Hứa xưởng trưởng khẽ gật đầu: "Đúng là tôi có ý định đó. Hôm qua Tần viện trưởng dẫn chúng tôi đi tham quan cô nhi viện, giới thiệu qua tình hình của bọn trẻ, quả thực là không hề đễ dàng. Cho dù hai năm nay cô nhỉ viện nhận được một khoản quyên góp lớn, nhưng nguồn tiền này lại không ổn định, trong khi việc nuôi dưỡng và giáo dục bọn trẻ lại là cả một quá trình đầu tư dài hạn, thế nên tôi cũng muốn đóng góp chút sức mọn.”
"Nếu ông có lòng, mỗi tháng chỉ cần quyên vài trăm tệ là được, không cần quyên quá nhiều đâu, nếu cô nhi viện thực sự thiếu tiền thì cháu sẽ đóng góp." Tần Hoài nói, "Tần mụ mụ là thế đấy, bao nhiêu năm nay nghèo sợ rồi, thành ra cứ có thói quen than nghèo kể khổ, chứ trên sổ sách có tiền bà ấy cũng chẳng nỡ tiêu."
"Mẹ cháu là người cực kỳ tốt, tuyệt đối không bao giờ xài bừa bãi tiền quyên góp đâu. Tần đại gia muốn cuỗm thêm một thùng dầu từ cô nhi viện về, Tần mụ mụ kiểu gì cũng phải khuân lại mấy chục cân rau từ nhà Tần đại gia, tính qua tính lại có khi Tần đại gia còn bị lỗ mất mấy tệ ấy chứ." Thừa dịp Tần viện trưởng đi vắng, Tần Hoài cái gì cũng dám nói, tranh thủ thời gian kể lể đủ thứ chuyện.
"Trước đây cô nhi viện luôn trong tình trạng thiếu người nên chỉ đành dựa vào tình nguyện viên, nhưng tình nguyện viên lại không ổn định. Dù sao chăm sóc trẻ con cũng cực lắm, cho dù không để tình nguyện viên chăm trẻ thì họ cũng phải đối mặt với vô vàn công việc lặt vặt. Hồi cô nhi viện còn ở Tam Mã Lộ, cũng có khá nhiều tình nguyện viên nhiệt tình đều đặn đến giúp đỡ vào cuối tuần, ngày thường thỉnh thoảng cũng ghé qua. Nhưng từ lúc chuyển ra ngoại ô, vì khoảng cách quá xa nên nhiều người không muốn đến nữa."
"Tần viện trưởng vì muốn dụ dỗ thêm tình nguyện viên tới giúp, ngày nào cũng hô hào bọn trẻ trong cô nhi viện vẽ tranh, làm đồ thủ công, viết thư cảm ơn. Gần đây rộ lên phong trào quay video, ban đầu Tần viện trưởng cũng định đu trend, nhưng sau đó bà ấy thấy không ổn lắm, vì quay video thì bọn trẻ phải lộ mặt."
"Theo như lời Tần viện trưởng thì những món quà tri ân kiểu này chăng tốn bao nhiêu tiền, mà lại có thể cho bọn trẻ cùng chơi đùa, rèn luyện sự khéo léo và bồi dưỡng sở thích của chúng, đồng thời lại mang đến giá trị cảm xúc cho những tình nguyện viên tới giúp đỡ.”
"Mấy năm cô nhi viện lâm vào cảnh thu không đủ chi, Tần viện trưởng vẫn kiên trì gửi quà năm mới cho các tình nguyện viên. Những món quà ấy có thể chẳng đáng giá là bao, nhưng có người sau này chuyển đi nơi khác sống, tiền cước bưu điện tính ra cũng đắt phết đấy."
"Cô nhi viện có thể trụ vững đến tận ngày hôm nay, phần lớn cũng nhờ vào mô hình hoạt động này của Tần viện trưởng. Những tình nguyện viên có tình cảm sâu đậm với cô nhi viện dù đã rời khỏi Cầu Huyền, nhưng thỉnh thoảng vẫn gửi tiền quyên góp. Đặc biệt là vào dịp giáp Tết, lần nào Tần viện trưởng gửi quà năm mới xong cũng nhận được không ít tiền tài trợ."
"Những đứa trẻ đã rời khỏi cô nhi viện như bọn cháu, cơ bản đều là có tiền góp tiền, có sức góp sức, ai không có cả tiền lẫn sức thì nhờ người gửi chút trái cây, đồ ăn, bánh kẹo hay mấy món đồ rẻ tiền. Lì xì 50 tệ nghe có vẻ hơi hẻo, nhưng 50 tệ mà mua kẹo cân thì được nhiều lắm đấy. Chỗ Tần mụ mụ có một danh sách các nhu yếu phẩm cần thiết mỗi tháng, bà ấy sẽ định kỳ đăng lên vòng bạn bè, mọi người cứ dựa vào đó mà quyên góp."
"Chẳng qua hai năm nay bà ấy ít đăng hơn hẳn."
"Bởi vì La tiên sinh quyên góp thực sự quá nhiều rồi."
Tần Hoài kể xong, bỗng nhiên cảm thấy những lời đánh giá của mọi người về La Quân trong tang lễ của ông ấy chẳng có gì sai cả, La Quân quả thực vô cùng tâm huyết với việc làm từ thiện!
"Hôm qua chị đã xem qua sổ sách rồi, Tần viện trưởng quả thực không hề tiêu xài hoang phí, lão Hứa ông cứ yên tâm mà quyên góp đi." Trần Huệ Hồng chớp lấy cơ hội xen vào, "Chị không chỉ xem sổ sách quyên góp của La Quân, mà còn xem cả sổ sách quyên góp của Tĩnh Tĩnh nữa. Tần viện trưởng tiêu tiền rất có kế hoạch, không phải cứ nhận được tài trợ là tìm cách vung tay cho hết, mà bà ấy gửi tiết kiệm phần lớn số tiền đó để lo cho chi phí y tế và giáo dục dài hạn của bọn trẻ. Trường chuyên biệt cơ bản thì được miễn học phí, nhưng phần lớn tình trạng của bọn trẻ trong cô nhi viện lại quá đặc thù, không phù hợp với những trường học kiểu này, hơn nữa còn có một số đứa cần được điều trị với chi phí khá đắt đỏ, đó là chưa kể đến đủ thứ chi phí lặt vặt khác. Hôm qua Tần viện trưởng tâm sự với chị hơn hai tiếng đồng hồ, nghe xong chị còn cảm thấy số tiền La Quân và Tĩnh Tĩnh quyên góp có vẻ chưa thấm vào đâu, đến chị còn muốn quyên góp thêm 10 vạn tệ đây này."
Khuất Tĩnh cũng gật đầu: "Em cũng cảm thấy lần trước em quyên ít tiền, nhưng hiện tại trong thẻ em không có tiền, em chỉ quyên hai vạn tệ."
Trần Công nói: "Tôi quyên năm vạn."
Vương Căn Sinh kinh ngạc: “Tôi tưởng chỉ có mình tôi quyên góp, tôi quyên 10 vạn.”
Chu Hổ: "... 2000 tệ mà tôi quyên góp có phải hơi ít không?"
An Du Du: "? Ít á? Em mua hai túi trái cây và một thùng sữa đây này."
Được rồi, Tần Hoài biết mình giỏi lừa gạt như vậy là học từ ai, hắn cũng biết vì sao hôm nay Tần viện trưởng chỉ tập trung nói chuyện với Hứa xưởng trưởng.
Hóa ra những người khác đều đã quyên tiền rồi, chỉ có Hứa xưởng trưởng còn đang suy nghĩ xem nên quyên bao nhiêu, đúng là trọng điểm chăm sóc khách hàng.
Về phần Trần Huệ Hồng...
Chị ấy là chuyên viên kiểm toán.
LVQ8371