô tin cháu mà.” Tần Uyển mỉm cười, "Nhưng chính vì tin nên cô mới không thể ước được. Cô mong các con của mình được bình an khỏe mạnh, nhưng cháu cũng là một đứa trẻ, bố mẹ cháu chắc chắn cũng mong cháu được bình an khỏe mạnh.”
Tiểu khất cái triệt để hóa đá.
Lần này đến lượt Tần Uyển hỏi ngược lại Tiểu khất cái: "Ước với cháu thì chắc cô không làm được rồi, vậy cô có thể giúp cháu làm việc gì khác không?"
Tiểu khất cái không ngờ rằng, hắn lấy hết dũng khí để thú nhận mọi chuyện với Tần Uyển, nhưng kết quả đổi lại không phải là việc hắn giúp cô ấy thực hiện điều ước, mà lại là Tần Uyển muốn hoàn thành tâm nguyện cho hắn.
Tiểu khất cái im lặng rất lâu rất lâu, Tần Uyển cũng lặng lẽ ngồi đối diện chờ hắn rất lâu rất lâu.
"Cháu... cháu muốn cô đặt cho cháu một cái tên." Tiểu khất cái mở miệng, "Cháu không có tên.”
"Nhưng cái tên lại rất quan trọng đối với tụi cháu."
Tần Hoài đứng lặng lẽ quan sát ở bên cạnh. Chẳng hiểu sao, hắn cảm thấy khung cảnh trước mắt trông quen quen, cứ như đã từng thấy ở đâu rồi vậy.
"Tại sao cái tên lại quan trọng với các cháu đến vậy?" Tần Uyển hơi khó hiểu, "Thật ra cô vẫn còn một câu hỏi muốn hỏi cháu."
"Tại sao cháu lại bám theo cô ròng rã suốt ngần ấy năm trời?"
"Lội bộ từ vùng Quan Ngoại đến tận Bắc Bình vất vả lắm, còn mệt hơn cả đi ăn xin nữa."
Viền mắt Tiểu khất cái chợt đỏ hoe.
Mắt Tần Hoài cũng đỏ lên theo.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài nhận ra, hóa ra lúc đang xem ký ức hắn vẫn có thể rơi nước mắt.
Hắn cảm nhận được những giọt lệ đang dần dâng đầy khóe mắt, cảnh vật trước mắt bắt đầu nhòe đi, kéo theo âm thanh bên tai lại càng thêm rõ mồn một. Thế nhưng khi hắn cố gắng nhìn kỹ lại mọi thứ thì khung cảnh lại chẳng hề mờ ảo chút nào, bởi vì những hình ảnh ấy dường như đã khắc sâu vào tận đáy lòng hắn rồi.
Tiểu khất cái khẽ đáp: "Không mệt ạ."
"Cháu không biết tại sao mình lại đi theo cô, nhưng cháu cứ muốn bám theo cô như vậy thôi."
"Rõ ràng cháu có rất nhiều cơ hội để hỏi cô những câu này, nhưng cháu lại chẳng buồn hỏi, cháu chỉ muốn lặng lẽ đi theo cô."
"Cái đứa trẻ ngốc này." Tần Uyển mỉm cười xoa đầu Tiểu khất cái, "Quả đúng là một đứa trẻ, giống hệt mấy đứa con của cô vậy."
"Thế tại sao cháu lại đi đánh nhau với mấy gã ăn mày và lũ trộm cắp kia?"
"Cháu không biết nữa, cháu chỉ không muốn để bọn chúng lại gần cô.”
Nụ cười của Tần Uyển ánh lên vài phần bất đắc dĩ. Lúc đối mặt với Tiểu khất cái, trên môi cô ấy luôn rạng rỡ nụ cười, chỉ là ý nghĩa ẩn sâu trong nụ cười ấy lại thường xuyên thay đổi.
Tần Hoài nghe thấy Tần Uyển nói: "Nếu đã như vậy, thật ra cô có một nguyện vọng."
"Cô sinh được tận sáu đứa con, nhưng chẳng có đứa nào mang họ của cô cả."
"Nếu cháu đã muốn cô đặt tên cho cháu, cháu có thể mang họ của cô được không?"
Tần Hoài cứ thế thẫn thờ nhìn Tần Uyển.
Tiểu khất cái gật đầu cái rụp, Tần Hoài cũng gật đầu thật mạnh.
"Hồi còn ở vùng Quan Ngoại, cô thường nghe người ta kể rằng ở thành Kim Lăng có một con sông tên là sông Tần Hoài, từ xa xưa đã là chốn phong hoa tuyết nguyệt, nơi hội tụ của giới thượng lưu. Cô họ Tần, nên cũng mang vài phần thiện cảm khó tả với cái nơi có chữ Tần này. Họ bảo phong cảnh sông Tần Hoài đẹp lắm, mùa đông nước sông chẳng bao giờ đóng băng, thuyền hoa giăng đèn kết hoa qua lại tấp nập. Cô vẫn luôn không dám tưởng tượng xem khung cảnh đó rốt cuộc lộng lẫy đến nhường nào."
"Cô không giỏi đặt tên lắm, nhưng nếu cháu bằng lòng..."
"Cái tên Tần Hoài thì sao?"
"Cô thấy đây là một cái tên rất hay. "
Tần Hoài chỉ cảm thấy thời gian như đột ngột chậm lại.
Hắn nhìn Tần Uyển, nhìn Tiểu khất cái trước mắt, lớp sương mù vẫn luôn phủ kín trong tim, che mờ tầm mắt hắn bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Hắn giống hệt một kẻ mất trí nhớ suốt nhiều năm trời, đột nhiên bị ai đó gõ mạnh một cú vào đầu. Trong cơn hoảng hốt, vô vàn ký ức ào ạt dội về, vô số hình ảnh thân thuộc cứ như đèn kéo quân lướt qua trước mắt hắn.
Hắn nhìn Tần Uyển, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Hắn nhìn Tiểu khất cái, không, nói chính xác hơn là đang nhìn chính mình, vừa khóc lại vừa cười.
Sao hắn lại có thể quên mất cả việc mình là ai cơ chứ.
Tần Hoài nhìn chính mình, lẩm bẩm: "Tần Hoài, mày đúng là một thằng ngu, chẳng bảo vệ được con của Tần mụ mụ, cũng chẳng bảo vệ được chính bản thân mình."
"Không những chẳng nhận ra Tần mụ mụ, mà còn chẳng nhận ra nổi chính mình."
Tần Hoài nhìn Tần Uyển, muốn khắc sâu từng đường nét trên gương mặt cô ấy. Hắn nhìn mái tóc được búi lên tinh xảo, nhìn chiếc trâm bạc cài trên đầu đã hơi ngả màu đen vì oxy hóa, nhìn đôi mắt dịu dàng đong đầy ý cười, và nhìn trọn từng nụ cười, từng cử chỉ của cô ấy.
Tần Hoài biết, thời gian để hắn nhìn ngắm cô ấy không còn nhiều nữa.
LVQ8371