"Xuân Hà, Bột Bột phát xong hết chưa?” Tần Uyển hiển nhiên không phải kiểu đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước. Trên ngón tay cô ấy có những vết chai mỏng, dù mặc áo bông dày nhưng vẫn có thể nhìn ra vóc dáng không hề mong manh yếu đuối. Quan trọng nhất là động tác đun lửa thêm củi của cô ấy vô cùng thuần thục, nhìn qua là biết thường xuyên xuống bếp nấu nướng hoặc phụ giúp.
"Tiểu thư, phát xong hết rồi. Cũng may hôm nay cô làm nhiều hơn một chút. Cô không biết đâu, em vừa đẩy cửa ra đã bị dọa cho giật thót tim, bên ngoài toàn là ăn mày nằm la liệt. Tiểu thư thực sự không thể tiếp tục phát Bột Bột thế này nữa đâu, cứ phát tiếp thế này thì em sợ ăn mày sẽ nằm tràn cả ra đường mất. Lão gia mà biết chắc chắn sẽ mắng cô đấy."
"Theo em thấy đám ăn mày kia toàn là cố ý thôi, đứa nào đứa nấy đều giả vờ như sắp chết đói nằm vật ra trước cửa, đợi em vừa phát Bột Bột cái là tỉnh như sáo ngay."
Tần Uyển mỉm cười: "Thế chứng tỏ mấy ngày nay Bột Bột chị làm có tác dụng đấy chứ, nếu không được ăn no thì sao chúng có thể tỉnh táo lại được."
Xuân Hà cứng họng, lúi húi chọn ra mấy chiếc bát sứt mẻ trong một đống bát, sau đó bắt đầu rót nước ấm vào ấm: "Tiểu thư à, cho dù cô muốn luyện tay nghề thì cũng đâu cần phải làm Bột Bột bột mì đen chứ. Em thấy cô chính là tốt bụng, sợ đám ăn mày kia chết đói nên mới cố ý viện cái cớ này thì có."
Tần Uyển lại đút thêm một thanh củi vào bếp lò: "Mùa đông năm nay lạnh quá, mới chớm đông mà tuyết đã rơi đày thế này rồi. Đám ăn mày đó toàn là trẻ con, mấy cái Bột Bột bột mì đen cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền, nhưng lại có thể giúp chúng sống sót qua mùa đông này. Cứ coi như là làm việc thiện tích đức đi, bố sẽ không trách mắng đâu."
Xuân Hà không hiểu lắm, nhưng vẫn đồng tình: "Cũng đúng, hai năm nay tiểu thư đang bàn chuyện cưới hỏi, có tiếng thơm đồn xa thì cũng dễ tìm được gia đình tốt, lão gia chắc chắn sẽ không phản đối đâu."
"Cái con bé này, ăn nói linh tinh gì đấy." Tần Uyển lắc đầu, "Chỗ nước ấm này để nguội bớt một chút rồi hẵng mang ra ngoài. Bọn họ bị chịu cóng ngoài nền tuyết nên sẽ không có cảm giác gì với nhiệt độ đâu, cẩn thận kẻo lúc đó bị bỏng lại không biết."
"Em biết rồi thưa tiểu thư."
"Đúng rồi tiểu thư, hôm nay có một tên tiểu khất cái trên người chỉ mặc ba lớp áo mỏng. Lúc em ném Bột Bột cho nó, em cũng hết hồn, cứ tưởng nó chết cóng thật rồi cơ, ai dè nó vẫn còn sống nhăn răng. Em lớn chừng này rồi chưa từng thấy ai chịu rét giỏi như vậy. Hôm nay bên ngoài lạnh đến mức em vừa đẩy cửa ra đã run bần bật, thế mà nó chỉ mặc ba lớp áo mỏng vẫn có thể đi bộ từ ngoại ô vào thành mất một hai canh giờ đấy."
"Hơn nữa, em thấy bộ dạng của nó không giống mấy tên ăn mày khác đâu. Mặt mũi sạch sẽ, tóc tai cũng gọn gàng, chắc là mới đi ăn xin chưa lâu. Tiểu thư có biết điều thú vị nhất là gì không? Việc đầu tiên nó làm sau khi nhặt Bột Bột lên không phải là nhét vào miệng, mà là đưa một cái Bột Bột cho tên ăn mày đi cùng để nộp phí bảo kê."
"Lúc sau thấy Bột Bột còn dư, em lại ném cho nó thêm một cái, kết quả nó cũng bẻ một nửa cái Bột Bột đó cho tên kia."
Tần Uyển nói: "Chắc là con cái nhà đàng hoàng, gia đình gặp biến cố nên mới phải đi ăn xin."
Nghe Tần Uyển nói vậy, Xuân Hà sững người, cảm thán: "Thế thì nó xui xẻo thật, giá mà đợi đến đầu xuân hẵng đi ăn xin thì đã chẳng thảm thế này."
Tần Uyển lại đút thêm một thanh củi vào bếp lò, sau đó đứng dậy rời khỏi bếp đi sang phòng khác. Tần Hoài muốn đuổi theo nhưng lại đụng phải bức tường tàng hình, đành phải trơ mắt nhìn bóng lưng cô ấy rời đi.
Xuân Hà làm theo lời Tần Uyển, đợi nước ấm nguội bớt một chút mới xách ấm nước, đeo giỏ trúc đựng bát mẻ ra ngoài chia nước ấm cho đám ăn mày. Tần Uyển đun khá nhiều nước, mỗi tên ăn mày ước chừng được chia hai bát. Giữa trời lạnh giá thế này, hai bát nước ấm trôi xuống bụng mang lại hiệu quả chăng kém gì hai cái Bột Bột bột mì đen.
Về phần mấy cái bát mẻ kia, Xuân Hà cũng không mang vào mà để đám ăn mày tự chia nhau.
Đám ăn mày không dám tranh giành ầm ĩ, chỉ có thể dựa vào sự nhanh tay lẹ mắt. Tiểu khất cái không nhúc nhích, Đồng bạn vớ được một cái bát mẻ, cười đến mức không khép được miệng.
"Xuân Hà, vào đây một lát."
Xuân Hà vừa định đuổi đám ăn mày ở cửa đi, bảo chúng có ăn thì ra chỗ khác mà ăn, đừng tụ tập hết ở cửa nhà mình, thì Tần Uyển đã lên tiếng gọi cô ấy vào trong, Tần Hoài cũng đi theo.
Trong sân, Tần Uyển đang ôm một chiếc áo bông cũ nhìn là biết đã có từ lâu.
"Đây là áo bông hồi bé của Diễn Hành, không biết tên tiểu khất cái em vừa kể có mặc vừa không. Chị vừa lục tìm trong tủ một lát, chỉ thấy mỗi chiếc này, mấy chiếc khác chắc vứt hết rồi. Để bao nhiêu năm bông bên trong cũng cứng lại rồi, nhưng ít nhiều cũng có tác dụng giữ ấm, chắc là giúp nó chống chọi qua được mùa đông năm nay."
"Cầm ra ngoài cho tên tiểu khất cái đó đi."
Xuân Hà kinh ngạc: "Tiểu thư à, người cũng tốt bụng quá rồi đấy, áo bông tốt thế này lại hời cho tên tiểu khất cái kia."
Xuân Hà ôm áo bông ra ngoài, không tình nguyện cho lắm ném tới trước mặt Tiểu khất cái, dữ dằn nói: "Tiểu thư nhà tao thưởng cho mày đấy, sợ mày mặc ba lớp áo mỏng giữa trời lạnh thế này rồi chết cóng, lãng phí Bột Bột do tiểu thư nhà tao làm."
LVQ8371