Tần viện trưởng vừa ngồi xuống liền cười nói với Hứa xưởng trưởng: "Hoài Hoài từ nhỏ đã thế rồi, không cho ^* ` x^ `" ^* 3 À* z ^* ^ ^* ` ^ ^ Ụ) ~* tôi vào bếp làm việc. Lúc đầu tôi còn tưởng thăng bé thương tôi nên muốn làm cố thêm một chút, mãi sau này tôi mới biết là nó chê tôi nấu ăn đở tệ, sợ tôi nổi hứng lên xào nấu vài món.”
Tần đại gia oang oang cái giọng: "Chuyện này cũng không thể trách Hoài Hoài được, bà xào rau khó ăn thật mà, đến tôi còn nuốt không trôi, thả muối mà cứ như muối không cần mua bằng tiền vậy, ai không biết lại tưởng cô nhi viện chúng ta phát tài rồi."
Tần viện trưởng bực dọc vặc lại: "Ông nấu ăn ngon lắm đấy, cứ đổ đống dầu vào thì thức ăn nào hỏng được, ông hận không thể dùng cả chậu dầu chỉ để xào một đĩa rau cải kìa."
Hứa xưởng trưởng ngồi trên ghế nghe mà sững sờ, trên mặt hiện rõ dòng chữ: Cô nhi viện của mọi người nuôi dạy kiểu hoang dã thế này, nấu ăn kiểu này mà bọn trẻ vẫn khỏe mạnh trưởng thành được đến tận bây giờ cơ á?
Tần viện trưởng chú ý tới biểu cảm của Hứa xưởng trưởng, vội vàng giải thích: "Những chuyện chúng tôi vừa kể là từ rất nhiều năm trước rồi, hồi Hoài Hoài còn học tiểu học cơ. Khi đó cô nhi viện chưa chuyển đến đây mà vẫn ở trong thành phố, tiệm ăn sáng của nhà Hoài Hoài nằm ngay đối diện cô nhi viện chúng tôi. Bố của thằng bé mỗi sáng 4 giờ đã bắt đầu hấp bánh bao, hơi nước bốc cao mấy mét. Lúc đó cô nhi viện chẳng có tiền, Bánh Bao bột mì trắng hiếm khi được ăn lắm, cơ bản toàn ăn bột ngô hoặc bột ngũ cốc thôi."
"Chí hướng của rất nhiều đứa trẻ trong cô nhi viện lúc bấy giờ chính là sau này đi làm kiếm tiền, rồi đến tiệm ăn sáng nhà Hoài Hoài ăn bánh bao thịt đấy."
Hứa xưởng trưởng gật gù: "Xem ra tay nghề của bố Tiểu Tần cũng không tồi nha, thảo nào tay nghề làm Điểm Tâm của Tiểu Tần lại xuất sắc đến vậy, thì ra là gia truyền."
Tất cả những người biết rõ tay nghề của Tần Tòng Văn: ...
Mọi người đồng loạt chìm vào im lặng, tiệm ăn sáng gia truyền thì sao lại không tính là gia truyền được chứ?
Chỉ có Chu Hổ là hơi tò mò quay sang hỏi Trần Công bên cạnh: "Tay nghề của Tiểu Tần sư phụ giỏi hơn hay bố cậu ấy giỏi hơn vậy? Hồi tôi ở Vân Trung Thực Đường hình như chưa từng gặp bố cậu ấy."
Trần Công ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Tay nghề của Lão Tần sư phụ mang tính chất thiết thực, chủ yếu là ăn 1O.”
Tần viện trưởng lại tiếp tục hào hứng chia sẻ. Trong mắt bà ấy, tay nghề của Tần Tòng Văn quả thực không tệ, ít nhất đem so với bà ấy thì ngon hơn rất nhiều: "Ban đầu cô nhi viện chúng tôi có thuê đầu bếp, nhưng lương không cao mà việc thì vừa nhiều vừa tạp, ngoài nấu cơm ra còn phải dọn dẹp vệ sinh, thỉnh thoảng còn phải phụ trông trẻ nữa. Thời đó cơ bản đều như vậy, cô nhi viện thiếu người, việc gì cũng phải xắn tay vào làm."
"Sau đó ông đầu bếp nhúng chàm rồi xộ khám, chuyện xảy ra quá đột ngột, cấp trên nhất thời không sắp xếp được người xuống thay, hơn nữa đãi ngộ của cô nhi viện chúng tôi quả thực rất bèo bọt nên chẳng ai muốn đến, thành ra chúng tôi đành phải tự nấu cơm qua ngày."
"Nhưng tay nghề ai cũng dở tệ."
"Chỉ cốt sao nấu cho đồ ăn chín là được."
"Nếu không phải do chúng tôi nấu cơm quá khó nuốt, thì chúng tôi cũng chăng để Hoài Hoài gánh vác việc cơm nước của cả cô nhỉ viện đâu. Khi đó thằng bé mới tí tuổi đầu, cô nhi viện lại dùng bếp lò bằng đất, một đứa trẻ như nó mới chỉ cao hơn cái bếp một tí, ban đầu nó bảo để nó làm thử. Sau đó..."
Tần đại gia cướp lời: "Sau đó Hoài Hoài làm mẻ Thái Bao Tử đầu tiên, Tiểu Hồng, tôi nhớ là tên này, hồi đó con bé tên Tần Hồng, sau khi được nhận nuôi thì đổi tên thành Hồng Phỉ, hai năm trước còn quyên góp cho cô nhi viện chúng ta một lô sáp màu với đồ chơi xếp hình đấy. Bình thường con bé hiền lành ngoan ngoãn là thế, vậy mà ăn Thái Bao Tử xong liền khóc nấc lên, vừa khóc vừa hỏi tôi xem có phải cô nhi viện sắp đóng cửa đuổi bọn chúng ra đường ăn xin hay không, tại sao mấy bữa trước cơm khó nuốt như vậy mà hôm nay bánh bao lại ngon đến thế, có phải đây là bữa cơm ân huệ cuối cùng trước khi bị đem đi chém đầu không."
Tần viện trưởng: ...
Tần viện trưởng đành lảng sang chuyện khác: "Hồi đó tính cách của Hoài Hoài khá khép kín, rất nhiều người còn đồn thằng bé bị ngốc. Cô nhi viện chúng tôi thì đông trẻ con mà nhân viên lại có hạn, bình thường rất khó để lo liệu chu toàn cho tất cả. Lúc đầu tôi còn lo Hoài Hoài bị những đứa trẻ khác hùa vào bắt nạt, cô lập, không cho nó chơi cùng, bởi vì bình thường nó cũng chẳng mấy khi chơi với ai."
"Nhưng sau đợt đó thì căn bản chẳng cần phải lo nữa, đừng nói là cô lập hay không cho nó chơi cùng, tụi nhỏ muốn khóc cũng phải liếc xem Hoài Hoài có ở gần đó không đã, sợ tiếng khóc làm ồn khiến nó không vui, nhỡ ngày mai nó dỗi không thèm vào bếp làm bánh bao thì cả đám nhịn đói."
Tần Hoài: ... Tần mụ mụ à, sự tích huy hoàng rực rỡ năm xưa con tiện tay trổ tài đã làm chấn động cả Cô Nhi Viện Trẻ Em Tam Mã Lộ, sao qua miệng mẹ lại biến thành hành vi của ác bá thế này?
Hứa xưởng trưởng nghe vô cùng say sưa: "Thì ra Tiểu Tần sư phụ từ nhỏ đã lợi hại như vậy rồi."
"Đứa nhỏ này từ bé đã không giống những đứa trẻ khác, lão Hứa ông không biết đâu, hồi bé Hoài Hoài vẽ..."
"Tần mụ mụ." Tần Hoài vội vàng lớn giọng ngắt lời Tần viện trưởng, "Mì Nước Tương ra lò rồi, mẹ ăn miếng mì lót dạ trước đi ạ!"
Bát Mì Nước Tương vừa ra lò vẫn còn bốc khói nghi ngút.
LVQ8371