"Có rất nhiều người thật lòng yêu quý cậu, đối xử tốt với cậu, thậm chí có thể nói là vô điều kiện. Tôi biết câu này nghe rất chung chung, nhưng trên thực tế chuyện này vô cùng hiếm thấy, nhất là từ góc độ bạn bè thì gần như là chuyện không tưởng. Trong phần lớn trường hợp, ngay cả bói đường cha mẹ cũng chưa chắc đã ra được kết quả tốt như vậy."
"Bởi vì kết quả rất tốt, hơn nữa tôi tin là Tiểu Tần sư phụ cậu cũng tự cảm nhận được các mối quan hệ của mình, cho nên sau đó tôi không kể lại với cậu. Sáng hôm nay ở văn phòng của Tần viện trưởng, sau khi nghe mẹ Tần nói những lời đó... Tôi mới thấy có lẽ kỹ năng của mình thật sự không được tốt cho lắm."
"Mặc dù bản thân tôi không tin mấy thứ này, nhưng tôi vẫn luôn cho rằng tay nghề của mình cũng không tệ lắm, mãi cho đến khi..."
Tần Hoài đã nghe hiểu, mãi cho đến khi gặp hắn, lật xe một lần rồi lại lật xe thêm lần nữa.
Tần Hoài cười cười: "Chuyện này cũng chẳng có gì, thật ra tôi cũng không tin mấy cái này, có thể ông bà nội của tôi thì khá tin, nhưng ông bà cũng chỉ tin những điều tốt thôi. Bói toán vốn dĩ cũng chỉ để mua lấy sự an tâm mà, nghe chút lời hay ý đẹp cho trong lòng vui vẻ. Chu kế hoạch, cậu bói ra đường nhân duyên của tôi tốt như vậy, có nhiều bạn thân như thế, tôi vui mừng còn không kịp nữa là."
Chu Hổ im lặng một lát, rồi nói tiếp: "Thật ra sau khi bói xong các mối quan hệ của Tiểu Tần sư phụ cậu, tôi cảm thấy kết quả đó hơi ảo, thế là tôi lại lén bói thêm cho cậu một quẻ nữa."
Này người anh em, bói lén sau lưng nhiều lần thế cơ à?
Đam mê sự nghiệp bói toán đến mức này sao? Lúc không làm công việc chính, rảnh rỗi sinh nông nổi, không thu tiền cũng chẳng có ai nhờ vả, thế mà vẫn phải trốn ở nhà cố tình tự bói lén sao?
"Cậu... lại bói cái gì thế?" Trong giọng nói của Tần Hoài mang theo sự dè chừng.
Chu Hổ im lặng một lúc lâu hơn.
"Là thế này, bình thường tôi hay xem nhất là đường sự nghiệp và tình duyên, tình duyên thì thường là giúp người ta xem bát tự có hợp nhau không. Còn về sự nghiệp, mọi người đều thấy tôi bói khá chuẩn."
"Cho nên tôi tự nhiên chọn hướng mà mình giỏi nhất, đặc biệt bói thử đường sự nghiệp của Tiểu Tần sư phụ cậu."
Tần Hoài chỉnh lại góc gối đầu một chút, chuẩn bị tinh thần nghe những lời khen ngợi.
Cái này còn cần phải bói sao? Kể từ khi Tần Hoài kế thừa khối di sản 7,9 tỷ của La Quân, vận sự nghiệp của hắn còn có thể có đáp án thứ hai được à?
"Vận sự nghiệp của cậu rất kỳ lạ."
"Sự nghiệp của cậu rất tốt, nhưng lại không có sự phát triển."
"Trong mệnh của cậu có tiền tài lớn, nhưng lại không giữ được."
"Cả đời cậu không thiếu tiền, nhưng có vẻ cũng chẳng thể đại phú đại quý, thậm chí còn mang chút mệnh lao lực vất vả."
Chu đại sư, à không, Chu Hổ, tôi cho cậu ba giây để sắp xếp lại từ ngữ đấy, hãy lôi cái tài ăn nói của một thầy bói bán thời gian ra đây mà uốn lưỡi lại cho cẩn thận.
Dạo trước tôi mới thanh toán nốt tiền cho cậu xong, cậu thử nói lại lần nữa xem sự nghiệp của ai không phát triển, ai không giữ được tiền, ai mang mệnh lao lực?
Giọng nói của Chu Hổ đầy vẻ hoang mang: "Sau khi bói xong lần đó, tôi còn bắt đầu nghi ngờ có phải phi vụ của La tiên sinh tôi thu nhiều tiền quá nên bị quả báo rồi không, trình độ đi xuống nên mới bói toán lưng tưng.”
"Cho nên trước Tết thực ra tôi không định nhận khách đâu, nhưng tôi thật sự rất muốn thử xem trình độ của mình ra sao, kết quả là nhận một lúc quá nhiều đơn."
"Dựa trên phản hồi của những người khác, tay nghề của tôi chắc là không bị sa sút, thậm chí còn có thể tiến bộ hơn, dù sao thì mọi người xem xong đều rất hài lòng. Tất nhiên cũng có khả năng là do tôi giảm giá từ 50 tệ một quẻ xuống còn 15 tệ một quẻ nên họ mới ưng ý."
"Lần này tới đây, tôi đã mang theo cả la bàn, đồng xu, bùa chú, và cả đống đồ nghề sang luôn rồi."
"Tiểu Tần sư phụ, bây giờ cậu có buồn ngủ không? Nếu không buồn ngủ, có thể cho tôi bói lại cho cậu một quẻ được không, không xem gì khác, chỉ xem sự nghiệp thôi!"
"Cậu chuyển khoản cho tôi 15 tệ đi, để tôi xem có phải vì không thu tiền nên kết quả bói ra mới kỳ quái như vậy không.”
Không hiểu sao, trong lòng Tần Hoài lúc này chỉ hiện lên một câu duy nhất.
Đồ lừa đảo chết tiệt, cũng giỏi lươn lẹo lắm, chỉ vì 15 tệ mà rào trước đón sau cả một đống.
"15 tệ xem bói... Bây giờ luôn á?" Tần Hoài vô thức liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, phát hiện bây giờ là 9 giờ 37 phút tối.
Giờ này thì cũng chưa muộn lắm, không mang lại cảm giác rùng rợn như lúc 12 giờ đêm. Nhưng phòng ốc ở cô nhi viện tương đối tuềnh toàng, hơn nữa do lâu ngày không có người ở, hướng phòng lại chẳng đón nắng nên thoang thoảng mùi ẩm mốc âm u, cực kỳ phù hợp với bối cảnh tồi tàn của một đoàn làm phim nghèo kiết xác nhưng lại đú đởn đòi quay phim kinh dị.
Lại cộng thêm vị trí địa lý "đắc địa" ở vùng ngoại ô đồng không mông quạnh, cùng với đặc thù riêng của cô nhi viện...
Nếu đây là kịch bản phim kinh dị, Tần Hoài và Chu Hổ chắc chắn là bộ đôi nhân vật phụ tự đâm đầu vào chỗ chết đầu tiên.
Chu Hổ hơi phấn khích, thậm chí hai mắt còn sáng rực lên: "Tiểu Tần sư phụ, cậu có muốn bói ngay bây giờ không?"
Trong kịch bản phim kinh dị, Chu Hổ chắc chắn sẽ ngỏm trước Tần Hoài.
LVQ8371