Tần Lạc ngáp một cái, tỏ vẻ cô bé đang buồn ngủ ngáo ngơ rồi nên mới quên béng mất chuyện này.
Tần Tòng Văn vừa lái xe vừa cười ha hả nói: "Lạc Lạc, lát nữa đừng có lười biếng, phụ giúp anh con nhiều vào, tay nghề của Tần viện trưởng kém lắm, kỹ thuật băm thịt còn chẳng bằng con đâu."
Băm thịt, đặc biệt là băm nhân bánh bao, đôi khi rất cần kiểu dùng sức mạnh tạo ra kỳ tích, Tần Lạc tuy không có kỹ thuật nhưng cô bé lại có sức khỏe.
Tần Lạc tự hào ưỡn thẳng lưng.
4 giờ 57 phút, trời vẫn còn tối đen, chiếc xe van cũ nát của Tần Gia đã đỗ vững vàng trước cổng cô nhi viện. Cô nhi viện vẫn tồi tàn như trước, Tần viện trưởng là một người theo trường phái thực dụng chuẩn mực, cho dù nguồn vốn dư dả thì bà ấy cũng chẳng mảy may nghĩ đến việc vung tiền cải tạo lại cô nhi viện. Đối với bà ấy chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì, có khoản tiền nhàn rỗi ấy thà mỗi ngày tăng thêm ba tệ tiền ăn cho mỗi người còn hơn.
Hơn nữa, tài chính của cô nhỉ viện cũng chẳng dư đả đến thế, dù sao thì bọn trẻ trong cô nhi viện hiện tại đều là trẻ khuyết tật, học phí ở trường chuyên biệt đã là một khoản chỉ tiêu không hề nhỏ. Không có tiền thì tiêu theo kiểu không có tiền, có tiền thì tiêu theo kiểu có tiền, Tần viện trưởng có thể vung số tiền lớn đưa bọn trẻ trong viện đến bệnh viện làm những ca phẫu thuật tốn hàng trăm ngàn tệ, nhưng bà ấy tuyệt đối sẽ không vung tiền mua hai thùng sơn để sơn lại cái cổng cô nhi viện đâu.
Tần đại gia đã ngồi nghịch điện thoại trong phòng bảo vệ rồi.
Ông ấy chơi rất nhập tâm, căn bản không hề chú ý tới việc có một chiếc xe van vừa đỗ trước cổng cô nhi viện.
Tần Hoài nhảy xuống xe, thuần thục đập cửa, cố gắng thu hút sự chú ý của Tần đại gia.
Tần đại gia đeo kính lão khẽ ngẩng đầu lên, vì trời tối mà đèn ở cổng cô nhi viện lại khá mờ nên ông ấy không nhìn rõ Tần Hoài, nhưng vừa thấy chiếc xe van là ông ấy đã mừng rỡ đứng bật dậy.
"Có phải Hoài Hoài đến rồi không đấy!"
"Tần đại gia, ông đi làm mà cứ cắm mặt vào điện thoại thế này, lát nữa có trộm trèo tường vào ăn cắp đồ ông cũng chẳng phát hiện ra đâu, cẩn thận bị Tần mụ mụ bắt quả tang rồi trừ tiền thưởng của ông đấy." Tần Hoài cười trêu chọc.
"Tôi làm gì có tiền thưởng nào chứ, một tháng được có 2000 tệ bà ấy thích trừ thì cứ trừ, cùng lắm trừ tiền của tôi thì tôi vào bếp xách thùng dầu về nhà." Tần đại gia cãi cùn nhưng giọng điệu lại vô cùng hùng hồn, cười khà khà mở cửa cho Tần Hoài, "Lạc Lạc có đến không?"
"Có đến ạ, tối qua con bé thức khuya nghịch điện thoại nên giờ đang ngủ gà ngủ gật trên xe kìa. Trong cô nhi viện còn phòng trống nào sạch sẽ để ngủ được không ông, lát nữa cho Lạc Lạc vào đó ngủ bù một giấc."
"Có chứ, hôm qua vừa mới dọn dẹp xong. Ây da, Hoài Hoài, cháu còn mua nhiều nguyên liệu thế này cơ à, sớm biết cháu mua thì hôm qua Tần mụ mụ của cháu đã không mua nhiều bột mì với thịt đến thế, lát nữa bà ấy kiểu gì cũng lại xót tiền cho xem. Con người bà ấy là thế đấy, tằn tiện cả đời quen rồi, tự nhiên có tiền cũng chẳng biết tiêu thế nào, Tết năm ngoái tôi bảo bà ấy phát thêm cho tôi hai thùng dầu xách về nhà mà bà ấy sống chết không chịu, cuối cùng chỉ phát cho tôi một thùng, lại còn tiện tay cuỗm luôn 20 cân cải trắng nhà tôi mang đi." Tần đại gia cười khà khà kể lể.
"Tần mụ mụ mua rất nhiều bột mà với thịt ạ? Sao mẹ con lại biết hôm nay con sẽ tới, con có báo trước đâu?” Tần Hoài sửng sốt.
"Mấy người bạn của cháu nói đấy, hôm qua có rất nhiều bạn bè của cháu đến cô nhi viện. Chẳng trách người ta bảo đứa trẻ có tiền đồ nhất trong cô nhi viện chúng ta chính là Hoài Hoài cháu, mang về bao nhiêu là tiền quyên góp thì không nói làm gì, giáp Tết lại còn có bao nhiêu bạn bè cất công mang vật tư đến, làm tình nguyện viên ở cô nhi viện nữa."
"Cũng may là cô nhi viện chúng ta có nhiều phòng trống, không thì chẳng có chỗ mà ở đâu."
"Này Hoài Hoài, ăn quả chuối đi."
Tần Hoài hơi mờ mịt nhận lấy quả chuối, bật ra một tiếng đầy nghi hoặc: "Bạn bè con đến cô nhi viện làm tình nguyện viên lại còn quyên góp vật tư nữa ạ?"
"Đám bạn đó... không lẽ là già trẻ gái trai đều có đủ sao?”
Không thể nào có chuyện Tần Hoài muốn dành cho Tần viện trưởng một sự bất ngờ, thì đám Trần Huệ Hồng cũng nhân tiện muốn dành cho hắn một sự bất ngờ được.
Sau khi xác định đám bạn kia chính là mấy người Trần Huệ Hồng, Tần Hoài gọi Tần Lạc xuống xe, nhờ cô bé phụ chuyển nguyên liệu nấu ăn trên xe xuống, sau đó nhờ Tần đại gia dẫn em gái đến một căn phòng trống sạch sẽ để ngủ bù vài tiếng đồng hồ, còn mình thì chui vào bếp làm việc.
Tần đại gia muốn giúp một tay, Tần Hoài liền nhờ ông ấy rửa rau thái rau, phụ mấy việc lặt vặt đơn giản nhất. Dù sao thì Tần Hoài cũng quá rõ tài nấu nướng của Tần đại gia rồi, một chín một mười với Tần viện trưởng. Nếu dùng tài nấu nướng này để viết CV thì chỉ có thể ghi là thành thạo sử dụng nồi cơm điện và lò vi sóng, chứ đến nồi hấp còn chẳng dám nhận là tinh thông.
Tần viện trưởng và Tần đại gia đều từng có chiến tích cho đồ vào nồi hấp, đang hấp dở thì chạy đi làm việc khác rồi quên béng mất khiến nước cạn khô, đến lúc phát hiện ra thì trong bếp đã khói đen cuồn cuộn suýt chút nữa là nổ tung cả phòng bếp.
Chi có thể nói Tần viện trưởng và Tần đại gia không hổ danh là họ hàng, điểm thiên phú ở mảng nấu nướng của hai người giống hệt nhau.
LVQ8371