Lúc ném Bột Bột, Xuân Hà thuận miệng hỏi một câu: "Cái thằng ngày nào cũng đi chung với mày, bắt mày phải nộp một nửa Bột Bột đâu rồi?” Tiểu khất cái bảo Thạch Đầu đã tìm được bố mẹ nên không làm ăn mày nữa. Xuân Hà hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt mang theo vài phần thương hại lướt nhìn Tiểu khất cái, sau đó lặng lẽ ném thêm cho hắn một cái Bột Bột.
Tiểu khất cái rõ ràng chẳng hiểu Xuân Hà đang thương hại mình vì cái gì, nhưng hắn vẫn cứ tiếp tục đi xin ăn, mỗi ngày đều đến cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô nhận Bột Bột.
Hơn nữa, hắn càng ngày càng giống một tên ăn mày thực thụ.
Mặt mũi hắn không còn sạch sẽ nữa, tóc tai rối bù như tổ quạ, bộ quần áo mỏng trên người vừa bẩn vừa rách, cả người bốc mùi hôi thối nồng nặc, chẳng ai còn nghĩ hắn là con nhà tử tế sa cơ lỡ vận nữa. Ánh mắt người đi đường nhìn hắn cũng giống hệt như nhìn bất kỳ tên ăn mày nào khác, tràn ngập sự khinh bỉ và ghét bỏ, thi thoảng mới xen lẫn chút thương hại.
Đoạn ký ức bị tua nhanh này khiến Tần Hoài xem mà mờ mịt. Hắn phát hiện mình quả thực chẳng hiểu nổi mấy ông triết gia. Hắn đành giống như đang xem phim tài liệu, cứ đi theo Tiểu khất cái lang thang xin ăn khắp thành, thời gian mỗi ngày đều trôi qua vùn vụt.
Tần Hoài có cảm giác như mình đang xem một bộ phim tài liệu, với nội dưng xoay quanh quá trình trưởng thành và diễn biến tâm lý của Tiểu khất cái.
Mùa đông thoắt cái đã ập đến.
Tiểu khất cái đem số tiền tích cóp được đến tiệm cầm đồ chuộc lại chiếc áo bông đã cầm từ năm ngoái. Khi vùng Quan Ngoại đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, hắn mặc chiếc áo bông bẩn thỉu đến cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô để nhận Bột Bột, thì phát hiện trên cửa sau có dán những tờ giấy đỏ rất đẹp.
Trong suốt một năm qua, chuyện Tần tiểu thư của Tần Ký Bột Bột Phô mỗi ngày đều đặn sai nha hoàn ra phát Bột Bột đã lan truyền khắp thành. Đám ăn mày trong thành không ai là không biết, ai nấy đều hết lời ca ngợi tấm lòng lương thiện của Tần tiểu thư, kéo theo việc buôn bán của Tần Ký Bột Bột Phô cũng khấm khá hơn hẳn. Giữa chừng cũng có mấy gã du thủ du thực lười biếng giả mạo làm ăn mày để nhận Bột Bột, bị Xuân Hà phát hiện, dẫn người ra dạy dỗ cho một trận, còn làm ầm ĩ lên một phen.
Tiểu khất cái chẳng mảy may hứng thú với mấy trò Bát Quái nhàm chán này. Lúc xảy ra chuyện cãi vã, hắn liền không ra nhận Bột Bột nữa, đợi mọi chuyện êm xuôi rồi mới tiếp tục nhận như bình thường.
Về sau, một số tiểu thương trong thành cảm thấy cách bố thí cho ăn mày để bỏ ra ít tiền mà mua được tiếng thơm này cũng không tồi, thế là cũng bắt đầu tranh nhau phát cháo phát rau. Dần dà, lượng ăn mày đến Tần Ký Bột Bột Phô nhận Bột Bột cũng thưa thớt đi.
Đương nhiên, cũng có thể là do số lượng Bột Bột mà Tần Ký Bột Bột Phô phát ra đã ít đi. Bắt đầu từ mùa hè, Tiểu khất cái không còn nhận được thêm cái Bột Bột nào nữa. Xuân Hà mỗi lần phát xong là quay ngoắt vào trong, đóng sầm cửa lại, chẳng buồn đoái hoài gì đến chuyện bên ngoài.
Xuân Hà đã nhận ra Tiểu khất cái.
"Tên nhãi ăn mày, mày vẫn còn sống cơ à." Xuân Hà nhận ra Tiểu khất cái là nhờ chiếc áo bông. Kể từ lúc hắn trở nên bẩn thỉu, cô ấy đã không còn nhận ra hắn nữa. Đương nhiên, cũng có thể do Xuân Hà quá bận rộn nên chẳng rảnh đâu mà đi nhớ mặt người khác.
"Ngày mai tiểu thư nhà tao xuất giá rồi. Mày đã mặc áo bông do tiểu thư nhà tao thưởng, nếu có chút lương tâm thì ngày mai ra ven đường mà tiễn tiểu thư nhà tao một đoạn."
"Đến lúc đó sẽ có rải kẹo cưới dọc đường, lúc mày ăn kẹo cưới thì liệu mà nhớ tới lòng tốt của tiểu thư nhà tao đấy."
Tiểu khất cái vẫn không nói lời nào, chỉ gật đầu một cái.
Xuân Hà nói xong liền xách giỏ trúc đi vào trong. Ngày mai Tần Uyển xuất giá, cô ấy thân là nha hoàn của Tần Uyển có bận tối mắt tối mũi cũng không hết việc, đào đâu ra thời gian mà đứng ngoài này buôn chuyện với Tiểu khất cái.
Tiểu khất cái ăn xong Bột Bột thì không quay về miếu hoang ở ngoại ô, mà lẳng lặng ngồi bệt xuống chân tường ngay cửa sau của Tần Ký Bột Bột Phô.
Thời gian không hề trôi chậm lại.
Tần Hoài cứ ngỡ đã đến phân đoạn cốt truyện quan trọng nào đó, bèn xuyên tường vào hậu viện định xem thử tình hình bên trong ra sao, nhưng chỉ thấy mọi người đang tất bật ngược xuôi. Trong sân dán rất nhiều giấy đỏ, trông vô cùng hi hả, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, hoàn toàn không giống cảnh giăng đèn kết hoa, treo đầy lụa đỏ khắp nơi như trên phim truyền hình.
Điều này cũng bình thường thôi, Tần Ký Bột Bột Phô ở vùng Quan Ngoại tuy có tiếng tăm, nhưng chung quy cũng chỉ là một tiệm Bột Bột nhỏ nhoi, nói trắng ra thì là một quán Điểm Tâm, có chút tiền của nhưng chẳng đáng là bao. Đông gia của Thái Phong Lâu hút thuốc phiện đến mức phải gán nợ cả Thái Phong Lâu, việc Tần Uyển đính hôn với Giang Thừa Đức mà vẫn có người xì xầm là Tần Uyển trèo cao, đủ thấy Tần Gia vốn chỉ là một gia đình bình dân khấm khá hơn chút đỉnh, hoàn toàn không được coi là gia tộc danh giá gì.
Có thể dán giấy đỏ khắp nơi thế này đã được coi là rất phô trương rồi.
LVQ8371