Có lẽ do cuộc sống sau khi chuyển đến Bắc Bình đã khá giả hơn đôi chút, nên dù là mùa hè, thinh thoảng Tần Uyển vẫn làm chút Bột Bột bột mì đen chia cho đám ăn mày nhỏ quanh đó. Giống hệt như hồi ở vùng Quan Ngoại, cô ấy xếp Bột Bột bột mì đen đã làm xong vào giỏ, đặt trước cửa nhà để đám ăn mày tự đến lấy.
Lòng tốt của cô ấy đã thu hút một vài kẻ không có ý đồ tốt.
Hồi ở vùng Quan Ngoại có lẽ cũng có những kẻ như vậy, nhưng nể sợ thực lực của nhà họ Giang cùng sự che chở của Lư Ông Chủ, đám trộm cắp vặt vãnh cũng chẳng dám vì vài cái Bột Bột mà nhắm vào Tần Uyển. Nhưng ở Bắc Bình, nhà họ Giang hoàn toàn vô danh, chỉ là đầu bếp của Thái Phong Lâu mới khai trương. Lư Ông Chủ ở đây cũng chẳng có thế lực lớn đến thế, ông ta cùng lắm chỉ là một người có tiền làm kinh doanh khách sạn mà thôi.
Đó là chưa kể căn nhà họ Giang đang ở cũng chỉ là một ngôi nhà bình thường, hàng xóm xung quanh đều là người dân lao động, nhìn qua là thấy rất dễ bắt nạt.
Tiểu khất cái bắt đầu ngày nào cũng đánh nhau.
Đánh với mấy gã ăn mày dám nhòm ngó nhà họ Giang, đánh với lũ trộm cắp rình mò, đánh với bọn lưu manh rồng túi muốn tống tiền thu phí bảo kê. Đánh qua đánh lại, Tiểu khất cái đánh ra luôn danh tiếng ở khu vực lân cận. Không ít kẻ đi xin ăn hay lăn lộn đầu đường xó chợ đều biết đây là địa bàn của hắn, tuyệt đối không được tùy tiện chọc vào, vì ở đó có một thằng điên hễ đánh nhau là liều mạng.
Lâu dần, an ninh ở khu vực đó cũng tốt lên trông thấy, trộm vặt chẳng đứa nào dám bén mảng tới gần.
Về tất cả những chuyện này, Tần Uyển hoàn toàn không hay biết gì.
Chỉ cần Tần Uyển ra khỏi nhà, Tiểu khất cái nhất định sẽ bám theo sau, duy trì một khoảng cách an toàn. Tần Uyển đi đâu hắn theo đó, cô ấy đến Tần Ký Bột Bột Phô, hắn sẽ ngồi xổm gần Tần Ký Bột Bột Phô chầu chực, cô ấy đến Thái Phong Lâu, hắn cũng đến trước cửa Thái Phong Lâu ngồi chực.
Tiểu khất cái cứ thế bám theo từ mùa hè sang mùa thu. Mãi cho đến một buổi sáng mùa thu nọ, khi thấy Tần Uyển mặc một bộ quần áo hơi ôm sát để lộ bụng bầu, Tần Hoài mới muộn màng nhận ra, hình như Tần Uyển lại mang thai rồi.
Bụng đã lộ rõ rồi.
Lúc này Tần Hoài mới hiểu tại sao dạo gần đây Tiểu khất cái lại bám theo Tần Uyển sát sao đến vậy. Một phụ nữ có thai, bên cạnh lại chẳng có ai đi cùng, thời buổi hiện tại lại nhiễu nhương, ra ngoài một mình đồng nghĩa với việc rước lấy nguy hiểm. Thế nhưng cuộc sống của Tần Uyển sau khi chuyển đến Bắc Bình thật ra chẳng khác gì lúc ở vùng Quan Ngoại, bản thân cô ấy căn bản không hề ý thức được môi trường xung quanh đã thay đổi. Nếu Tiểu khất cái không theo sát một chút, thực sự rất khó để đảm bảo an toàn cho cô ấy.
Khoảnh khắc này, Tần Hoài cảm thấy Tiểu khất cái không phải là một fan cuồng ngày ngày rình rập theo dõi thần tượng nữa, mà giống như một "fan mẹ" đang phải tất bật lo lắng cho idol của mình.
Vào một buổi chiều yên ả, Tiểu khất cái và Trần Huệ Hồng chạm trán nhau.
Địa điểm chạm trán Tần Hoài rất quen thuộc, thậm chí khung cảnh gặp gỡ này Tần Hoài cũng từng nhìn thấy trong ký ức của Trần Huệ Hồng —— ngay trước cửa Tần Ký Bột Bột Phô.
Chi có điều lần trước, Tần Hoài nhìn thấy Tiểu khất cái thông qua góc nhìn của Trần Huệ Hồng, còn lần này, hắn lại nhìn thấy Trần Huệ Hồng thông qua góc nhìn của Tiểu khất cái.
Góc nhìn khác nhau mang đến trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.
Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Huệ Hồng, Tần Hoài thậm chí còn hơi ngẩn người. Một lúc sau hắn mới muộn màng nhận ra, hóa ra cái thằng nhóc ăn mày luôn nhìn Trần Huệ Hồng bằng ánh mắt đầy thù địch, điên cuồng trừng mắt lườm chị ấy ở cửa Tần Ký Bột Bột Phô hồi trước lại chính là nhân vật chính của đoạn ký ức lần này. Khoảnh khắc đó, Tần Hoài tự thấy có lẽ do xem phim tài liệu quá lâu nên đầu óc mình mụ mẫm mất rồi, sao đến tận bây giờ hắn mới nhận ra cơ chứ.
Tiểu khất cái luôn bám theo Tần Uyển, người xảy ra mâu thuẫn với Trần Huệ Hồng ở cửa Tần Ký Bột Bột Phô chẳng phải là hắn thì còn ai vào đây nữa? Tại sao trước đó hắn lại không hề nghĩ tới, thậm chí căn bản chẳng mảy may nhớ đến chuyện này, rõ ràng dòng thời gian đã khớp rồi mà.
Quả nhiên, ở chung với mấy ông triết gia lâu ngày, thỉnh thoảng hùa theo triết gia suy ngẫm về triết lý nhân sinh là con người ta cũng dễ bị lú theo luôn.
Từ góc nhìn của Trần Huệ Hồng, người ta sẽ thấy Tiểu khất cái bị bệnh thần kinh. Nhưng nếu nhìn từ góc độ của Tiểu khất cái, thì Trần Huệ Hồng mới là kẻ có bệnh thần kinh, lại còn mang theo ý đồ bất chính.
Tiểu khất cái ngay lập tức nhận ra Trần Huệ Hồng là Tinh Quái.
Trần Huệ Hồng lúc này hoàn toàn không biết cách che giấu. Người bình thường liếc qua là có thể thấy ngay người này đầu óc có vấn đề, còn Tinh Quái liếc qua cũng dư sức nhìn ra kẻ này vẫn chưa học được các quy tắc chốn nhân gian.
Không hiểu quy tắc đồng nghĩa với việc mang mầm mống nguy hiểm.
Tiểu khất cái đi theo Tần Uyển suốt mấy tháng trời, chưa từng dám vác mặt ra trước cửa Tần Ký Bột Bột Phô. Nhưng Trần Huệ Hồng lại ngang nhiên dừng bước ngay trước cửa Tần Ký Bột Bột Phô, còn trắng trợn đứng lồ lộ ở đó, trừng trừng nhìn vào chỗ Bột Bột trong tiệm, khiến hắn nảy sinh cảm giác nguy cơ vô cùng mãnh liệt.
Một Tiểu khất cái luôn cẩn trọng đã quyết định chủ động xuất kích, tự mình dấn thân vào cục diện, cố tình để phụ bếp của tiệm Bột Bột phát hiện ra mình rồi vác gậy gỗ đuổi đánh.
LVQ8371