Người ta vẽ đi dã ngoại cùng bố mẹ, con bé lại vẽ cảnh cả nhà đang gặm bánh bao. Người ta vẽ chó là người bạn tốt của con người, con bé lại vẽ mình và chó cùng nhau gặm bánh bao. Người ta vẽ thỏ ăn cỏ, con bé lại vẽ mình đang ăn Bánh Bao Thỏ.
Tần Hoài lật xem hết cả cuốn vở vẽ, bắt đầu tự kiểm điểm xem hồi nhỏ mình có phải đã quan tâm em gái chưa đủ hay không, tại sao năm xưa hắn lại không hề nhận ra Lạc Lạc thích ăn bánh bao đến thế nhỉ. Trầm ngâm mất mấy phút hắn mới ngộ ra, có lẽ là do trình độ hội họa của trẻ con có hạn, chỉ biết vẽ mỗi bánh bao mà thôi.
Có khi Tần Lạc cũng muốn vẽ Đầu Sư Tử Hồng Níu, Cá Chép Sốt Chua Ngọt, Thịt Đông Pha, Chân Giò Đông Pha, Vây Cá Hầm Vàng, Tôm Hai Màu lắm chứ, ngặt nỗi trẻ con đâu có biết vẽ mấy món này? Hơn nữa cho đến tận bây giờ con bé cũng đã được nếm thử Vây Cá Hầm Vàng hay Tôm Hai Màu bao giờ đâu.
Nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp con bé thật.
"Bố ơi, còn vở vẽ nào của Lạc Lạc nữa không? Không có vở vẽ thì vở luyện chữ cũng được, bí quá thì vở bài tập cũng xong, nhưng phải là vở Toán nhé." Tần Hoài xem cuốn hút đến mức không dứt ra được.
"Có đây, để bố tìm cho." Tần Tòng Văn vẫn đang hừng hực khí thế lục lọi rương hòm, thuận tay đưa cuốn vở tập làm văn cấp hai của Tần Hoài vừa mới lôi ra được cho Hứa xưởng trưởng, "Hứa xưởng trưởng, đây là vở tập làm văn của Hoài Hoài."
Hứa xưởng trưởng cười híp mắt đón lấy.
Tần Hoài: ...Cái này thì thôi bỏ qua đi...
"Hứa xưởng trưởng à, vở tập làm văn của cháu chẳng có gì đáng xem đâu, từ bé cháu đã dốt văn rồi, toàn viết lảm nhảm cho đủ chữ thôi. Chúng ta xem của Lạc Lạc đi, Lạc Lạc từ nhỏ viết văn đã mặn mòi lắm rồi, con bé viết lảm nhảm còn tệ hơn cả cháu cơ, thi chuyển cấp môn Ngữ Văn còn bị điểm liệt nữa kìa."
Hứa xưởng trưởng đeo kính lão, cúi đầu, vẫn cười tủm tỉm lật xem cuốn vở của Tần Hoài mà chẳng hề bận tâm đến lời hắn nói, ông cụ cất giọng hoài niệm: "Trước đây tôi rất thích đọc văn do con trai mình viết."
"Ơ? Con trai ông viết văn hay lắm ạ?" Tần Hoài không chắc Hứa xưởng trưởng đang nhắc đến người con trai nào.
Dựa theo những gì hắn hóng hớt được, thành tích học tập hồi đó của Hứa Nặc có vẻ không tệ, nhưng thành tích của anh trai Hứa Nặc lại càng xuất sắc hơn.
"Tôi ít học, lại càng không biết kể chuyện. Đi làm mà bắt viết cái báo cáo cũng đủ nhức đầu rồi, tôi cũng chẳng có năng lực cảm thụ văn học gì cho cam, hồi đó tôi chỉ thấy hai đứa con trai mình có thể viết ra được chừng ấy chữ là giỏi lắm rồi." Hứa xưởng trưởng mỉm cười nói, "Mấy thứ cao siêu tôi đọc không hiểu, chỉ đọc được mỗi văn thôi."
"Tôi vẫn luôn rất thích đọc văn của bọn trẻ."
Hứa xưởng trưởng đã nói đến nước này, đương nhiên Tần Hoài không thể bảo "cháu thấy mấy bài văn này chẳng có gì hay ho đâu, ông đừng xem nữa". Hắn chỉ đành dùng ánh mắt thúc giục Tần Tòng Văn mau chóng tìm kiếm, Tần Tòng Văn vừa mới lôi được cuốn vở bài tập của Tần Lạc ra, còn chưa kịp phủi bụi đã bị hắn giật lấy, dúi thẳng vào tay Hứa xưởng trưởng.
Hứa xưởng trưởng cũng rất biết phối hợp, buông cuốn vở của Tần Hoài xuống, chuyển sang đọc văn của Tần Lạc.
Tần Hoài tiếp tục dán mắt vào cuốn vở vẽ của Tần Lạc.
Về sau, ngay cả Tần Tòng Văn vốn đang dọn dẹp đồ đạc cũng kéo ghế đẩu ra ngồi xem ké. Ba người ngồi thành một hàng ngang, hắn ngồi chễm chệ ở giữa, ai nấy đều xem đến mức say sưa quên trời quên đất, lúc bắt gặp đoạn nào đặc sắc hắn còn phải rút điện thoại ra chụp hình lưu niệm nữa chứ.
Tần Hoài chẳng rõ mình đã ngồi xem bao lâu, nhưng hắn đã chứng kiến được sự thăng hạng trong trình độ hội họa của Tần Lạc. Trong cuốn vở vẽ mà hắn đang cầm trên tay lúc này, đã bắt đầu xuất hiện sự hiện diện của Xíu Mại, Hoa Cuốn và Bánh Nướng Tương Hương rồi.
"Anh ơi, Trà Chanh Giã Tay của anh xong rồi này, anh tìm thấy Hứa xưởng trưởng chưa? Ông cụ có uống không... Á á á á, trên tay anh đang cầm cái gì thế kia?!!" Tiếng hét xé toạc bầu trời của Tần Lạc đã cắt ngang dòng cảm xúc say sưa thưởng thức của mọi người.
"Vỏ tập vẽ của em đấy." Tần Hoài vô cùng bình thản đáp, "Từ hồi mẫu giáo bé cho đến tận lớp hai tiểu học, ban nãy bố đã lôi ra hết sạch rồi.”
Tần Lạc: !!!∑(°Д°ノ)ノ
"Bố!!!"
"Con ghét bố quá đi mất!!!"
5 phút sau, Tần Tòng Văn hì hục băm thịt trong bếp, trên mặt treo nụ cười lấy lòng: "Lạc Lạc ngoan, đừng giận nữa mà, tối nay bố làm Bánh Bao Nhân Thịt con thích ăn nhất cho con nhé!"
"Bố làm bánh bao đở ẹc à."
"Vậy bố pha Trà Chanh Giã Tay cho con nhé."
"Bố pha Trà Chanh Giã Tay đâu có ngon bằng con pha."
"Thế bố gọt đĩa hoa quả cho con ăn nhé?"
"Bố gọt hoa quả cũng xấu mù, chẳng đẹp bằng con gọt."
Tần Tòng Văn tắt nụ cười: "Lạc Lạc, con mà còn được đằng chân lân đằng đầu như vậy nữa thì vào phòng làm bài tập đi."
Trên mặt Tần Lạc lập tức hiện ra nụ cười y hệt Tần Tòng Văn lúc nãy: "Bố, vừa rồi con chỉ đùa thôi, Trà Chanh Giã Tay bố pha ngon hơn con pha, đĩa hoa quả bố gọt cũng đẹp hơn con gọt. Uống chứ, con uống hết, đĩa hoa quả con cũng muốn ăn phần lớn nhất."
Tần Hoài chứng kiến tất cả, nãy giờ vẫn lặng lẽ nhào bột: ...
Tần Hoài ngại ngùng cười với Hứa xưởng trưởng, giải thích: "Em gái cháu nó cứ như vậy đấy ạ."
"Bố cháu cũng thế luôn."
Hứa xưởng trưởng cười không nói gì, gật gật đầu, cúi xuống bấm điện thoại.
LVQ8371