Hắn là một kẻ chỉ luôn giữ khoảng cách xã giao lịch sự với tất cả mọi người, không có bạn nối khố, không có bạn chí cốt, không có người bạn nào chơi từ nhỏ đến lớn, mà chỉ là một thằng lừa đảo rởờm đời lừa gạt em gái mình từ nhỏ đến lớn mà thôi.
Hắn và Âu Dương có quan hệ tốt, cũng chỉ là lúc học đại học và sau khi chuyển đến Sơn Thị mới chơi thân với nhau. Trong hai năm sau khi Tần Hoài tốt nghiệp đại học rồi về Cầu Huyền bán bữa sáng, hắn và Âu Dương cũng chẳng có liên hệ gì mấy, chỉ đơn thuần là mối quan hệ thả tim dạo trên vòng bạn bè.
Nếu không phải Tần Hoài được thừa kế di sản rồi đến Sơn Thị, mà Âu Dương lại vô tình sống ở Vân Trung Tiểu Khu khiến hai người có cơ hội gặp lại nhau, thì có lẽ vài năm nữa bọn họ ngay cả làm bạn thả tim dạo cũng chẳng được.
Tần Hoài chợt nhận ra từ nhỏ đến lớn hắn chẳng có lấy một người bạn nào. Hắn vẫn luôn tưởng nhân duyên của mình tốt là vì tay nghề làm bữa sáng của hắn quá xuất sắc, bạn học ai cũng thích ăn đồ của Tiệm Ăn Sáng Tần Gia, nên mới trông cậy vào việc hắn mang bữa sáng đến mỗi ngày.
Những người bạn đúng nghĩa của hắn thực ra lại là đám Tinh Quái Trần Huệ Hồng.
Dù nghe có vẻ hơi vô lý, nhưng từ thời niên thiếu cho đến lúc trưởng thành, người luôn ở bên cạnh hắn, đóng vai trò là bạn nối khố kiêm bạn chí cốt của hắn vẫn luôn là Tần Lạc.
Bao năm qua Tần Hoài không hề cảm thấy bản thân là người cô độc, không có bạn bè, là bởi vì hắn có em gái.
Đây chính là số mệnh của nam chính trong truyện hệ thống đấy sao?
Tần Hoài vẫn còn đang bàng hoàng, thì Tần đại gia đã bắt đầu lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình: "Cái thằng bé này, lúc còn ẵm trên tay đã chẳng chịu gần ai, chỉ bám lấy vài người, người khác đụng vào cũng không cho. Từ nhỏ đã không thích chơi với bọn trẻ trong cô nhi viện, trồng rau cũng tự mình cắm cúi trồng. Lúc đi học thì ở trường cũng chẳng kết bạn với ai, cộng thêm việc mỗi lần có người muốn nhận nuôi là cháu lại khóc lóc ầm ĩ, có lúc lại cứ kỳ kỳ quái quái như thằng ngốc. Nếu không phải tiệm ăn sáng của bố cháu mở ngay đối diện cô nhi viện chúng ta, nhìn cháu lớn lên từ nhỏ và biết rõ gốc gác, thì ông và Tần mụ mụ của cháu cũng chẳng thể ngờ được cháu lại được nhà nào nhận nuôi đâu."
"Cháu làm gì đến mức khoa trương như ông nói chứ." Tần Hoài yếu ớt lên tiếng phân trần.
"Cháu không biết hồi bé cháu khó nuôi thế nào đâu, ngoại trừ Tần mụ mụ của cháu và một cậu thanh niên lúc đó thường xuyên đến cô nhi viện làm tình nguyện viên ra, thì ai đụng vào cháu cũng khóc, để ở một mình cũng khóc. Tần mụ mụ của cháu lúc đút cơm cho những đứa trẻ khác cũng phải bế cháu trên tay, nếu không tiếng khóc của cháu có thể làm điếc tai tất cả mọi người luôn đấy. Bây giờ ông bị lãng tai cũng là do hồi bé cháu khóc to quá đấy."
Tần Hoài: ... Tần đại gia à, bây giờ ông nói ra những lời này rồi, lát nữa đám Trần Huệ Hồng thức dậy thì không được kể lại nữa đâu nhé.
"Tần mụ mụ của cháu cũng coi như là đã dành cả đời để chăm sóc bọn trẻ trong cô nhi viện, lúc đó chúng ta đều thấy cháu là đứa trẻ khó nuôi nhất, nhưng sau này khi Hoài Hoài cháu lớn lên rồi, mới nhận ra cháu lại là đứa trẻ dễ nuôi nhất."
"Ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại còn tinh ý tháo vát."
"Điều kiện của cô nhi viện không được tốt, nói khó nghe một chút thì dù là những đứa trẻ khỏe mạnh, nếu không có người tài trợ thì cũng rất khó để cô nhi viện nuôi ra được sinh viên đại học. Những gia đình có điều kiện đều muốn nhận nuôi những đứa trẻ nhỏ tuổi chưa biết nhớ, điều này cũng dễ hiểu thôi, bọn trẻ đã biết nhớ thì sẽ nhận thức được bản thân không phải con ruột của bố mẹ nuôi, mà bố mẹ nuôi cũng sợ nuôi mãi mà con không chịu thân thiết."
"Hồi đó Tần mụ mụ của cháu ngày nào cũng lo lắng đến mức đêm không ngủ được, vừa muốn tìm cho cháu một gia đình tốt, để cháu rời khỏi cô nhi viện có môi trường sống tốt hơn, tương lai sáng lạn hơn. Lại vừa sợ không tìm được người tốt, bị mấy kẻ giả nhân giả nghĩa lừa gạt, nhận nuôi cháu chỉ để đợi cháu học xong cấp hai là bắt nghỉ học đi làm thuê kiếm tiền."
"Cũng không phải là chưa từng xảy ra chuyện như vậy."
"Thực ra năm đó bố mẹ cháu chịu nhận nuôi cháu là do Tần mụ mụ đã đích thân đến tận nhà năn nỉ đấy. Bà ấy đã cất công đi điều tra và tìm hiểu ngọn ngành tất cả những gia đình biết rõ lai lịch trong huyện, cuối cùng mới thấy bố mẹ cháu là người tốt, phù hợp nhất, mà cháu cũng thích hợp với họ. Lúc đó Tần mụ mụ của cháu thậm chí đã tính sẵn đường lui rồi, nếu bố mẹ cháu không muốn nhận nuôi thì cũng phải để cháu tạo quan hệ tốt với họ, như vậy sau này khi tốt nghiệp cấp ba nếu cháu không đỗ đại học thì có thể trực tiếp đến tiệm ăn sáng của họ làm thuê bán bánh bao."
Tần Hoài không ngờ năm đó Tần viện trưởng lại còn chuẩn bị sẵn cả phương án dự phòng.
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì, đành lẳng lặng nhào bột một lúc, nhìn Tần đại gia vẫn đang híp mắt rửa rau rồi hỏi: "Tần đại gia, tại sao trước đây cháu lại không biết mấy chuyện này vậy?"
"Có gì đáng để cho cháu biết đâu, những chuyện cháu không biết còn nhiều lắm. Hồi cháu mới vào tiểu học, có phụ huynh của bạn cùng lớp không biết nghe từ đâu bảo cháu là thằng ngốc, chạy thắng đến trường làm ầm lên đòi chuyển lớp cho cháu, bảo là không muốn con mình học chung lớp với một thằng ngốc ở cô nhi viện, Tần mụ mụ của cháu còn chạy đến trường đánh nhau với vị phụ huynh đó một trận đấy."
LVQ8371