Xét thấy hiện tại số nạn nhân của cái thói chuyên tích trữ đồ đạc của Tần lão gia tử đã tăng lên thành hai người, nạn nhân số một của ngày hôm nay là Tần Lạc đã chuyển địa bàn từ nhà bếp sang tận phòng ngủ. Cô bé giám sát toàn bộ quá trình vứt đồ của ông nội, kiên quyết không để ông giữ lại thêm bất kỳ món đồ thừa thãi nào.
Còn An Du Du thì đang ở trong phòng ăn hoa quả.
Kiểu ăn lấy ăn để luôn ấy.
Dịp Tết ở nhà Tần Gia vốn dĩ đã ngập tràn hoa quả, chưa kể Vương đại gia còn cố ý gửi mười mấy thùng trái cây từ Sơn Thị đến. Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi đang rầu rĩ không biết để đống hoa quả này ở nhà nhỡ không ai ăn sẽ hỏng mất thì sao. An Du Du vừa nghe hai ông bà có phiền não này, lập tức xung phong đứng ra giải quyết giúp. Thế là cô chẳng thèm bén mảng xuống bếp, xem phòng xong liền chui tọt vào trong ngồi gặm hoa quả.
Tiện thể nhắc luôn, phòng của An Du Du cũng là phòng hướng nắng, kiểu đến chiều vẫn còn ánh nắng hắt vào. An Du Du vô cùng ưng ý, cô kéo chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi ngay bên cửa sổ nhâm nhi hoa quả.
Mọi người đều đang bận rộn, Tần Hoài chỉ đành buôn chuyện với Hứa xưởng trưởng.
Tần Nãi Nãi đang đi dạo bên ngoài, Triệu Dung rửa rau trong bếp, Tần Tòng Văn thì đang băm thịt. Lúc Tần Hoài nói chuyện không thể nói quá toạc móng heo, nhưng thỉnh thoảng lảm nhảm vài câu vô thưởng vô phạt thì vẫn được. Triệu Dung và Tần Tòng Văn đã quá quen với việc cậu con trai bảo bối thỉnh thoảng lại lên cơn, nói dăm ba câu khó hiểu, chỉ cần người khác không ý kiến thì hai vợ chồng cũng chẳng bận tâm.
Nếu người khác có ý kiến, hai người họ sẽ nghĩ cách khiến người ta hết ý kiến, hoặc là cứ bơ đi luôn cho rảnh nợ.
Con trai tôi làm Điểm Tâm ngon thế này, đầu óc có chút vấn đề thì đã sao? Đầu óc nó đâu phải mới có vấn đề ngày một ngày hai, mọi người không thể bao dung một chút được à? Hoài Hoài nhà chúng tôi bây giờ đỡ hơn hồi bé nhiều rồi, hồi nhỏ nó còn suốt ngày rêu rao khắp nơi là mình có hệ thống cơ đấy.
"Hứa xưởng trưởng, ông rất thích ăn các món Điểm Tâm làm từ Giải Hoàng ạ?" Tần Hoài hỏi.
Hứa xưởng trưởng gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Cũng không hăn là thích, ông không có món nào đặc biệt yêu thích cả. Hồi trẻ bị đói sợ rồi nên giờ cứ có cái ăn là thích tuốt. Trước kia Tiểu Nặc làm món gì thì nhà ông ăn món nấy, thằng bé tay nghề giỏi, lại nhiều ý tưởng, thường xuyên làm mấy món Điểm Tâm mà ông nghe tên thôi cũng thấy lạ hoắc."
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Hứa xưởng trưởng lộ rõ vẻ hoài niệm, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười mà có lẽ chính ông cũng không nhận ra: "Trước đây vợ ông hay lén thì thầm với ông, bảo Tiểu Nặc thích làm Điểm Tâm như vậy, cùng lắm thì nhờ vả quan hệ gửi nó vào nhà hàng quốc doanh làm đầu bếp, chẳng việc gì phải ép nó thi đại học. Dù sao hai vợ chồng ông có ép thì nó cũng chẳng chịu nghe."
"Hứa Nặc chắc không muốn đến làm đầu bếp ở nhà hàng quốc doanh đâu nhỉ?" Tần Hoài thuận miệng hỏi. Hắn nhớ mang máng Thạch Đại Đảm từng kể, trong ký ức hắn cũng từng chứng kiến, Hứa Nặc chỉ đơn thuần là thích nấu đồ ăn ngon, thưởng thức đồ ăn ngon, chứ chẳng đam mê gì công việc cả.
Thực ra công việc của đầu bếp Bạch Án ở nhà hàng quốc doanh cũng khá vất vả.
"Nó không muốn thật. Thằng bé này cũng chẳng phải lười biếng gì, chỉ là... chí hướng không nằm ở đó. Nó lúc nào cũng chỉ muốn chạy ra ngoài, nhưng thời của ông đi đâu cũng phải xin giấy giới thiệu. Nó là đứa vô công rỗi nghề, suốt ngày chỉ nhăm nhe lượn lờ bên ngoài, cũng chẳng trách người ta đồn thổi nó là thằng phá gia chi tử, du thủ du thực."
"Sau này bị mẹ và bà nội càm ràm nhiều quá, nó mới chạy đến nhà hàng quốc doanh phụ việc, mang tiếng là làm giúp chứ còn chắng được tính là nhân viên thời vụ, chăng có đồng lương nào." Hứa xưởng trưởng nói rồi lắc đầu, "Lúc đó ông và mẹ nó thừa hiểu, đứa con này vợ chồng ông chăng thể nào quản nổi nữa. Từ đó về sau, chỉ cần nó không làm gì phạm pháp, nó thích làm øì thì làm, chiều theo ý nó, miễn nó thấy vưi là được."
"Sau đó thì xảy ra chuyện kia..."
"Mấy tháng đầu vợ ông gần như ngày nào cũng khóc cạn nước mắt. Thực ra ông cũng đau lòng lắm, nhưng càng đau lòng, ông lại càng muốn tin những lời Tiểu Nặc nói là thật. Trong thâm tâm ông luôn le lói một tia hy vọng, dù có hoang đường đến mấy ông vẫn tự nhủ... lỡ đâu thì sao? Ban đầu ông không định kể chuyện này cho vợ nghe. Thời đó mà lôi mấy chuyện tâm linh ra nói, chưa kể ông còn là xưởng trưởng nhà máy dệt, người ta không bảo ông vì đau đớn mất con mà phát điên thì cũng lạ."
"Về sau ông sợ vợ đau buồn quá, nên mới lén kể cho bà ấy nghe."
"Kết quả Tiểu Tần sư phụ cháu có biết bà ấy đã làm chuyện gì không?"
"Bà ấy lén lút chạy đến một ngôi miếu hoang tàn ngoài đồng không mông quạnh để thắp hương, cầu mong kiếp sau Tiểu Nặc có thể đầu thai vào một gia đình tử tế."
Tần Hoài sững người, tay đang trộn nhân khẽ run lên, vô tình hất văng một cục nhân Bánh Bao Thịt Giải Hoàng ra ngoài.
LVQ8371