"Tôi mang họ Tần, thế ông không mang họ Tần à? Cái làng này có ai là không mang họ Tần đâu? Luận về vai vế tôi còn là chú Ba của ông đấy, ăn nói cho tử tế vào. Tôi chỉ nói sự thật thôi, nhà tôi là nhà mới xây mấy năm gần đây, còn cái nhà của ông xây từ thưở nảo thưở nào rồi. Bạn của Hoài Hoài lặn lội đường xá xa xôi đến đây để trải nghiệm văn hóa đón Tết của làng mình, ông nỡ lòng nào tống người ta vào cái căn nhà xập xệ của ông, ông không thấy ngượng à?”
"Cái gì mà nhà xập xệ? Nhà mới xây thì có ích gì? Nhà ông xây toàn bớt xén vật liệu, nhà tôi làm móng vững như bàn thạch đây này!"
"Tôi nhổ vào, nhà ông mới bớt xén vật liệu ấy, cả lò nhà ông đều bớt xén vật liệu!"
"Thôi thôi đừng cãi nhau nữa, chuyện đã bàn bạc xong xuôi cả rồi, có gì đâu mà phải ầm ĩ lên." Lão Bí thư thôn cố gắng giảng hòa.
"Lão Bí thư à, tôi nói thật nhé, khách khứa không nên sắp xếp ở nhà ông đâu. Nhà ông nằm tuốt luốt xa xôi nhất, đi lại ăn uống bất tiện chết đi được."
Lời này vừa thốt ra, lão Bí thư thôn vốn đang đóng vai người hòa giải lập tức bật chế độ chiến đấu: "Tần Tam Đức, chú mày có ý gì hả? Cái gì mà nhà tôi xa nhất? Tôi thấy Hổ Tử nói đúng đấy, cái nhà của chú mày căn bản không hợp để tiếp khách đâu, hồi đầu năm còn dột mưa tưng tóe kìa."
"Của tôi là do nứt ống nước!"
Ngay khi chiếc xe tải nhỏ tã tượi của Tần Tòng Văn chầm chậm lăn bánh tới, đám đông mới chịu ngừng khẩu chiến, trừng mắt lườm nhau rồi ngậm miệng lại.
Tần Tòng Văn cười ha hả bước xuống xe, dáng vẻ toát lên cái khí chất "áo gấm về làng" sau bao năm xa cách. Ông ấy hơi kích động cất giọng chào ông nội Tần và bà nội Tần: "Bố, mẹ, chúng con về rồi đây!"
Ông nội Tần cười hiền từ gật đầu.
Cửa sau xe từ từ được kéo ra, giọng phàn nàn của Tần Lạc vọng từ trong xe ra: "Bố, có phải bố không thèm kiểm tra cửa xe đúng không, cửa xe hôm nay còn kẹt cứng hơn cả mấy hôm trước nữal”
Nói xong, Tần Lạc tung tăng nhảy tót xuống xe, sà ngay đến trước mặt bà nội Tần: "Bà nội, năm mới vui vẻ ạ!"
"Ông nội, năm mới vui vẻ ạ!"
Bà nội Tần cười tươi rói đến mức không khép được miệng: "Ây da, Lạc Lạc nhà ta đúng là đứa cháu ngoan, chưa đến Tết mà đã chúc Tết rồi đây này. Bà nghe mẹ cháu kể năm nay thành tích học tập của cháu tốt lắm, bà biết ngay là trước đây Lạc Lạc nhà ta chưa thèm học đàng hoàng thôi, bây giờ lớn rồi là biết nỗ lực chăm chỉ ngay."
Tần Lạc chẳng biết nói gì, chỉ đành cười hì hì.
Tần Hoài xách theo túi lớn túi nhỏ bước xuống xe, hỏi: "Bà nội, mấy thứ cháu nhờ gửi từ Sơn Thị về đạo trước, bà đã cất vào tủ lạnh hết chưa ạ?”
Trước khi về Việt Tỉnh, Tần Hoài đã dặn dò Hoàng Tịch nhất định phải căn chuẩn thời gian để gửi đống nguyên liệu có thể bảo quản đông lạnh mà hắn chuẩn bị từ trước về nhà. Đúng như câu "binh mã chưa động, lương thảo đi đầu", việc làm Điểm Tâm với số lượng lớn cũng y hệt như vậy, chuẩn bị sẵn nguyên liệu từ trước sẽ đỡ được vô khối phiền phức không đáng có.
Ở Vân Trung Thực Đường có nguyên một dàn phụ bếp lành nghề, dưới sự trợ giúp của bọn họ, Tần Hoài có thể dễ dàng sản xuất hàng loạt đủ loại Điểm Tâm. Nhưng thôn Tần Gia thì khác, tìm mỏi mắt mới ra được vài người dân nhiệt tình có trình độ băm thịt tàm tạm để phụ giúp đã là khó nhằn lắm rồi, chứ đừng nói đến các kỹ năng chuyên môn khác.
Phần lớn các công đoạn làm Điểm Tâm ở trong làng, Tần Hoài đều phải tự lực cánh sinh. Nếu không chuẩn bị nguyên liệu trước, e là khó mà đạt được hiệu quả như hắn mong muốn.
Có hấp bánh đến mức cả làng mờ mịt như chốn bồng lai tiên cảnh cũng chẳng ăn thua.
"Hoài Hoài." Thấy Tần Hoài xuống xe, bà nội Tần vội vã chạy ra đón. Trên tay bà vẫn còn cầm khư khư cuốn sổ nhỏ bình thường hay dùng để chép lời bài hát, bên trong chỉ chít những dòng chữ to oành viết xiêu vẹo: "Danh sách đây, cháu xem thử ngần này người đã đủ chưa, nếu thiếu thì vẫn còn cả rổ người dự bị đấy."
Nếu bảo Tần Hoài vì muốn cày độ hảo cảm của Chu Hổ mà lừa cậu ta về thôn Tần Gia ăn Tết, để rồi số lượng người kéo đến ngày một đông, cuối cùng dẫn đến cái cơ sự này - kiểu "vì thèm bát nước chấm mà hì hục gói cả đĩa sủi cảo", thì ông nội Tần và bà nội Tần chính là những người cung cấp bột mì, cây cán bột, nhân thịt, đĩa đựng giấm, đĩa đựng sủi cảo và kiêm luôn cả chân luộc sủi cảo.
Tần Hoài muốn năm nay về làng làm một trận ra trò, cày cuốc kịch liệt độ thuần thục của các kỹ năng, nên bắt buộc phải có người phụ giúp hắn điều phối công việc.
Nếu không có ai đứng ra chỉ đạo sắp xếp, thì chỉ nội cái việc rửa bát thôi khéo cũng choảng nhau sứt đầu mẻ trán rồi.
Ông nội Tần và bà nội Tần chính là những người gánh vác trọng trách điều phối và sắp xếp đó.
Ngay từ trước Tết, Tần Hoài đã báo cho hai ông bà biết kế hoạch ăn Tết năm nay của mình, nhờ hai người tìm giúp và sắp xếp xem nhà nào sẵn lòng cho mượn tủ lạnh, bát đũa, chỗ rửa bát, bàn ghế, cũng như tìm những người dân nhiệt tình đến bếp phụ giúp. Ai phụ trách rửa bát, ai thái rau, ai băm thịt, ai nhóm lửa... đây đều là cả một môn học vấn. Nếu không sống trong làng mấy chục năm, nắm rõ hoàn cảnh và từng người trong các hộ gia đình như lòng bàn tay, thì căn bản không thể nào sắp xếp ổn thỏa được những chuyện này.
LVQ8371