Ăn xin là cả một nghệ thuật. Chỉ những đứa tỉnh thông môn nghệ thuật này mới có thể bình an khôn lớn, những đứa mù mờ đều vì thao tác sai lầm hoặc vận xưi mà "đăng xuất” giữa chừng.
Hai mươi tên ăn mày trong miếu hoang này hiển nhiên rất rành rẽ môn nghệ thuật ấy, biết lúc nào nên ngủ để giữ sức, lúc nào nên mò ra ngoài xin ăn tìm đường sống.
Không đúng, có một đứa rõ ràng là gà mờ.
Tần Hoài quét mắt một vòng quanh miếu hoang, nhanh chóng khóa chặt ánh mắt vào một đứa đang ngồi dựa góc tường. Trên người nó phủ rất nhiều Đạo Thảo, trông có vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy tứ chi của nó đều lộ ra ngoài, hoàn toàn không sợ lạnh, quần áo mặc trên người cũng rất mỏng manh.
Những đứa trẻ ăn xin không có áo bông đều sẽ tìm mọi cách tròng lên người hết lớp áo mỏng này đến lớp áo mỏng khác, dù là giẻ rách cũng phải quấn quanh người để giữ ấm. Nhưng tên tiểu khất cái này rõ ràng chỉ mặc hai lớp áo mỏng, có thể nói là lười chả thèm diễn luôn.
Mấu chốt nhất là, những đứa khác đều đang ngáy o o, chỉ có nó là đang giả vờ ngủ.
Tần Hoài vào miếu hoang chưa đầy một phút mà vị này đã mất kiên nhẫn mở mắt ra hai lần để đánh giá xung quanh. Rất rõ ràng đây là một "tân binh" mới xuống độ kiếp, không hiểu rõ tình hình, cũng chẳng nắm bắt được cục diện hiện tại, tự dưng bị ném vào ổ ăn mày mà không dám manh động sợ bại lộ thân phận, nên đành phải ấm ức chịu đựng trà trộn vào.
Không hiểu sao, càng chứng kiến nhiều Tinh Quái, Tần Hoài càng cảm thấy thật ra Trần Huệ Hồng cũng không đến nỗi ngốc nghếch cho lắm.
Tần Hoài bắt đầu nhìn chằm chằm vào tên tiểu khất cái, càng nhìn hắn càng thấy vị này làm ăn thiếu chuyên nghiệp quá.
Quần áo không đủ rách, tóc tai không đủ bẩn, mặt mũi thậm chí còn gọi là sạch sẽ trắng trẻo, rõ ràng là có thói quen rửa mặt định kỳ. Việc này trong nghề ăn xin tuyệt đối là điều cấm kỵ. An Du Du mỗi lần xuất phát đi ăn xin đều trát bùn lên mặt biến mình thành một cục bùn đất. Đã làm ăn mày, nếu người không bẩn, nhìn không thảm, mùi không bốc lên nồng nặc thì xin ăn kiểu gì? Làm sao để bọn ác bá hung hăng kia vì ghét bỏ mà tránh xa mình ra?
Tên tiểu khất cái thiếu chuyên nghiệp sau 20 phút giả vờ ngủ thì không diễn nổi nữa, dứt khoát mở mắt, ngồi thắng đậy, khởi động tay chân một chút.
Rồi vô tình đá phải thằng nhóc nằm bên trái một cái.
Thằng nhóc bên trái vốn đang vừa lạnh vừa đói ngủ mơ màng, bị tiểu khất cái đạp tỉnh bèn khó nhọc mở mắt ra. Nó vô thức kéo kéo chiếc áo bông rách trên người, rùng mình một cái, gạt thêm chỗ cỏ khô ít ỏi lên người cho ấm, tiện tay còn cướp luôn mấy nắm cỏ khô của tiểu khất cái. Tiểu khất cái cũng chẳng thèm để tâm, cứ ngồi ngây ra đó.
Tỉnh táo mất chừng hai phút, thằng nhóc kia mới mở hé mắt, khó nhọc bò dậy, liếc nhìn tình hình trong miếu một cái rồi lại rụt cổ nhìn ra ngoài, lầm bầm: "Mẹ kiếp, lại mưa tuyết rồi."
Nói xong, nó đá một cước vào thằng nhóc ăn mày đang ngủ say bên cạnh: "Cẩu Tử, dậy đi."
Thằng bé không có phản ứng gì.
Nó lại đá thêm một cước, thấy đối phương vẫn nằm im lìm bèn vươn tay đẩy một cái, lúc này mới phát hiện thằng nhóc nằm cạnh đã chết cóng từ nửa đêm, người cứng đơ rồi.
Ăn mày chết vào những ngày gió tuyết mùa đông là chuyện quá đỗi bình thường. An Du Du nhặt được bao nhiêu đàn em, sống sót đến cuối cùng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thấy lại có một đồng nghiệp ra đi, thằng nhóc chẳng hề xót thương mà ngược lại còn mừng rỡ. Thừa dịp những đứa khác chưa phát hiện, nó lập tức lột quần áo trên người cái xác tròng lên người mình. Mặc xong, nó liếc nhìn tiểu khất cái, ngẫm nghĩ một lát rồi miễn cưỡng cởi một chiếc áo trên người ném sang.
"Này, cho mày đấy."
"Thằng Cẩu Tử hồi mùa thu không gom đủ tiền mua áo bông, mặc 7 lớp áo mỏng mà đêm qua vẫn chết cóng. Trên người mày mặc có hai lớp, sao mày sống qua được đêm qua hay vậy?" Nó tò mò hỏi.
Tiểu khất cái không tình nguyện cho lắm khoác chiếc áo mỏng lên người, nhạt nhẽo đáp: "Tao không sợ lạnh."
Thằng bé cười khẩy một tiếng, bắt đầu lục lọi xung quanh muốn tìm xem Cẩu Tử có giấu đồng nào không, vừa tìm vừa lầm bầm: "Mấy thằng thiếu gia sa cơ lỡ vận như bọn mày tao gặp nhiều rồi, chẳng qua là được sống sung sướng hơn bọn tao vài năm nên thân thể khỏe mạnh hơn chút thôi chứ gì? Tao nói cho mày biết, ráng lết qua được mùa đông này thì mày cũng tã y như bọn tao thôi."
"Bố thằng Cẩu Tử hồi trước còn là chưởng quỹ của tiệm thuốc tây đấy, cuối cùng cũng hút thuốc phiện mà chết. Thằng Cẩu Tử còn từng đi học, còn biết viết chữ, nhưng có ích gì đâu, không biết đi xin ăn, không gom đủ tiền thì vẫn chết cóng như thường."
"Tao không sợ lạnh." Tiểu khất cái lặp lại lần nữa.
Thằng nhóc trưng ra vẻ mặt "cứ cãi cố đi", tiếp tục lục lọi. Tìm mãi không thấy tiền đâu, nó có chút bực dọc, lại vươn cổ nhìn ra ngoài, phát hiện tuyết rơi bên ngoài đã tạnh từ lúc nào chẳng hay.
"Này, tuyết tạnh rồi. Tao biết có một chỗ xin ăn cực ngon, cứ mỗi khi tuyết rơi là chắc chắn có đồ ăn. Vốn đĩ tao định dẫn thằng Cẩu Tử đi, giờ nó chết rồi, mày có muốn đi với tao không?"
"Đi." Tiểu khất cái đứng dậy.
Thằng nhóc đánh giá nó từ đầu đến chân, nhìn ba lớp áo mỏng manh trên người nó, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đúng là không sợ lạnh thật."
Nói xong, nó nhét thêm mấy nắm Đạo Thảo vào trong chiếc áo bông rách của mình, rồi mới miễn cưỡng bò ra khỏi đống cỏ khô. Lúc đi tới cửa miếu hoang, nó rùng mình một cái, co ro bước ra ngoài.
LVQ8371