Trước mắt Tần Hoài không còn là những mảnh ký ức xẹt qua liên tục cùng lưồng ánh sáng trắng xóa nữa, ánh mắt hắn bắt đầu lấy lại tiêu cự, khung cảnh quen thuộc đần hiện ra. Hắn nhìn thấy bệ bếp, nhìn thấy bức tường trắng, nhìn thấy nền đá mài không lát gạch, và cũng nhìn thấy đám Tinh Quái đang vây quanh hắn, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn chằm chằm vào hắn.
Trần Huệ Hồng, Khuất Tĩnh, An Du Du, Trần Công, Vương Căn Sinh, Triệu Thành An.
Còn có xưởng trưởng Hứa.
Thạch Đại Đảm không có mặt, chắc là chưa chạy tới kịp, anh ta sống hơi xa nên không thể đến thôn Tần Gia trong vòng vài phút được.
Trần Huệ Hồng đang gọi video, đầu dây bên kia là Cung Lương.
Thấy ánh mắt Tần Hoài khôi phục vẻ tỉnh táo, Trần Huệ Hồng cười ha hả sấn tới, nhìn hắn, vẻ mặt có chút đắc ý, có chút đầy ẩn ý, lại mang theo vài phần mừng rỡ kiểu "thấy chưa, giờ thì em hiểu rồi chứ”.
"Tỉnh rồi à?" Trần Huệ Hồng hỏi.
Tần Hoài không trả lời Trần Huệ Hồng, mà chỉ cười bất đắc dĩ: "Hồng tỷ, em không ngờ kỹ năng diễn xuất của chị lại tốt đến vậy."
"Bình thường thôi, lúc đầu diễn dở ẹc, ngày nào cũng bị La Quân chửi. Nhưng chị thấy diễn xuất của mình so với Tiểu An vẫn còn tốt chán. Tiểu An hay lỡ miệng lắm, mỗi lần con bé lỡ mồm là bọn chị lại thót tim, chỉ sợ ảnh hưởng đến chuyện độ kiếp của em, nhưng giờ xem ra cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy."
"Hồng tỷ, em chỉ lỡ mồm lúc mới tỉnh thôi mà, nhưng chuyện đó cũng đâu trách em được. Lúc đấy em vừa mới tỉnh, chưa rõ đầu cua tai nheo ra sao, nhất thời nhanh nhảu đoảng nói hớ, nhưng em cũng lấp liếm lại ngay rồi còn gì." An Du Du vội vàng kêu oan, sau đó cố sống cố chết chen lên phía trước, mở to đôi mắt nhìn Tần Hoài.
"Sếp, Trần Thuận, Tần Hoài, cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi đúng không? Anh nhớ ra anh đã tiêu tốn của em bao nhiêu tiền rồi chứ? Kiếp đầu tiên em cực khổ tích cóp bao nhiêu năm trời, nhịn ăn nhịn mặc, cuối cùng ăn phải cơm thiu mà chết, hơn phân nửa di sản còn lại đều vào tay anh. Bây giờ em chỉ muốn lấy 52% cổ phần của Vân Trung Thực Đường, không quá đáng chứ hả sếp?”
Giọng điệu của An Du Du tràn ngập sự bi phẫn kiểu 'nếu anh không chia cho em 52% cổ phần Vân Trung Thực Đường, ngày mai em sẽ treo cổ ngay trước cửa phòng anh, cho anh biết thế nào là một con cóc chết'.
Có sao nói vậy, quả thật không quá đáng chút nào.
Hồi Tần Hoài vẫn còn là Trần Thuận, khả năng tích cóp tiền của hắn còn xách dép cho An Du Du dài dài. Khi đó hắn không nhớ rõ chấp niệm của mình là gì, chỉ lờ mờ cảm thấy hình như có liên quan đến người nhà họ Giang, muốn tìm cho đủ người nhà họ Giang, thế nên mới chạy đôn chạy đáo khắp trời nam đất bắc. Hắn cũng chẳng chịu tu chí làm ăn buôn bán, chả kiếm được đồng nào. Nếu không nhờ An Du Du chết đi để lại cho hắn một khoản di sản kếch xù, hắn lấy đâu ra tiền mà chạy rông khắp nơi.
"Không quá đáng, chia, ra Giêng anh sẽ chia cho em 52% cổ phần Vân Trung Thực Đường. Nhưng trình độ hiện tại của em chưa làm cửa hàng trưởng được đâu, em phải rèn luyện thêm vài năm nữa mới làm được."
"Không vấn đề gì, em có thể tiếp tục làm chân chạy vặt! Nhưng đừng đợi ra Giêng nữa sếp ơi, bây giờ em thật sự nghèo rớt mồng tơi rồi, trong thẻ ngân hàng còn chưa đến 3000 tệ, anh có thể chuyển trước cho em 1 vạn tệ để xài tạm được không?” An Du Du phát ra âm thanh của sự nghèo đói.
Tần Hoài dứt khoát rút điện thoại ra chuyển tiền cho An Du Du.
Tần Hoài biết, bây giờ đã đến lúc hắn kể lại câu chuyện của mình cho mọi người nghe rồi.
Đây là quy trình bình thường, mỗi Tinh Quái sau khi tỉnh lại đều phải kể cho mọi người biết chấp niệm của mình là gì, tại sao lại độ kiếp thất bại, và bản thân đã trải qua những chuyện gì thú vị đáng để chia sẻ. Nội dung Tần Hoài cần kể rõ ràng là nhiều hơn hẳn các Tinh Quái khác, hắn có tận ba kiếp đáng để thao thao bất tuyệt: kiếp đầu tiên là Tiểu khất cái, kiếp thứ hai là Trần Thuận, và kiếp thứ ba là Hứa Nặc.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy trước khi chia sẻ câu chuyện của mình, hắn nên nói một điều khác trước đã.
Tần Hoài nhìn về phía xưởng trưởng Hứa, người vẫn đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cách hắn khá xa, mỉm
"Bố ơi, xin lỗi bố, để bố phải lo lắng rồi."
Xưởng trưởng Hứa mỉm cười lắc đầu: "Bố không lo."
Trước khi kể chuyện, Tần Hoài hỏi sơ qua xem tình hình hiện tại là thế nào? Tại sao lúc trước khi hắn xem ký ức, trong bếp chỉ có mỗi xưởng trưởng Hứa, mà xem xong thì lại đông nghẹt người thế này.
Trần Huệ Hồng giải thích tình hình cho Tần Hoài một cách ngắn gọn súc tích.
Nói tóm lại là... bọn họ đã lập một cái group chat lớn giấu Tần Hoài.
Cái group đó tên là [Rốt cuộc bao giờ Tần Hoài mới tỉnh], tài khoản WeChat chưa xóa của La Quân nằm trong đó, xưởng trưởng Hứa cũng ở trong đó, ngay cả Hạ Mục Bính cũng có mặt, chỉ trừ hắn và Chu Hổ vẫn chưa tỉnh là không có trong group.
Càng gần đến Tết, trạng thái của Tần Hoài càng tiến sát đến ngưỡng tỉnh lại. Bản thân hắn không nhận ra điều này, nhưng đám Tinh Quái tiếp xúc với hắn lại cảm nhận được rất rõ ràng. Đây cũng là lý do tại sao năm nay mọi người đều đổ xô đến nhà hắn ăn Tết cho xôm tụ —— chẳng ai muốn bỏ lỡ khoảnh khắc phấn khích lúc hắn tỉnh lại.
Cung Lương vì vướng bận gia đình nên không tới được, anh ta đành nhắm mắt đánh cược một phen, cược rằng phải sau mùng ba Tần Hoài mới tỉnh. Hiển nhiên là cược thua trắng bụng rồi.
LVQ8371